Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com



 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975




Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 




  
 
 

Năm 7 tuổi tôi được lần đầu đi Sài G̣n. Năm ấy tôi sống một ḿnh cùng ba tôi ở Phan Rang nơi ông đang làm công chức ở ṭa Tỉnh. Đó là khoảng thời gian yên lặng nhất đời tôi v́ suốt ngày tôi không có ai để tṛ chuyện. Ngôi trường Nữ Tiểu Học mà tôi đang theo học lớp tư u buồn với các bé gái rụt rè sợ hăi mỗi lần nh́n thấy bà đốc học xuất hiện ở sân trường với xâu chuỗi ngọc quá to trên cổ. Mặc dù có cha bên cạnh, những tháng ngày ấy tôi cô đơn như một đứa bé mồ côi. Nỗi cô đơn mà sau này tôi t́m thấy ở nhân vật Oliver Twist của Charles Dicken.

Một lần, ba tôi phải đi công tác vài ngày ở Sài G̣n và không biết gửi tôi cho ai, ba tôi đành phải dẫn tôi theo.

Ngủ một đêm trên xe lửa, mờ sáng hôm sau tôi đă nh́n thấy Sài G̣n. Tôi được ngồi chung với ba tôi trên chiếc xe xích lô máy mà tiếng gầm rú và dáng vẻ kềnh càng thật khác lạ với chiếc xích lô đạp hiền lành. Chúng tôi trọ ở nhà chú Sáu ở chợ Thị Nghè. Chú Sáu làm công việc soát vé xinê ở rạp Xinê Phú Nhuận. Tôi không nh́n thấy người đàn bà nào trong ngôi nhà này. Và tôi lại ở một ḿnh mỗi khi ba tôi và chú Sáu đi làm. Nhà chú Sáu ở lầu 2 một chung cư cũ kỷ ẩm thấp. Đầu chung cư có ông Chà và đen thui sống một ḿnh. Ông Chà và luôn ngồi trên ghế bành phóng tia nh́n dữ dằn nh́n ra hành lang làm tôi không dám bước ngang nhà ông. Tôi sống như bị cầm tù trong nhà chú Sáu được vài hôm th́ được ba tôi dẫn đi chơi sở thú một ngày trước khi trở về Phan Rang. Và kư ức của tôi về Sài G̣n là Sở thú và chợ Thị Nghè.

Năm tôi 16 tuổi tôi được đi Sài G̣n lần thứ hai bằng tàu thủy. Tôi vẫn nhớ đó là chiếc tàu to nhất nước mang số hiệu 500. Trên tàu qua cửa kính h́nh tṛn tôi thích thú nh́n những đàn cá heo tung ḿnh lên khỏi mặt nước. Khi Tàu rẽ vào cửa sông Sài G̣n tôi choáng ngợp, xúc động v́ h́nh ảnh một ḍng sông quá rộng so với sông Dinh quê tôi. Thật oai khi tàu băng băng tiến về phía trước trong khi trên boong tàu các sĩ quan đứng dàn chào các tàu bạn.

Lần này Sài G̣n đối với tôi là một ḍng sông bát ngát nhưng không hùng vĩ mà man mác buồn với những đám lục b́nh dập dềnh trôi nổi.

Từ năm 1967, v́ t́nh h́nh an ninh mỗi khi có việc đi Sài G̣n tôi phải đi bằng máy bay. Thời gian này Sài G̣n đối với tôi luôn xa lạ và dường như không dành cho tôi. Và khi phải quyết định để chọn lựa, tôi đă chọn Ninh Ḥa.

Sau năm 1975, một vài lần tôi đi Sài G̣n để thăm người em trai đang học ở trường Kỹ Thuật Phú Thọ. Đó là người em thân thiết nhất với tôi thời thơ ấu dù chị em cách nhau đến 5 tuổi. Những năm tôi c̣n học tiểu học ở trường Đức Trí, mỗi mùa Trung Thu tôi luôn đến các ḷ bánh tráng xin sợi sóng lá về làm lồng đèn cho em tôi. Cái lồng đèn bánh ú do tôi tự chế trông thật vụng về nhưng em tôi nào biết ǵ. Nh́n thấy đôi mắt em ánh lên nét háo hức vui mừng khi đèn được thắp sáng ḷng tôi thật ấm áp, hạnh phúc.


Chị và em

Hai chị em cùng lớn lên bên cạnh nhau. Biết bao lần chị dẫn em lang thang qua những cánh đồng xanh ngắt. Làm sao quên được những trưa hè hai chị em ngồi câu cá dưới bóng tre già. Một lần chị dẫn em đi qua một cánh đồng muối trắng. Vừa đói vừa khát, cuối cùng hai chị em đành mỗi người nhón một viên muối bỏ vào miệng ngậm.

Thời lêu lổng rồi cũng qua đi, em bắt đầu dành thời gian đọc sách và học đàn guitar để đàn cho chị hát.

Năm 1975 em đang là Sinh viên năm 2 và nội trú ở Lưu Xá Đắc Lộ (Alexandre De Rhodes). Cuộc bể dâu đă đẩy em vào cảnh cơ cực. Ở quê nhà cha th́ phải đi cải tạo, Mẹ bận bịu các em thơ, các chị đều đă đi lấy chồng và cũng đang lâm vào cảnh khó khăn. Em đă bị bỏ quên giữa Sài G̣n.

Lưu xá Đắc Lộ giải tán. Lưu xá sau đó trở thành ṭa soạn báo Tuổi Trẻ, các Sinh viên phải tự lo liệu lấy số phận của ḿnh. Nhờ ḷng nhân từ của các cha, em được ở lại trong một ngôi nhà bên cạnh nhà thờ Đắc Lộ. Chính trong những ngày bơ vơ, cơ cực nhất em đă được Chúa dang tay cứu giúp. Nh́n thấy cậu sinh viên hiền lành sống một ḿnh, những người đi lễ nhà thờ Đắc Lộ đă cho cậu khi th́ kư gạo, khi gói muối, khi là một cơ hội đi dạy kèm. Cộng đồng người Công giáo Đắc Lộ đă thương yêu và coi em như người thân trong gia đ́nh. Nhờ ḷng bác ái luôn có sẵn trong trái tim mỗi người, em đă sống sót và vượt qua được một chặng đường gian khổ.

Vào Sài G̣n thăm em, chị thấy em gầy đi rất nhiều. Em tự nấu cơm bằng.... giấy. Chị ái ngại hỏi:
- "Em không có củi để dùng sao?"

Em cười hóm hỉnh
-"Ở đây giấy nhiều hơn củi. Đôi khi em cũng nhặt lá bàng phơi khô để dùng giống như những nhân vật của Nhất Linh "

Hai chị em cùng đưa mắt nh́n ra sân nhà thờ Đắc Lộ nơi có mấy cây bàng, vẫn an nhiên xanh tốt.

Chiếc xe Honda em đă gửi về Ninh Ḥa để mẹ bán lấy vốn làm ăn, em chở chị đi phố bằng xe đạp.

Rồi em ra trường, trong tay chỉ có một mảnh bằng kỹ sư điện loại tốt và một tờ lư lịch loại xấu. Muốn có việc làm em phải dấu đi cả hai tờ giấy đó. Em chỉ có thể làm công nhân, một việc làm không yêu cầu khắt khe về lư lịch.

{ {
{

30 năm qua đi thật nhanh. Lần này gặp lại em ở Sài g̣n "hai chị em tóc bạc như nhau". Bây giờ em đă là kỹ sư trưởng của cao ốc Diamond Plaza. Được ông chủ nước ngoài tin cậy, được đồng nghiệp quí mến, công việc hợp khả năng và cho lương cao. Bây giờ em đă t́m được chút b́nh yên trong cuộc sống thường nhật nhưng tôi biết em vẫn c̣n buồn.

Hai chị em đi bộ qua nhà thờ Đức Bà. Đối với tôi, nhà thờ Đức Bà luôn đẹp như một búp sen hồng trong sáng, thánh thiện giữa muôn vàn xô bồ của Sài G̣n. Hàng me hai bên đường Nguyễn Du rung rinh trong nắng. Em đưa chị vào một quán cơm trưa văn pḥng xinh xắn. Chọn một góc ngồi nh́n về phía Bưu Điện, em giới thiệu "quán cơm này do một Việt kiều ở Pháp làm chủ. Quán nằm trong sân vườn của tư thất các Cha nên luôn giữ được không khí lịch sự, yên tĩnh."
(Nhà thờ Đức Bà và Diamond
       Plaza của Hàn Quốc).


Bưu điện Sài G̣n

Một chút vui thoáng qua nụ cuời em kể tiếp:

-" Sau khi ṭa soạn báo Tuổi Trẻ dọn về Phú Nhuận, nghe nói lưu xá Đắc Lộ đă được trả lại cho các Linh Mục ḍng Tên trên giấy tờ."

Thật lạ ! Gia đ́nh tôi là người ngoại đạo lại luôn được sự thương mến giúp đỡ của các linh mục. Trước khi qua đời, cha Lê Văn Thanh của giáo xứ Mỹ Phước là người kề cận, vuốt mắt cho ba tôi.

Tôi cầu mong cho những ǵ của Chúa lại trở về với chúa. Tôi mong Lưu xá Đắc Lộ lại có ngày phục sinh.

Ngồi trên xe lửa tôi nh́n lại Sài G̣n lần cuối trên những tấm h́nh mà em tôi đă kịp trao khi tiễn tôi ở sân ga.

C̣n em. Tôi biết mỗi ngày em vẫn đứng ở Diamond Plaza nh́n xuống Nhà Thờ Đức Bà với ḷng biết ơn.


Quà rong ở Quận 1

 


 

                      Lương L Huyền Chiêu
                         Ninh Ḥa, 18/9/2006

 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com