trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu


Lương Lệ Huyền Chiêu

     Dạy học tại trường
   Trung Học Bán Công
        Ninh Ḥa trước
           năm 1975

 

Thơ:

 
  Vườn Xưa
  Mùa Nắng Cũ
  Mười Sáu Tuổi
  Gửi Con Trai Đă Lớn
  Họa Thơ Tặng Bạn
  T́nh Cờ Trang  Web
  Thơ Gởi Bạn
  Thơ Gởi Học Tṛ
  T́nh Quê
  T́nh Yêu Của Bố
  Ngẫu Hứng
  Mùa Xuân Về Thăm
     Phố Núi
 
 
Thái Liên Khúc 
 
Tŕ Thượng 
  Hè Sang     
  Có Em Bên Đời 

 


 Truyện:

  
  Cọp Ninh Ḥa
 
Học Tṛ Xóm Rượu
 
Xin Chọn Nơi Này Làm
     Quê Hương

 
Cung Đàn Xưa
 
Trở Về Mái Nhà Xưa
 
Xúc Cảm Cuối Năm
 
Rồi Cuối Cùng Mùa
     Giáng Sinh Cũng Đến

 
Tháng Giêng Quê Tôi
  Mẹ   
  Bức Thư Không Gửi
 
Hương Xưa 
 
Ban Văn Nghệ Xóm
    Rượu

 
Người Cha 
  Mong Nhớ Mưa 
  Are You God ? 
  Chợ Quê 

 

 

 

 


 


N
  G  Ư  Ờ  I      C  H  A
  Lương Lệ Huyền Chiêu


Tưởng nhớ thân phụ tôi,
ông Lương Trấp (1908-1980)

Tôi là con thứ hai của ba tôi. Tôi chào đời khi anh trai cả, con của mẹ lớn đă 20 tuổi. Anh tôi được ba tôi giao nhiệm vụ đặt tên cho em gái. Không hiểu sao một người hiền lành giản dị như anh tôi lại sáng tác một cái tên dài ḍng và cầu kỳ đến thế: Lương Lệ Huyền Chyêu (trong khai sinh tên tôi có chữ y) Tôi tự thấy tên tôi là cầu kỳ v́ thời đó các bạn bè quanh tôi đều có những cái tên rất ngắn gọn: Nguyễn Thị Bộn, Trịnh Thị Mót, Bùi Thị Ra...

Có lần tôi hỏi ba tôi tên tôi có nghĩa ǵ không ? Ba tôi bảo "Cậu ấm" , "Cô Chiêu" là các cậu bé, cô bé con nhà quan !!!. Tôi thấy cảm động và biết ơn anh tôi. Anh đă đóng vai tṛ của những bà tiên, mẹ đỡ đầu của những đứa bé sơ sinh. Những bà tiên ấy luôn chờ sẵn bên vành nôi để nói lời chúc phúc cho những đứa trẻ vừa chào đời.

Cũng giống như chuyện cổ tích, "cô Chiêu" thuở ấu thời là một cô bé lọ lem. Cô sống hạnh phúc, vô tư bên cạnh mẹ trong một xóm lọ lem tên là Xóm Rượu.
     Mẹ tôi nói thuở bé,
     tôi rất giống ba tôi.

Ba tôi làm việc ở xa, thỉnh thoảng ông mới về thăm nhà. Chiều thứ bảy nh́n thấy ông từ xa chúng tôi reo to:
- Ba về !!!

Mỗi lần về nhà ba tôi thường tháo cái đồng hồ quả lắc to đùng trên vách xuống. Tôi rất thích được ngồi bên cạnh ba tôi trên bộ ván, nh́n ông mở nắp cái đồng hồ cho dầu, chỉnh giờ và say mê ngắm nh́n những cái búa đồng gơ lên những bản nhạc báo giờ. Tôi là đứa con được ba tôi yêu thương nhất. Tôi đón nhận t́nh yêu thương vô bờ và thầm lặng ấy một cách kín đáo. Tôi có cảm giác có tội khi hưởng được một điều ǵ nhiều hơn người chung quanh.

Năm tôi 12 tuổi ba tôi đưa tôi ra Tuy Ḥa học lớp Đê Lục. Tôi hiểu ba tôi muốn có tôi bên cạnh. Sống bên cạnh ông, tôi được biết nhiều hơn về người cha của ḿnh. Thời trẻ, ba tôi là một trung sĩ hải quân trong quân đội Pháp và từng đi đến nhiều nước. Khi có phong trào chống Pháp nổi lên, ba tôi lại trở về gia nhập hàng ngũ chống Pháp. Ba tôi đă từng lăn lộn nơi rừng sâu, nước độc, hết ḷng với cuộc kháng chiến. Rồi ba tôi bị bắt, bị bỏ tù. Giờ xử bắn ba tôi đă thoát chết v́ một lư do thật hy hữu. Ông có dáng vóc và nét mặt y như người Pháp, lại nói tiếng Pháp giọng thật hay khiến viên sĩ quan Pháp không nỡ giết.

Ba tôi được tha chết nhưng không được trả tự do. Ông vẫn bị giam lơng và làm công việc thư kư kiêm thông dịch viên. Ba tôi tự an ủi: "bất cứ chỗ đứng nào, nếu con người có tâm tốt đều có thể làm việc tốt". Trong thời gian này ba tôi đă âm thầm che chở cho các tù binh và can ngăn được nhiều cuộc tàn sát của lính Pháp. Khi tôi đă lớn, có lần tôi đă chứng kiến: Một ông lăo đại diện cho một đại gia đ́nh sống ở một làng nhỏ gần đèo Bánh Ít đến thăm ba tôi và nói lời cám ơn. Thời Pháp, nhờ lời giải thích của ba tôi, gia đ́nh ông lớn bé 18 người đă sống sót. Tôi rất ngạc nhiên v́ một câu chuyện kỳ lạ như vậy nhưng ba tôi chưa hề kể cho tôi nghe. Ba tôi là người khi làm ơn cho ai không bao giờ nhắc lại.

Người Pháp ra đi, ba tôi tiếp tục làm công chức ở Nha Trang rồi Phan Rang.

Năm 1957, ba tôi được bổ nhiệm đến Tuy Ḥa giữ chức vụ Trưởng Ty Hành Chánh, giúp việc cho Tỉnh Trưởng Hồng Dũ Châu tái thiết Tỉnh Phú Yên và thành phố Tuy Ḥa, lúc bấy giờ chỉ là một đống đổ nát sau chiến tranh.


Cha và con gái, thời gian sống ở Tuy Ḥa.

Ba tôi làm việc thật cần mẫn. Một thành phố hoàn toàn mới đă được h́nh thành. Trường học, bệnh viện, nhà thờ, chùa chiền, công viên, rạp xi-nê ...lần lượt mọc lên. Sáu con đường thẳng tắp chạy song song nối quốc lộ với bải biễn xanh ngắt phi lao. Ba tôi quan niệm: "Đă Gia Long th́ không Nguyễn Huệ" nên khi Tuy Ḥa đă có ngôi trường Nguyễn Huệ lừng lẫy, ba tôi không đặt tên Gia Long trên thành phố này. Ba tôi chăm sóc thành phố Tuy Ḥa như một ông thị trưởng tận tâm từ việc lớn cho đến việc bé. Ông cho phép xe ḅ, xe ngựa được lưu thông trên đường phố với điều kiện chủ xe phải đem theo xẻng và xô để dọn sạch những thứ mà ḅ ngựa thải ra.!!!

Trên thượng nguồn sông Ba, đập Đồng Cam cũng đă được xây dựng để đưa nước về tưới mát cánh đồng Tuy Ḥa bát ngát. Tôi vô cùng kính trọng ba tôi v́ chức lớn không làm ông sinh tật quan liêu. Tôi chưa bao giờ thấy ba tôi là một ông quan. Ông giản dị, ḥa nhă, và giúp đỡ mọi người hết ḷng. Ông thường nói với tôi: "Trong xă hội mỗi người mỗi việc. Ba cũng như người thợ nề, thợ mộc, người trồng lúa, có khác ǵ hơn ??". Sống bên cạnh ông, tôi cảm nhận ông là người trung thực và nhân hậu.

Tôi đă lớn lên bên cạnh ba tôi và cuộc sống cũng có nhiều thay đổi. Nhân cách của ba tôi ảnh hưởng đến tôi rất nhiều. Tôi hiểu rằng con người nên sống thực, không nên dấu ḿnh trong lớp áo khoác hư danh.

Càng lớn lên tôi càng cảm nhận t́nh yêu thương thật mênh mông của ba tôi dành cho tôi. Ông cứ tưởng tôi là một loài ngọc quí mà bụi bặm không thể nào bám vào được nên ông không bao giờ rầy la, giáo huấn. Có thể ông xem tôi như một cái cây con và chẳng ai lại nặng lời với cây cỏ bao giờ. Thực ra, tôi cũng chỉ là một đứa trẻ b́nh thường với bao dại khờ và nông nổi. Tôi cũng rất cần được nghiêm khắc dạy bảo. May mắn cho tôi v́ trong ngôi nhà này tôi c̣n một người cha, một người thầy, một người bạn rất thân thiết khác. Đó là cái tủ sách. Tâm hồn tôi lúc này như một trang giấy trắng. Tôi đă học từ sách để khắc sâu vào hồn ḿnh biết bao điều mới mẽ về cuộc sống chung quanh. Tôi không thích Đông Chu Liệt Quốc hay Tam Quốc Chí. Trong những bộ sách ấy con người mưu mô quá, nhẫn tâm quá, tham lam quá. Nếu có đánh nhau xin hăy đánh nhau với yêu quái như Tôn Ngộ Không. Nếu có xấu th́ cũng xin chỉ xấu đến độ làm cho người ta ph́ cười rồi thông cảm như Trư Bát Giới.

Ngoài Tây Du Kư, tôi thích đọc Trang Tử, Bồ Tùng Linh và ngưỡng mộ Kim Thánh Thán. Thời gian này tôi cũng bắt đầu làm quen với nền văn học châu Âu. Tôi rất thích những bộ sách mang tính nhân bản của Victor Hugo, Pearl Buck và Saint Exupery.

Bỏ lại tuổi thơ bên xóm Rượu, tôi đă lớn lên bên cạnh người cha thân yêu nơi một thành phố không phải là quê hương nhưng vô cùng gắn bó với chúng tôi.

*   *
*

Năm 1977, sau khi đi cải tạo về, ba tôi suy sụp hẳn. Ông rất buồn nh́n thấy cảnh các con đều bị liên lụy v́ lư lịch của ông. Đứa có việc th́ mất việc, đứa đang đi học th́ bị xếp vào diện không đào tạo.

Đó là một thời mà ai cũng nghèo đói nhưng cũng là thời b́nh yên nhất. H́nh như con người của cả hai miền Nam Bắc đều đă quá mệt mỏi v́ chiến tranh. Mọi người thực ḷng mong ước một cuộc sống nghèo cũng được nhưng công b́nh và không lo sợ súng đạn. Tất cả mọi người kể cả những tên trộm cướp, những người cờ bạc, những kẻ say rượu, những cô gái bán Bar đều hăng hái làm lại cuộc sống mới bằng công sức lao động chân chính. "Lao động" là một khí thế lôi cuốn mọi người lúc đó. Trên rừng, hàng ngàn cây gỗ đă được chặt bỏ để lấy đất trồng khoai ḿ. Một bữa cơm không độn khoai đă trở nên là điều xa xỉ.

Để làm gương và an ủi các con, ba tôi đă lụm cụm ngồi vót nan đan rổ. Nghề này ba tôi đă học được trong trại cải tạo. Nh́n ba tôi ngồi nắn nót vót từng cọng nan, ḷng tôi thật đau xót. Người khác có thể đan mỗi ngày ba cái rổ c̣n ba tôi th́ ba ngày mới hoàn tất xong một cái.

Sau khi rổ đă được làm xong, ba tôi sung sướng ngắm nh́n thành quả lao động của ḿnh và nghĩ đến chuyện nhận được đồng tiền chính đáng từ công sức lao động. Đây là lúc tôi lo lắng nhất v́ nếu có người đến mua rổ, chắn chắn ba tôi sẽ thất vọng vô cùng khi sức lao động của con người bị trả rẻ mạt đến như vậy. Lúc ấy, tôi đang thất nghiệp nên tôi đă lănh phần đem tất cả những rổ rá của ba tôi lên chợ bán. Sau khi bán xong tôi trở về nói lại với ba tôi rằng ai cũng khen rổ rất đẹp và người ta đă tranh nhau mua với giá rất cao !!!.

Thật may cho tôi. Trong những ngày bán rổ ở chợ Ninh Ḥa tôi phát hiện thấy rằng thời gian ấy hàng ngàn người đang làm công việc lao động và dụng cụ nông nghiệp như cuốc, xẻng, rựa cùng phân bón, thuốc trừ sâu, hạt giống các loại rau đang là một "thị trường đầy tiềm năng". Và tôi đă chọn nghề bán hạt giống rau cải ở chợ để kiếm sống và luôn tiện bán rổ cho ba tôi.

Vậy là cô bé lọ lem chưa có khi nào làm "tiểu thư" đă trở thành "người đàn bà lọ lem"

Tôi rất biết ơn những ngày "buôn thúng bán mẹt" ấy. Cái công việc tầm thường ấy đă giúp cho tôi và gia đ́nh tôi sống sót qua một giai đoạn khó khăn.
Ba năm sau, ba tôi qua đời.

Dầu cuộc sống thay đổi thế nào, trong trái tim ba tôi, tôi măi là viên ngọc quí. Tôi vui, ḷng ông như nở hoa. Tôi buồn, trái tim ông như có gai nhọn đâm vào. Đối với ông, tôi phải được hạnh phúc trong một cuộc đời trong sáng.

Ở đâu có hạnh phúc và trong sáng ?

Cám ơn www.ninh-hoa.com. Trên trang mạng của các bạn, tôi đă viết lại rất nhiều kỷ niệm vui tươi thuở ấu thời. Tôi tin rằng ở đó có hạnh phúc và trong sáng !

 

  

 

Lương Lệ Huyền Chiêu
Ninh Ḥa, September 4, 2005