trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu


Lương Lệ Huyền Chiêu

    Dạy học tại trường
  Trung Học Bán Công
      Ninh Ḥa trước
         năm 1975

 

Thơ:

 
  Vườn Xưa
  Mùa Nắng Cũ
  Mười Sáu Tuổi
  Gửi Con Trai Đă Lớn
  Họa Thơ Tặng Bạn
  T́nh Cờ Trang  Web
  Thơ Gởi Bạn
  Thơ Gởi Học Tṛ
  T́nh Quê
  T́nh Yêu Của Bố
  Ngẫu Hứng
  Mùa Xuân Về Thăm
     Phố Núi
 
 
Thái Liên Khúc 
 
Tŕ Thượng 
  Hè Sang     
  Có Em Bên Đời 

 

 Truyện:

  
  Cọp Ninh Ḥa
 
Học Tṛ Xóm Rượu
 
Xin Chọn Nơi Này Làm
     Quê Hương

 
Cung Đàn Xưa
 
Trở Về Mái Nhà Xưa
 
Xúc Cảm Cuối Năm
 
Rồi Cuối Cùng Mùa
     Giáng Sinh Cũng Đến

 
Tháng Giêng Quê Tôi
  Mẹ   
  Bức Thư Không Gửi
 
Hương Xưa 
 
Ban Văn Nghệ Xóm
    Rượu

 
Người Cha 
  Mong Nhớ Mưa 
  Are You God ? 
  Chợ Quê 

 

 

 

 


 

       

T H Á N G    G I Ê N G   Q U Ê   TÔI
  Lương Lệ Huyền Chiêu


 


Sáng mai cậu sẽ dẫn cháu đi câu cá.

Từ lúc được cậu Mười thông báo cho cái tin ấy, trái tim tôi bắt đầu nhảy nhót trong lồng ngực trong một trạng thái háo hức, trông chờ. Tôi luôn quanh quẩn bên cạnh cậu. Tôi sợ cậu quên tôi và quên luôn cái ư tưởng tuyệt vời là sẽ dẫn tôi theo khi đi câu vào sáng mai.

Mà ở bên cạnh cậu tôi luôn thấy vui. Thật thú vị khi nh́n cậu tóm cái lưỡi câu bé xíu vào sợi cước. Tôi cũng đă hăm hở cầm chén chạy u đến ḷ bánh tráng xin về một ít bột gạo. Trong khi cậu tôi pha bột gạo với nghệ rồi nấu lên cho thành một thứ mồi màu vàng hấp dẫn, tôi ra vườn xé lá chuối đem hơ lửa cho cậu gói mồi câu.

Tối hôm ấy tôi đă ngủ mê mệt v́ quá nhiều mộng đẹp cho đến khi cậu Mười lay tôi dậy.

Trời mới mờ mờ sáng. Chúng tôi đi về hướng chùa Cát và tôi được vinh dự xách cái đụt mà ngày thường vẫn được treo trên nóc nhà bếp ám khói. Chúng tôi thẳng hướng G̣ Muồng về phía bờ sông. Buổi sáng tháng Giêng trời vẫn c̣n lạnh lắm. Cậu tôi dẫn tôi băng qua đập đá để đến bờ của nhánh sông Dinh chảy về hướng Vĩnh Phú.

Chọn một gốc cây để ngồi, cậu tôi bắt đầu buông câu. Tôi chăm chú nh́n theo chiếc phao nổi trên mặt nước. Cậu tôi im lặng không nói một lời v́ cậu tin rằng cá sẽ bỏ đi nếu nghe tiếng người. Cậu tôi không ngờ rằng tôi rất hiểu biết về ngôn ngữ của chiếc phao. Này nhé, nếu phao đi lang thang th́ đó là cá rô đang nhâm nhi, nếu phao tung tăng th́ chắc chắn là có một đám ḷng tong đang phá mồi và nếu phao bị kéo ch́m một cách bất ngờ như bị ăn cướp th́ thủ phạm chính danh là cá trắng. Những chú cá trắng tham ăn với lớp vảy sáng như bạc lần lượt được cho vào đụt.

Nắng đă bắt đầu chói chang và những chú cá trắng cũng đă quá giờ điểm tâm. Cậu tôi đứng dậy thu cần câu và đi về hướng bờ sông. Lâu nay các chị ở vẫn hay dẫn tôi đi giặt quần áo ở phía bờ cát của sông Dinh. Lần này được cậu Mười dẫn đi về phía đối diện chỉ có bờ đất tôi rất thích v́ ở đây có rất nhiều bụi chiêm chiêm. Trong khi tôi mê măi hái những chùm chiêm chiêm chín đỏ cậu tôi tắm dưới sông. Cậu tôi bơi rất giỏi nên chẳng mấy chốc cậu tôi bơi khá xa. Ngồi trên bờ tôi bỗng nẩy ra ư định cũng xuống sông tắm như cậu. Tôi không biết rằng sông bao giờ cũng sâu hơn ở phía bờ đất nên vừa nhảy ùm xuống sông tôi liền bị ch́m lỉm… Đầu tôi không nh́n thấy trời, chân tôi không đụng tới cát. Chung quanh tôi chỉ toàn một màn nước mờ đục. Tôi kinh hăi vùng vẫy một cách tuyệt vọng. Cậu tôi nào biết tôi đă đột ngột nhảy xuống nước !!! Cậu cứ tưởng tôi đang quanh quẫn đâu đó trên bờ.

Khi tôi bắt đầu bị ngạt thở và đuối sức không c̣n vùng vẫy được nữa, tôi bỗng có cảm giác được vực lên bờ. Cậu tôi đă cứu tôi kịp lúc. Cậu tôi túm lấy hai chân tôi rồi dốc ngược tôi xuống như người ta trút một chai nước. Sau đó cậu để tôi nằm nghỉ trên bờ sông. Lúc này tôi thoi thóp như một con cá trắng bị vứt trên bờ. Tôi chỉ c̣n biết một việc duy nhất là thở bằng miệng, bằng mũi, bằng mắt và có lẽ cả bằng tai......

Trên đường về cậu tôi không nói một lời. Tôi hiểu rằng để đánh đổi lấy sự khoan hồng của cậu tôi cũng nên biết điều, chớ có hé lời méc với má tôi về cái chuyện suưt chết đuối này.

Bây giờ cơn sợ hăi mới bắt đầu gậm nhắm đầu óc tôi. Trời ơi !! chỉ một tích tắc nữa thôi thi tôi đă thành một con ma da dưới sông Dinh. Ma da th́ phải nhận chết một người khác th́ mới được đi đầu thai. Một con ma da bảy tuổi như tôi th́ chỉ có thể kéo chân mấy cậu bé, cô bé ở xóm Rượu hay trốn cha, trốn mẹ đi tắm sông !!!

Mà sao tôi ngu quá không chịu nghe lời anh Măi. Anh vẫn hay rủ rê tôi "Em cứ bắt chước anh đây. Anh cho chuồn chuồn cắn vào rún rồi nhảy ùm xuống sông Dinh. Thế là anh biết bơi..."

Tháng giêng quê tôi bao giờ cũng là lúc sông Dinh đẹp nhất và cũng là lúc tôi nhớ đến anh tôi, cậu tôi nhiều nhất. Nhưng anh tôi, cậu tôi và cả tuổi thơ của tôi bây giờ đều đă rất xa .

 

      Lương Lệ Huyền Chiêu
     Ninh Ḥa tháng giêng