trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com


 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975



Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 


 

 

 

 

 

 

 

Tiếng Cười Bao Tự
Lương Lệ Huyền Chiêu

 

 

Ở quê tôi, sân trường thường được che bóng bởi cây phượng, cây bàng. Cho nên khi đổi ra học ở trường Nguyễn Huệ cũ, nằm trên đường số Sáu, tôi rất ngạc nhiên khi nh́n thấy một ngôi trường tường vàng, mái ngói rêu phong cũ kỷ, nằm dưới bóng những hàng dương. màu xanh sậm của loại cây không có ở quê hương tôi, gây cho tôi cảm giác buồn và xa lạ.Vào lớp học tôi nh́n thấy thêm một thứ rất lạ nũa Đó là những đôi dép cao su màu đen làm bằng lốp xe mà một vài bạn nam sinh hàng ngày vẫn mang đến trường. Các chị gái th́ luôn giản dị trong tà áo dài trắng vớí chiếc cặp da che ngang ngực, tóc dài chấm lưng, đôi mắt trong sáng ngơ ngác dưới vành nón.

 

Cuộc sống ở Tuy Ḥa thật yên tĩnh, con người hiền lành chất phác. Đường đến trường đă dần trở nên quen thuộc, bạn bè cũng đă quen tên và sân trường không c̣n buồn như tiếng rủ rỉ của hàng dương vi vu trong gió.

 

Những ngày đi học đă trở nên những ngày vui nhất đời. Tôi không nhớ những bài học lịch sử, vạn vật, chẳng hiểu ǵ về các định lư, định đề, cân bằng phản ứng, quỹ tích, hằng số….Nhưng chắc chắn tôi nhớ bạn, nhớ thầy.

 

Học tṛ hồi đó thât ngoan, chúng tôi luôn yêu quư, kính trọng thầy …và cũng hay để ư đến thầy. Hôm nào thầy mặc áo mới là học tṛ nhận ra ngay. Tôi không hiểu sao thời đó các thầy đều ốm nhom kể cả thầy hiệu tưởng và thầy tổng giám thị.. Cho nên khi thầy Ngô Văn Chương đổi đến, thầy rất được học tṛ chú ư.

 

Thầy Chương không c̣n trẻ, có lẽ thầy đă trên 40 và thầy không ốm như hầu hết các thầy khác. Thầy mập mạp, tṛn trịa như một nhà buôn và nếu là một doanh nhân chắc thầy thành công lắm bởi thầy có cách nói chuyện vô cùng thu hút.Thầy dạy một môn học không dính dấp ǵ đến tướng mạo của thầy là môn việt văn. Thầy Chương luôn giảng bài với chất giọng sang sảng, thao thao bất tuyệt. Thơ văn cứ thế trôi vào những cái miệng há hốc của học tṛ rồi nằm im trong trái tim rung động, khỏi cần khổ công học bài. Giảng bài xong thầy ngâm thơ Xuân Diệu, Huy Cận, Lưu Trọng Lư, Hàn mặc Tử….. Ngâm thơ xong, thầy hát những bài hát trữ t́nh lăng mạn.Thầy thổi một làn gió mới vào tâm hồn trong trẻo của chúng tôi.Thầy rất “đợt sóng mới “ rất hồn nhiên phá cách, rất chi là romantic. Một trong số những bài hát mà thầy Chương hay hát cho học tṛ nghe mà tôi c̣n nhớ là bài “ Hỏi em”

 

Em ơi ngồi xuống đây

Ngồi xuống đây cho anh hỏi nhỏ câu này

Em có nhớ chúng ḿnh yêu nhau từ ngày tháng mấy?

Có phải vào một sáng mùa xuân nắng ấm vương vương

Có phải vào một sớm mùa thu nghe gió heo may

Có phải vào một sáng mùa đông mây giăng đầu ngơ

Có phải vào một tối mùa hè đom đóm thi nhau bay

Sao mà em không nhớ

Sao mà em không nhớ

Hay tại v́ có anh hôm nay

Nên thời gian say

Say đôi môi

Hôn đôi môi

Say đôi bàn tay trong đôi bàn tay

Em ơi ngồi xuống đây

Cho anh hỏi nhỏ câu này

Bao giờ thôi yêu nhau em nhỉ?

Bao giờ đôi bàn tay không c̣n trong đôi bàn tay.

…………

 Bài hát phát tán nhanh kinh khủng và được tất cả học sinh thuộc ḷng, được yêu thích, được vang lên khắp sân trường. Mấy anh mang dép lốp cũng trở nên bạo dạn hơn, dám ngâm nga “em ơi ngồi xuống đây cho anh hỏi nhỏ câu này” mỗi khi có bóng một chị áo trắng đi ngang qua.

 

Giờ học của thẩy Chương luôn sống động, cuốn hút. Khi dạy đến tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du, thầy cho một học sinh thuyết tŕnh về thân phận nàng Kiều. Trong giờ thuyết tŕnh mỗi học sinh trong lớp đều chuẩn bị một câu hỏi. Thầy muốn rèn luyện cho học tṛ cách phát biểu ư tưởng, cách chất vấn và một phong cách giao tiếp tự tin. Học tṛ hồi đó rất nhút nhát và sợ nhất phải đứng lên nói giửa lớp cho nên ai nấy đều lo lắng. Trong lớp có anh T. lớn tuổi nhưng học yếu môn việt văn. Anh lại có tật nói lắp nên anh vô cùng sợ hăi khi nghe sắp phải làm một điều khó khăn nhất đời là sẽ phát biểu trôi chảy trước mặt mọi người. Nh́n anh căng thẳng, đau khổ thấy mà thương. Chao ôi, những nỗi khổ tâm tuổi học tṛ sao mà khó nói và dễ thương đến vậy. Giở thuyết tŕnh đă đến. Hôm đó thầy Chương đeo cà vạt ngồi ở bàn cuối. Anh bạn gịi Việt văn nhất lớp lên bàn giáo viên hùng hồn, tự tin đọc bài thuyết tŕnh dài năm trang giấy. Sau đó anh mời anh T. đứng lên nói cảm nghĩ của anh về nàng Kiều (có lẽ thầy Chương dặn anh bạn thuyết tŕnh nhớ quan tâm kêu gọi những bạn nhút nhát phát biểu). Anh T. tái xanh, tái mét đứng lên. Một không khí im lặng bao trùm lớp học. Chúng tôi có cảm giác tất cả mồ hôi đang vả ra khắp người anh T. Sau mấy giây chờ đợi ngợp thở anh T. bắt đầu lắp bắp “K…K…K…K…K.. K...K…K…K.I..Ề..U….. “ rồi anh im bặt. Cả lớp không nhịn đựợc, phá ra cười muốn nổ tung cả lớp.

 

Thầy Chương đứng dậy bước tới cạnh anh T. dịu dàng, ôn tồn nói “em b́nh tĩnh ngồi xuống đi. Không sao đâu. Tất cả mọi khó khăn trên đời em đều có thể vượt qua. Thầy tin rằng rồi em sẽ tự tin làm được tất cả mọi thứ mà người khác làm được” Cả lớp im lặng, một vài bạn cúi đầu rơm rớm nước mắt.

 

Năm đó thầy Chương đến các lớp tuyển vai nàng Bao Tự cho vở kịch “tiếng cười Bao Tự” sẽ được diễn trong chương tŕnh văn nghệ cuối năm. Bao người đẹp e ấp xuất hiện trước sự chọn lựa khó tính của thầy. Cuối cùng, Vơ Thị Châu học cùng lớp với tôi dược chọn vào vai này. Châu ngồi cạnh tôi trong lớp đệ tứ Năm, thế chổ Hoàng Ánh đă đổi theo ba mẹ lên học ở Đà Lạt. Châu đẹp, hiền lành dịu dàng và có khuôn mặt buồn như…nàng Bao Tự. Tính Châu đa cảm và thương người. Một lần rủ nhau xuống biển chơi, thấy có xác người chết đuối, trong khi bọn tôi sợ hăi không dám lại gần th́ Châu chạy đến bên đám đông khóc thảm thiết như khóc người thân của ḿnh. Châu viết chữ rất đẹp, học chăm và hát hay. Chúng tôi hảnh diện v́ Châu được thầy Chương chọn vào vai một ngưởi đẹp lừng danh trong sử sách.

 

Đêm diễn được chờ đợi rồi cũng đến. Anh chàng đóng vai U vươn thật vụng về. Trong cái áo lụng thụng, anh quơ tay quơ chân lung tung, trông giống ông thầy cúng, chẳng oai chút nào. Nhưng Châu th́ thật xuất thần. Khuôn mặt ủ rủ của Châu đầm đ́a nước mắt và khi Châu cười, tiếng cười bi thiết lạnh lùng nghe như tiếng xé lụa. 

 

Bốn mươi lăm năm đă trôi qua, cứ nghĩ không bao giờ có dịp gặp lại các bạn dưới mái trường Nguyễn Huệ.Nhưng cuộc sống luôn có những chuyện bất ngờ. Qua ninh-hoa.com tôi có dịp làm quen với nhạc sĩ LMST và sau đó tôi phát hiện phu nhân của ông nhạc sĩ người gốc miền nam xa xôi chính là chị Hoàng Yến, người bạn học cùng lớp với tôi ở trường Nguyễn Huệ. Nhờ chị Hoàng Yến tôi nối lại mối dây liên lạc với các bạn trong trường.Thật xúc động được nghe lại giọng nói qua điện thoại của chị Hoàng Yến, chị Phan Ái Mai, chị Lưu Phúc Phương.Tôi vui mừng và xúc động gặp lại Hoàng Ánh, người bạn dể thương chỉ học với tôi một năm mà tôi đă nhớ đến bạn suốt đời. Thật thú vị được tṛ chuyện với Kim Quy, Hải Đường, Mai Hương, Phương Vân…Một hôm, qua chị Lưu Phúc Phương tôi được biết người bạn xinh đẹp đóng vai nàng Bao Tự năm xưa đă qua đời, khi c̣n rất trẻ.

 

Tôi quá bàng hoàng. Liệu Bao Tự mà Châu thủ vai, có phải là điềm báo trước của số phận? Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen!

 

Sau khi học xong trung học Châu vào Saigon. Ở đó Châu gặp người yêu. Hai người thương nhau lắm. Rồi người thứ ba xuất hiện giàu có hơn, xinh đẹp hơn th́ chưa chắc, nhưng khôn khéo hơn đă cướp tay trên người mà Châu yêu. Châu đau khổ cùng cực. Một thờ́ gian sau, Châu chấp nhận lời cầu hôn của một người đàn ông b́nh thường mà Châu không yêu, nhưng nghĩ rằng anh tử tế và thực ḷng yêu Châu. Có người thấy Châu sống trong một trại gia binh ở Ban Mê thuộc, yên phận và nhẩn nhịn với cuộc đời. Nhưng cuộc đời không tử tế với Châu. Châu đă từ biệt cỏi đời năm chưa đầy ba mươi tuổi để lại hai đứa con thơ dại. Chị Phương cũng chỉ nghe kể lại như vậy thôi. Chị cũng không biết rơ lư do nào mà Châu quyết định tự rời bỏ cơi đời sớm như vây.

 

Có lẽ cuộc đời vô cùng khắc nghiệt mà trái tim đa cảm của Châu th́ lại quá mong manh. Khi tôi biết được tin đau buồn này, th́ linh hồn Châu đă như một đám mây trắng bay về núi cũ. Nhưng, h́nh ảnh Châu hiền lành, tóc xỏa ngang vai, đẹp và buồn, vẫn dịu dàng tha thướt trong sân trường. Và, tiếng cười như thủy tinh vỡ của Châu trong vai nàng Bao Tự một ngày rất xa, vẫn c̣n vang vọng măi trong ḷng tôi đó, Châu ơi!

 

 

 

 

 

 

Huyền Chiêu

Giáng sinh 2010.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com