Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com


 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975



Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 


   

NINH H̉A Chinatown
 Lương L Huyền Chiêu

 ? ˜ { @

 

Chiều chiều ngồi nhớ quê hương

Nhớ chùa Hội Quán, nhờ đường Cầu Dinh.

Nhất là Thánh Đế chùa ḿnh

Đường vào Văn Định qua đ́nh Phước Đa

Tây Tiều Phó Nghi Khánh

 

       Khi tôi sinh ra đời tôi đă nh́n thấy ngọn núi Ḥn Vọng Phu vươn lên tận trời xanh, chiếc cầu Dinh bắt qua một ḍng sông nho nhỏ và một khu phố chợ có rất nhiều người Tàu sống với nghề buôn bán.

 

       Tôi không có ư định viết một bài khảo cứu về người Tàu ở Ninh Ḥa nên tôi không quan tâm đến chuyện Người Tàu đến sinh sống ở Ninh Ḥa từ khi nào, dân số là bao nhiêu...Tôi chỉ muốn viết ra những ǵ tôi nhớ được về một dân tộc lạ lại rất gần gũi với tuổi thơ tôi. Có thể những nhận xét của tôi về người Tàu ở Ninh Ḥa có chỗ không đúng. Nhưng nói như Phù Vĩnh Sơn khi muốn viết cứ "nhắm mắt bịt tai mà viết " nếu sợ quá chắc chẳng bao giờ viết được.

 

       Tôi sẽ bắt đầu như thế nào nhỉ. Có lẽ tôi sẽ đưa kư ức t́m về trước tiên ở những cửa tiệm mà tôi thường có dịp bước chân vào. Tiệm sách Trung Thành chắc chắn là nơi gần gũi với tôi nhiều nhất. Tiệm Trung Thành nằm ngay đầu cầu Dinh sát cạnh chùa Hôi Quán. Hàng năm đầu năm học tôi vẫn ghé vào đây để mua vài quyển vở, ít viên mực. Cuộc sống thời ấy sao mà đơn sơ và niềm vui sao thật dễ kiếm t́m. Những cái cán bút bằng gỗ sơn hai màu cùng với những ng̣i bút lá tre, mỏ vịt bắp chuối không bao giờ thay đổi mẩu mă vẫn cứ làm ḷng tôi háo hức theo từng mùa tựu trường.

 

       Thuở ấy mẹ tôi bán một cái quán nhỏ nên tôi thường được mẹ dẫn đi mua hàng ở chợ Dinh.  Lư Diêu Ḥa, Ba Ta, Xuân Lợi, Hưng Kư... là nơi mẹ tôi thường ghé vào để mua từ hủ chao cho đến cái bóng đèn hột vịt.  Nhưng tôi thích nhất là khi được bước chân vào những tiệm thuốc Bắc để bổ một thang thuốc ngâm rượu. Không khí trong tiệm thuốc bao giờ cũng thơm tho ngọt ngào. Cái cối đồng, cái cân tiểu li, cái bàn tính với những bánh xe được đẩy chạy lóc cóc có vẻ giống như những món đồ chơi. Những cái hộc tủ gỗ be bé chứa thuốc hy vọng có thể có những món ăn được như cam thảo, quế, bo bo, hổ tai.  Thật sung sướng khi tôi được mẹ mua cho một vài trái táo Tàu ngọt lịm.

 

       Khi lớn hơn một chút và có thể một ḿnh đi chợ tôi thường ghé vào tiệm Văn Hóa để mua một quyển sách Hồng. Quyển sách đầu tiên mà tôi tự mua là quyển "Cái Ấm Đất". Những bản nhạc do nhà xuất bản Tinh Hoa ấn hành cùng được bày bán ở đây nhưng tôi thích mua chuyện cổ tích hơn. Nhưng đâu phải lúc nào tôi cùng có đủ tiền để mua sách. Nhớ có lần tiệm Văn Hóa để trong tủ kính quyển "Cái Ḥm biết bay ". Tựa đề rùng rợn này đă làm tôi ṭ ṃ, ao ước có được quyển sách. Đến khi mua được quyển sách tôi hơi thất vọng. Câu chuyện cũng hay nhưng không rùng rợn như tôi nghĩ. "Cái ḥm " ở đây chỉ là cái rương theo cách gọi của người Bắc chứ không hề có chứa một xác chết nào trong đó.

 

       Mỗi chúa nhật Ba tôi đi làm xa về thăm nhà và thường dẫn tôi lên phố thăm cô Tám. Cô Tám tôi là chủ tiệm nem Tào Thị Hường. Cô là con d́ ruột của ba tôi. Cô làm con nuôi cho một gia đ́nh người Tàu nên mang họ Tào. Cô "share" một gian nhà với chú Tù để một nửa là tiệm nem một nửa là tiệm ḿ. Nhờ hay ra vào tiệm nem của cô tôi tôi được chạy ra sau nh́n chú Tù đập trứng vịt trộn với bột ḿ cán thành sợi.

 

       Từ nhà cô Tám ba tôi lại dắt tôi qua thăm bác năm Lương Vĩnh Đức. Lúc c̣n trẻ ba tôi có thời gian làm thư kư cho tiệm buôn Lương Vĩnh Đức. V́ cùng họ và v́ quư ba tôi bác Lương Vĩnh Đức kết nghĩa anh em với ba tôi từ đó. Nhà Bác năm Vĩnh Đức có anh Ḥa Xánh, anh Xay Xánh chị Hoàng, chị Kiều mọi người trong ngôi nhà này đều thật hiền lành, vui vẻ. Nhưng tôi nhớ hoài h́nh ảnh của bác năm gái. Bác gái có món tương hột nổi tiếng ở chợ Ninh Ḥa. Nh́n bác gái tôi luôn ngưỡng mộ. Tôi chưa từng thấy một người đàn bà Tàu nào lại son phấn diêm dúa. Tóc của họ chỉ có hai kiểu. Nếu c̣n trẻ họ cắt ngắn như tóc em bé. Nếu già họ búi củ tỏi sau ót. Chiếc áo Tàu bằng vải thô tay ngắn là kiểu áo duy nhất mà họ mặc. Cuộc đời của những người đàn bà Tàu dường như chỉ để dành cho chồng con.

 

       Người Tàu sống thực tế hơn người Việt. Thời gian họ để dành để làm ra của cải vật chất, xây dựng một gia đ́nh giàu có, đông đúc và thịnh vượng.  Họ không để xảy ra những chuyện buồn phiền theo kiểu" Lan và Điệp", "Cây Sầu Riêng Trổ Bông ". Nếu chàng trai người Tàu yêu một cô gái rất nghèo, cha mẹ chàng sẽ không phản đối. Chàng trai th́ khôn ngoan khi luôn yêu những cô gái rất đẹp c̣n cha mẹ chàng th́ sáng suốt khi hiểu rằng một cô gái xinh đẹp, khoẻ mạnh chính là một gia tài.

 

 

       Nhưng có phải người Tàu ai cũng có cuộc sống thực tế "một ngày như mọi ngày" ? Tôi có anh Bạn Khâu Lương Tài luôn để tâm hồn bay bỗng cùng chữ nghĩa, thi ca. Có thể anh linh cảm biết cuộc góp mặt của anh trên cơi đời này sẽ rất ngắn ngủi nên anh đă quên đi bánh ḿ và dành trọn tâm hồn ḿnh cho những đóa hoa hồng nồng nàn thơm ngát. Ché Muỗi Huỳnh Lệ Hoa th́ quên hẳn công việc bán sách của thân phụ để sống tách riêng với những vấn đề triết học. Và nhờ có ninh-hoa.com, tôi mới biết rằng người của Ninh Hoa China town lắm văn tài.  Huỳnh Khải Đôn, Lê Lai (Tàu Lai) làm thơ thật tài hoa. Lữ Thanh Cư luôn nhớ về Ninh Ḥa như là nơi chôn nhau cắt rốn có h́nh ảnh của tía, của má và là nơi có rất nhiều.... trứng vịt. Phan Phụng Dung có một bài viết thật xúc động về người chồng vừa qua đời. Mỗi năm vào dịp lớp của Dung họp mặt Dung vẫn cùng chồng từ Vạn Ninh vào Ninh Ḥa tham dự. Tôi biết Dung đang sống rất hạnh phúc.  "Nhưng hạnh phúc của chúng tôi như một tṛ đùa, một sự phỉnh phờ con nít,cho đi rồi dành lại " Chưa bao giờ tôi thấy vầng trăng khuyết lại buồn đến thế như trong bài viết của Phan Phụng Dung.

 

       Và những phiếm luận của Phó Đức Lâm, Phù Vinh Sơn đối với tôi vô cùng hấp dẫn, vô cùng sâu sắc.

 

       Tôi rất thích bài viết "Như Nước Trong Nguồn" của Phó Đức Lâm và tôi không quên câu nói đáng đưa thành danh ngôn của Lâm:

"Thật t́nh mà nói, trên đời này dụ dỗ mẹ của ḿnh là công việc dễ nhất "

       Viết về mẹ Lâm không theo cách thường t́nh là kể ra những hy sinh, vất vă của mẹ, Lâm đă viết ra với tất cả ân hận rằng ḿnh đă từng là đứa con rất đỗi vô t́nh với mẹ, "lợi dụng" t́nh yêu thương con vô bờ của mẹ. Tô tin rằng bài viết về mẹ của Lâm đă làm cho nhiều người giật ḿnh khi thấy ḿnh cũng ở đâu đó trong tâm trạng này.

 

       Những bài phiếm luận của Phù Vĩnh Sơn th́ làm cho Sơn già hơn tuổi của ḿnh nhiều lắm. Ngược lại thơ của Phù Vĩnh Sơn th́ lúc nào cũng mang nỗi u hoài mộng mị của tuổi chớm yêu.

Mây đi t́m lối thoát

Mây về t́m chốn xưa

Sóng vẫn tràn chân núi

Hạnh ngộ khuất giang đầu

Em đi như cánh vạc bay

Em về, lá úa vàng xoay trong hồn

PVS

       Cơn chấn động lịch sử đă bứt người Tàu ra khỏi Ninh Ḥa China Town. Có lẽ khi định cư ở một nước khác có lúc người dân của Ninh Ḥa China Town tự hỏi dân tộc Trung Hoa lưu lạc khắp năm châu bốn biển và sao ḿnh đă từng lưu lạc đến một nơi chốn bé nhỏ nghèo nàn ngập tràn chiến tranh và khổ ải đến thế nhỉ.

 

  

Lương L Huyền Chiêu
Ninh Ḥa, August 4 2008

 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com