trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975



Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 


 

 

 

Năm tôi 11 tuổi vào lớp đệ thất, tôi bỗng thấy ḿnh lớn hẳn lên. phần v́ chương tŕnh học rất khác thời tiểu học, phần v́ ḿnh được học chung với các anh chị lớn tuổi.

Trong lớp có nhiều anh chị 17, 18 tuổi, từ miền quê đi bộ năm bảy cây số xuống trường mang theo cả hương đồng gió nội.

Thích nhất là được đạp xe về các làng quê xa thăm nhà các anh chị cùng lớp.

Nhưng người bạn mà tôi thương nhất, đến thăm nhiều nhất là chị Cao thị Phi.

Nhà chị Phi rất gần nhà tôi nhưng thật thích thú khi muốn đến nhà chị tôi được băng qua một cánh đồng lúa mênh mông, được nh́n thấy Ḥn Hèo xa xa, được ngắm những con chuồn chuồn đen bay chập chạ rất gần ngay bên bờ lúa, được sải bước nhảy qua những con mương nước chảy rung rinh.

Nhà chị Phi nằm giữa cánh đồng như một ốc đảo. Đó là một ngôi nhà bề thế rất đẹp có hành lang rộng thường thấy ở những ngôi nhà giàu có thời xưa.

Nhưng hiện thời chị Phi là “ con nhà khó nhiều khi vất vả”. Chị mồ côi mẹ và cha đă già yếu. Chị có ba anh trai. Anh Thới dạy học Saigon, ở nhà c̣n hai anh làm ruộng.

Ở. nhà chị Phi, tôi được chị và các anh trai yêu thương như cô công chúa nhỏ.
 

Tôi được chị cho uống nước dừa, được theo chị ra mương giặt quần áo, được ra vườn hái mướp, khổ qua, lượm trứng gà chuẩn bị cho buổi chợ mai. Vừa đi học chị vừa cơm nước cho cả nhà, gánh rau ra chợ bán, chăm sóc cha già đau yếu. Ôi. Chị giỏi quá.

Tôi vẫn nhớ anh Trục, anh Trừng giỏi giang đồng áng.

Nhớ nhất khi các anh từ ruộng trở về mang theo một gàu đủ cả Cá rô, cá sặc, cá trắng, cá trê.. .

Chị Phi dẫn tôi ra vườn hái lá me, lá lốt, giựt vài tàu môn chuẩn bị cho nồi canh chua.

Cá lớn nấu canh, cá nhỏ chị kho với lá gừng ớt bột.

Nồi cá sánh đỏ màu ớt, béo ngậy, mùi lá gừng thơm ngất ngây.

Mẹ tôi dạy không được ăn cơm nhà khác nếu mẹ chưa cho phép. Tôi phải về thôi. Nhưng tôi quá thèm món cá đồng kho ớt bột. Tôi xin chị Phi chùm cho tôi một ít cá trong chiếc lá môn.

Tôi ra về trong tiếng cười vang của anh Trừng anh Trục

Rồi tôi lớn lên, đi học xa. Nhưng mỗi khi về thăm nhà ở Ninh Hoà,. tôi không bao giờ quên thăm nhà chị Phi. Bạn tôi ở xa về chơi, các em cháu của tôi mà tôi yêu quư đều được dẫn đi thăm nhà chị Phi như thể ngôi nhà của chị là một di tích Quư báu.

Mấy mươi năm qua chúng tôi đều đă già.

Tôi mừng v́ chị Phi yên vui với một gia đ́nh hạnh phúc trong một ngôi nhà khang trang không xa ngôi nhà cũ. Chị đang phải ngồi xe lăn và không nói được nhưng mỗi lần vào thăm, tôi vui và cảm động v́ chị có người chồng suốt ngày kề bên hết ḷng chăm sóc. Ai cũng nói chị Phi có Phước.

Ngôi nhà cũ giữa đồng như một ốc đảo của chị Phi, bây giờ đă ra mặt tiền khi NH phóng một con đường ngang qua.

Anh Trục, anh Thới đă qua đời. Các cháu gái, con anh Truc biến ngôi nhà xưa cũ thành một quán cà phê nhỏ nhưng dễ thương.

Sáng nay, tôi cùng con gái ghé quán cà phê nhà chị Phi, kể cho con tôi nghe về ngôi nhà này, nh́n ngắm đất trời NH và nhớ lại những kỷ niệm vui vẻ thời thơ ấu.

Vẫn c̣n vài mảnh ruộng xanh, vẫn c̣n dăy núi xa xa và mây trắng vẫn bay.

 

 

 

 

Huyền Chiêu
Ninh Ḥa, Tháng 8-2020

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com