Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com

 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975


Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 




Dịch theo chuyện kể "THE OTHER WOMAN"
của David Farrel

 ? ˜ { @

 

Sau 21 năm chung sống tôi vừa t́m ra được cách giữ cho t́nh yêu và cuộc sống vợ chồng vẫn đầy hương vị và ư nghĩa.

 

Gần đây tôi đă hẹn ḥ, gặp gỡ một người đàn bà khác. Thưa ra đó là do ư muốn của vợ tôi. "Anh biết rằng anh yêu người đó" một ngày nàng bỗng đột ngột bảo tôi "Cuộc sống này ngắn ngủi biết bao, anh nên ở gần bên những người mà anh yêu"

" Nhưng anh cũng yêu em". Tôi phản đối.

" Em biết. Nhưng anh cũng yêu bà ấy. Có thể anh không tin em nhưng em nghĩ rằng nếu anh và bà ấy gặp nhau càng nhiều t́nh yêu của anh và em sẽ càng tốt đẹp hơn đấy".

Như thường lệ, bao giờ Peggy cũng đúng.

Người đàn bà mà Peggy muốn tôi gặp chính là mẹ tôi.

 

Mẹ tôi năm nay 71 tuổi và bà sống một ḿnh kể từ ngày ba tôi mất cách đây đă 19 năm. Ngay sau khi bố tôi mất, tôi lại phải đi California, một nơi cách chỗ mẹ tôi 2.500 dặm và ở đó tôi đă lấy vợ, sinh con, bận bịu với sự nghiệp, gia đ́nh. Cách đây năm năm, tôi dọn về sống gần quê nhà và tôi tự hứa sẽ thăm nom mẹ nhiều hơn. Nhưng rồi công việc bộn bề, ba đứa con cần chăm sóc, tôi chẳng gặp mẹ được nhiều ngoài những dịp lễ tết.

 

Mẹ tôi ngạc nhiên và nghi ngờ khi tôi gọi điện mời mẹ đi ăn cơm chiều và đi xi-nê. "Có chuyện ǵ vậy con? Con sắp đem các cháu của mẹ đi xa à ?" Mẹ tôi lo lắng hỏi: " Mẹ tôi là người hay linh cảm những chuyện xa xôi. Một cú điện thoại trong đêm khuya, con trai cả bất ngờ gọi điện mời đi ăn cơm tối hẳn là tin chẳng lành.

"Con muốn ở gần mẹ, mẹ ạ, chỉ có mẹ và con thôi "

Một giây im lặng rồi mẹ tôi ngập ngừng nói:

" Mẹ cũng thích như thế, mẹ thích lắm con ạ".

 

Tôi hồi hộp lái xe tới nhà mẹ chiều thứ sáu sau giờ làm việc. Tôi đă thu xếp mọi thứ để dành trọn thời gian cho mẹ tôi chiều nay. Mẹ tôi và tôi sẽ nói chuyện ǵ với nhau ? Không biết mẹ tôi có vừa ư nhà hàng mà tôi chọn, có thích cuốn phim mà tôi mời mẹ xem ?

 

Khi tôi lái xe đến trước cửa nhà mẹ tôi thấy bà hồi hộp không kém. Mẹ tôi đứng chờ trước cửa áo khoác trên tay, tóc vừa mới uốn mới. " Mẹ kể cho các bà bạn già nghe rằng con trai mẹ sắp đến đón mẹ đi chơi và cái tin này làm cho các bà ṭ ṃ thích thú lắm. Các bà sẽ không đợi đến ngày mai để nghe mẹ kể về buổi tối hôm nay". Mẹ tôi vừa bước vào xe vừa nói.

Chúng tôi chọn một nơi b́nh thường, không sang trọng lắm nhưng ấm cúng để tṛ chuyện. Khi đến nơi mẹ tôi tŕu mến tựa vào tay tôi để ḍ bước lên bực thềm dẫn vào pḥng ăn.

Khi đă chọn được chỗ ngồi tôi cầm thực đơn lên đọc v́ mắt mẹ tôi đă yếu. Liếc qua bản thực đơn tôi thấy mẹ tôi lặng yên nh́n tôi. Một nụ cười héo hắt nở trên cặp môi nhăn nheo.

-" Mẹ đă từng là người ḍ thực đơn khi con c̣n bé "

Tôi hiểu ngay những ǵ mẹ nói. Từ một người phải chăm sóc người khác bây giờ mẹ đă trở thành người cần được chăm sóc. Mối quan hệ giữa mẹ con tôi đă xoay đủ một ṿng tṛn.

-" Cũng đă đến lúc mẹ cần phải nghỉ ngơi, thanh thản để con được chăm sóc mẹ, mẹ ạ "

Mẹ con tôi tṛ chuyện thật vui, thú vị và kéo dài đến nổi chúng tôi bỏ mục xem phim.

- " Mẹ sẽ đi chơi với con lần nữa với điều kiện con phải để mẹ trả tiền cơm đấy nhé " Mẹ tôi nói khi tôi đưa mẹ tôi về nhà và tôi đồng ư.

- "Anh đi chơi với mẹ có vui không ?" Tối đó vợ tôi hỏi.

- " Vui lắm, vui hơn anh tưởng "

Vợ tôi mỉm nụ cười ư nhị, dầy ngụ ư cố hửu của nàng.

Kể từ tối hôm đó tôi thường xuyên gặp mẹ hơn. Hai mẹ con không gặp nhau mỗi tuần nhưng ít nhất đôi lần mỗi tháng tôi đưa mẹ đi ăn cơm chiều, đi xem phim.

Điều quan trọng nhất là hai mẹ con có dịp để chuyện tṛ. Tôi thường kể cho mẹ tôi nghe về những khó khăn trong công việc, những chuyện vui trong gia đ́nh tôi. Mẹ tôi cũng kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện lặt vặt xảy ra hàng ngày của bà. Quả là có nhiều chuyện để mẹ con hàn huyên.

 

Mẹ tôi cũng kể cho tôi nghe chuyện quá khứ. Giờ này tôi mới biết rằng mẹ tôi đă từng làm trong một nhà máy suốt thời thế chiến thứ hai. Tôi cũng biết được bố tôi gặp mẹ tôi như thế nào và làm sao mà hai người nuôi dưỡng được t́nh yêu của họ qua những thời kỳ khó khăn. Khi tôi nghe được những mẫu chuyện đó tôi cảm thấy bố mẹ quan trọng với tôi biết bao. Họ chính là lịch sử của đời tôi.

 

Nhưng chúng tôi không những chỉ nói về chuyện quá khứ mà c̣n bàn về chuyện tương lai. V́ sức khỏe càng ngày càng yếu, mẹ tôi lo lắng cho những ngày sắp tới. Một hôm bà tâm sự: " Mẹ muốn lâu hơn, mẹ muốn sống đến khi nh́n thấy các cháu của mẹ khôn lớn".

 

Cũng như mọi người, hàng ngày tôi lao vào công việc, lo toan cơm áo, công danh, sự nghiệp, gia đ́nh. Đôi khi tôi than thở: "Sao mà thời gian vụt qua nhanh đến như vậy. Những giờ phút ngồi bên mẹ giúp tôi thấy thời gian trôi chậm lại và cuối cùng tôi hiểu được chất lượng, ư nghĩa của thời gian.

 

Peggy có lư. Tạo mối quan hệ gặp gỡ một người đàn bà khác có ích cho cuộc sống vợ chồng của chúng tôi. Điều đó đă biến tôi thành một người chồng, một người cha tốt hơn và hy vọng sẽ là một người con tốt hơn.Cám ơn mẹ.

 

Con yêu mẹ.

David Farrel

 

 


 

Người dịch
Lương L Huyền Chiêu
Ninh Ḥa, 15/5/2007  
 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com