trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com



Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975



Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam



 

 

 

 


 

 

 

 

 


NGƯỜI LẠ
Ở NGHĨA TRANG

Lương Lệ Huyền Chiêu

 

 

 

        Khi chiếc xe đ̣ qua khỏi đèo Rọ Tượng,  trời đă ngă về chiều..  Những thửa ruộng hai bên đường đang chờ gặt, lấp lánh một màu vàng óng... Đến ngả ba Ninh Ḥa, xe ngoặc  về  hướng   Ban Mê Thuột. Nhưng chỉ  mươi  phút nữa thôi tôi sẽ dừng lại ở điểm đến của tôi, Dục Mỹ.

 

        Thị trấn miền núi nhỏ xíu đó là nơi tôi sinh ra. Tôi vẫn nhớ căn nhà  êm ấm bên cạnh nhà thờ Tin Lành.    H́nh ảnh của những người Thượng mỗi sáng sắp hàng một, đi ngang qua nhà tôi, lưng gùi những giỏ trái rừng đem xuống chợ  vẫn c̣n  in đậm trong trí nhớ . Mùa đông,  cái lạnh gay gắt của núi rừng bao trùm lấy con phố  có cây  cầu vắt ngang con suối nhỏ. Sau khi ba tôi qua đời , mẹ tôi đưa các con về sinh sống ở Sài G̣n. Tuy nhiên mẹ tôi vẫn để mộ ba tôi yên nghỉ ở nghĩa trang Dục Mỹ và mỗi năm mẹ tôi luôn đều đặn về thăm. Năm nay mẹ tôi không được khỏe và tôi thay bà đi viếng mộ cha, nhân ngày giỗ.

 

        Khi tôi bước vào nghĩa trang, trời đă ngă về chiều. Không khó để t́m được mộ  cha. Tôi đứng lặng yên  trước  ngôi mộ mà tôi đă   thuộc ḷng  từng phiến đá. Đưa  tay sờ lên thành mộ, tôi có cảm giác như đang chạm vào thành vai ba tôi. Sau khi  thắp nhang trên mộ  cha , tôi tha thẩn   qua  những ngôi mộ lân cân.   Cuối cùng tôi dừng lại rất lâu trước ngôi mộ một cô gái chết trẻ.

 

Huỳnh Thị Hoài Trang
(1954-1972)

 

         Vừa cúi xuống để cắm mấy cây nhang trước bia mộ của cô gái, tôi bỗng nghe một giọng đàn ông rất trầm vang lên sau lưng :

- Cám ơn cô

- Ông là thân nhân của cô gái này ?

- Vâng.

Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh ngôi mộ và không nói ǵ thêm. Ông khoảng trên 60, rất cao và gầy. Dưới mái tóc điểm bạc, tia nh́n của ông hơi tối. Đôi mắt của ông  như quá mệt mỏi và từ chối không muốn thu nhận thêm bất cứ h́nh ảnh nào.

- Cô ấy chết quá trẻ ?

Người đàn ông tiếp tục yên lặng nhưng tôi thấy những ngón tay của ông co lại. Ông ngước lên nh́n những ngọn phi lao có màu xanh sậm rất buồn đang kêu hun hút trong gió chiều. Cuối cùng người đàn ông cũng kể cho tôi nghe câu chuyện về Hoài Trang.

 

 

Hoài Trang quê ở một thị trấn nhỏ bên ḍng sông Tiền. Nàng xinh đẹp, hiền lành  ,cuộc sống êm đềm. Nàng có một mối t́nh trong sáng ngây thơ với một chàng trai đáng yêu tên Khánh. Khánh là bạn của người anh  con d́. Mỗi lần xuống nhà d́, Hoài Trang lại được Anh Tân  và Khánh chèo thuyền đưa đi chơi qua những con kênh  nhỏ. Thật là một chuyện t́nh học tṛ nhẹ nhàng b́nh thường. Mọi sự trở nên không nhẹ nhàng nữa khi Khánh đi lính và Hoài Trang đến tuổi cha mẹ muốn nàng lấy chồng. Người mà cha mẹ nàng chọn cho nàng không có điểm nào để từ chối ngoại trừ lư do người ấy không phải là Khánh. Lần cuối cùng gặp nhau họ ôm nhau khóc trong tuyệt vọng.

 

        Sau khi Khánh  trở về Dục Mỹ, nơi có quân trường anh đang làm việc. Hoài Trang biết rằng nàng đă mang thai. Hoài Trang, cuối cùng  quyết định rời bỏ tất cả để ra miền Trung t́m lên Dục Mỹ sống cùng Khánh. Nàng sắp làm mẹ. Con Nàng là kết quả của một t́nh yêu trong sáng. Nó phải được ra đời trong niềm hân hoan của cha me. Nàng không muốn con ḿnh sinh ra trong nỗi cô đơn, tủi nhục của người mẹ bị gia đ́nh hắt hủi, sắp  làm mẹ lại  một thân một ḿnh nơi xứ lạ quê người, nàng  kiệt sức  v́ lo lắng.

 

 

      Thật lạ. Tối nay đă hơn 10  giờ mà vẫn chưa thấy Khánh trở về nhà. Nằm một ḿnh trong căn nhà thuê  chật chội, vách được đóng bằng những tấm ván b́a sơ sài, Hoài Trang bỗng thấy ḷng như bị trăm nỗi lo buồn xâu xé. Ngày trước Khánh là tất cả. V́ Khánh, nàng có thể đổi cả cuộc đời êm ấm, chỉ mong được ở cạnh người ḿnh yêu. Nhưng bây giờ t́nh yêu dường như chùng xuống. Nỗi thương nhớ cha mẹ lại cồn cào ruột gan.

 

       Bên ngoài, trong đêm tối đen, tiếng ếch nhái kêu buồn bă. Từ ngày  sống bên nhau, chưa bao giờ Khánh để nàng phải chờ chồng khuya khoắt đến thế.

 Lo sợ, hoang mang,  Hoài Trang vùng dậy khoác vội chiếc áo len, bước ra ngoài.

 

 

Như thông lệ ,cứ mỗi lần lĩnh lương, ba chàng lính trẻ lại gặp nhau ở  bar  Thu Hồng.  Họ đă hứa với nhau Không  v́ lư do ǵ mà phá đi thông lệ này. Vỹ, người lớn tuổi nhất trong bọn, tính ồn ào và hơi tự măn. . Vỹ tự cho ḿnh có bổn phận dạy dỗ hai chú em Phong và Khánh. Nhưng sao thằng Khánh em út lại qua mặt ông anh ,  cưới được  cô vợ xinh xắn như vậy ? Hôm nay Vỹ quyết hỏi tội Khánh.

 

- Nè Khánh,  mày hăy nhớ câu "Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về" Hôm nay mày phải ngồi đây uống với anh rồi nghe anh nói cho nghe làm cách nào để đừng để  bọn đàn bà con gái nó cai trị ḿnh...!!

- Nhưng anh chưa có vợ!!

-

Nhưng tao hiểu tâm lư của  đàn bà  hơn cái đồ mới nứt mắt đă cưới vợ như mày. Phải vậy không Phong?

Phong gật gù tán thành.

Khánh cầm mũ đứng dậy.

- Em phải về.

Vỹ đứng dậy ấn Khánh ngồi xuống, rồi Vỹ và Phong cùng xỉa ngón tay trỏ  vào mặt Khánh hét lớn:

- Một, hai, ba, cái, đồ, sợ, vợ !!!

Vỹ đă bắt đầu say và quay ra sau gọi lớn:

- Hồng ơi đem thêm cho anh chai rượu và cho anh mượn cây đàn.

Vỹ chỉ hát khi rượu bắt đầu ngấm và khi ấy  anh như biến thành một con ngưởi rất khác . Tiếng hát của anh khàn đục, thê thiết như  tiếng kêu của  con thú  bị săn đuổi, nằm  gục giửa  một sa mạc  hoang vu.  Vỹ sẽ buồn biết mấy nếu biết rằng  bao lâu nay  Phong và Khánh bị thu hút, say đắm  v́ tiếng hát của anh chứ không phải v́ anh khôn ngoan trường đời,  dạn dày chinh chiến. Trong đêm khuya, trong ánh đèn mờ , trong tiếng đàn thùng bập bùng giọng Vỹ chỉ c̣n là hơi thở.

-      "Chiều xóa thành đô,

-      Thế nhân bàng hoàng

-      Giọng hát, lời ca, 

-      Ôi sao nhịp nhàng

-      Dừng trên hè phố

-      Ḷng ta thầm nhớ

-      Những chiều lá rơi, lá rơi bên thềm nhà...."

Đêm tối dâng lên và chai rượu cạn dần.

Cô Hồng, cô Huệ cũng đă bị cuốn hút vào những âm thanh buồn bă. Giọng ca  trầm buồn của vỹ như một chiếc mền nhung êm ái chụp xuống đầu bọn họ, ru  tất cả  vào giấc ngủ say say..

Khi Khánh về đến nhà đồng hồ chỉ hơn 12 giờ. Khánh muốn đổ sụp khi phát hiện Hoài Trang đă ngủ giấc ngh́n thu. Nàng uống quá nhiều thuốc an thần. Mọi người trong những căn nhà lân cận xúm lại. Một người nói:
- Lúc hơn 11 giờ tôi nh́n thấy cô ấy đứng nh́n vào bar Thu Hồng.

 

 

      Trời đă tắt nắng. Người đàn ông ngừng nói. Rất lâu,  ông nói nhỏ như để cho một ḿnh ḿnh nghe:

- Hoài Trang nh́n vào quán bar và thấy một cô gái trẻ đang tựa đầu vào vai chồng ḿnh.

- Nhưng cô ấy đă hiểu lầm !! tôi nói.

- Vâng Khánh là một người chồng tốt. Sau khi vợ mất, mỗi đêm Khánh ra nằm ôm mộ vợ suốt ba  tháng cho đến khi anh bị thuyên chuyển đi nơi khác.

Tôi quay nh́n thẳng vào mắt người đàn ông:

-Thưa ông, ông là ông Khánh ?

- Không, tôi là Vỹ.

 

        Khi tôi rời nghĩa trang, trời đă chập choạng tối nhưng người đàn ông vẫn c̣n ngồi  im bên ngôi mộ, như một pho tượng .

 

 

 

 

Lương L Huyền Chiêu
Ninh Ḥa, tháng 6/2006

 


 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com