Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com



 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975




Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 





? ˜ { @

 

Bên cạnh người, chó và mèo là những kẻ t́nh nguyện. Nhưng chó đến ở với người v́ chó mến người, c̣n mèo chỉ là đứa thực dụng. 

 

Đầu tiên mèo mon men đến cái bếp tro ấm của người, rồi hắn tự tiện ngủ một giấc ngon lành trên giường người. Hắn muốn ngủ bao lâu cũng được, chẳng hề bị ai đánh thức bao giờ. Ngủ dậy chẳng thèm rửa mặt, hắn nhảy phóc vào ḷng người kêu gừ gừ một cách nũng nịu. Đang ngồi xem TV, chủ đưa tay vuốt ve mèo trong khi mèo lim dim mắt tận hưởng cái hạnh phúc sống bên người.

 

Mỗi khi người đi làm về chó chạy ra vẫy đuôi mừng trong khi mèo nằm ưỡn ra phơi nắng bên đầu hè chẳng ngó ngàng ǵ đến chủ. Chẳng những thế, nếu để hớ hênh, khúc cá để dành cho chủ cũng sẽ bị mèo tha di mất. Cứ tưởng mèo dịu dàng quư phái, khi nh́n thấy mèo đảo mắt nh́n quanh rồi nhanh nhẹn đưa chân hất lồng bàn, chớp lấy khúc cá chiên chạy mất mới thấy mèo nhanh nhẹn, gian manh lắm.

 

Vậy sao mèo vẫn được người thương và đối xử ngang với chó. Mèo hư mà vẫn được cưng v́ mèo....đẹp và ít nói. Người ta không thể xua đuổi một bóng dáng yêu kiều đến thế.

 

Rồi một hôm theo tiếng gọi của t́nh yêu, mèo bỏ người đi mất. Bên cạnh mèo phản bội, chó sống thật nghĩa t́nh.

 

Cách đây nhiều năm, gia đ́nh tôi có nuôi một con chó đặt tên là Jim. Jim rất đáng yêu.  Suốt ngày Jim quanh quẩn chơi đùa với các con tôi chứ không thèm chơi với...chó. Jim không nói được nhưng có đôi mắt làm lay động ḷng người. Khi có lỗi nó cụp tai, mắt nh́n lem lét. Khi chủ đi khỏi nhà mà không cho nó đi theo, nó đứng ở đầu hè mắt nh́n ngấn lệ. Khi vui nó nhảy tung tăng, lăn tṛn trên băi cỏ xanh y như một đứa bé.

Giao thừa năm ấy trong hàng tràng tiến pháo nổ chát chúa, t́m thấy Jim sợ hăi nằm mẹp dưới gậm giường tôi thấy thương quá. Điều làm tôi xúc động nơi Jim không phải v́ Jim lặng lẽ sống bên chúng tôi khi vui, khi buồn, bữa đói bữa no mà v́ Jim đă sợ chết y như một đứa trẻ.

 

Cho nên chúng tôi vô cùng đau đớn khi Jim bị bọn trộm chó bắt mất.

 

Con Xù của tác giả người xứ Vạn dẫu sao cũng đă được chết v́ bom rơi, đạn lạc. Đó là một cái chết danh giá v́ chiến tranh, v́ thời cuộc ngang ngửa với hàng triệu người Việt thời ấy. C̣n con Jim của chúng tôi đă phải chết một cách đau đớn v́ cái ác của loài người ngay trong thời b́nh.

 

Không biết đến bao giờ ở đất nước này ḷng nhẫn tâm cũng sẽ bị trừng phạt.

 

ĐÀN ÔNG VÀ ĐÀN BÀ

 

Chó và mèo bản chất thật khác nhau nhưng chó với chó, mèo với mèo th́ điểm dị biệt không lớn. Thật khó để t́m ra một con chó không mến chủ và không dễ để t́m ra một con mèo không ăn vụng.

Chỉ có người là vô cùng đa dạng, vô cùng khó hiểu. Có khi người cũng không hiểu nổi chính ḿnh.

 

"Hôm nay trời nhẹ lên cao

Tôi buồn không hiểu v́ sao tôi buồn,

 

Đàn ông và đàn bà lại càng khác nhau như đêm với ngày, như mặt trời với mặt trăng, như nước với lửa.

Đàn ông và đàn bà có hiểu nhau không ?

 

Theo tôi, họ có yêu nhau nhưng không hiểu nhau.

V́ không hiểu nhau nên họ làm khổ nhau triền miên, đời đời kiếp kiếp.

Nếu người đàn ông hiểu đàn bà, họ sẽ không làm ra chiến tranh, không chế tạo ra đạn bom súng ống là những thứ đàn bà ghét nhất trên đời.

 

Nếu đàn bà hiểu đàn ông, họ sẽ không đau khổ nữa và chấp nhận :

"Không có t́nh yêu vĩnh cửu. Chỉ có những giây phút t́nh yêu trở thành vĩnh cửu." Để trả lại tự do cho người đàn ông khi họ cần.

 

Trong chuyện kể của Người Xứ Vạn, người cha là một bi kịch của sự mâu thuẫn.  Người đàn ông ấy chưa muốn có tự do. Khi vợ con đi đâu ông cũng dọn theo dù chỉ được sống trong một cái cḥi bên hàng rào chứ không được chung nhà với vợ con. Tội nghiệp, ông vẫn thấy ḿnh rất cần có vợ con, rất cần t́nh thương yêu của vợ con.

 

Nhưng ông đang bị khống chế bởi con ma men. Con ma men ấy bắt ông làm nô lệ cho nó và ông đă trở thành kẻ lỗi đạo với vợ con.

 

Những lúc tỉnh táo ông biết ḿnh có lỗi nên chỉ dám thủ thỉ tṛ chuyện với con Xù.

Ông thật yếu đuối. Phải chi một đêm trăng sáng ông rủ vợ ra ngồi ở bờ sông. Rồi trong ánh trăng vằng vặc ông vuốt tóc vợ, thổn thức nói với vợ những lời mà ông đă nhiều lần nói với con Xù th́ chắc mọi chuyện đă tốt đẹp hơn.

 

Nhưng tại sao đàn ông dễ dàng nói: " I love you với người yêu " mà lại sợ  nói " I love you" với vợ ???

 

Khó hiểu thật.

 

 

KẾT

 

Người Xứ Vạn kể cho chúng ta nghe câu chuyện về tuổi thơ của ḿnh bằng một giọng điệu nhẹ nhàng và hài hước. Tác giả là người lịch sự. Ông không muốn người đọc có cảm giác nặng nề v́ một chuyện riêng tư của ḿnh. Bỗng nhiên tôi nhớ đến Nguyễn Du. Đau đớn rút ruột gan ra để viết Truyện Kiều, ông cũng chỉ khiêm nhường mong rằng:

"Mua vui cũng được một vài trống canh ".

 

Ở tận một làng thâm sơn cùng cốc có một đứa bé thiếu thốn từ miếng cơm manh áo đến một chút t́nh đầm ấm gia đ́nh, lẽ nào là một câu chuyện mua vui ??

 

Sau mỗi lần đọc những câu thơ trào phúng của Trần Tế Xương tôi không thể nào cười được mà chỉ thấy dâng lên trong ḷng một nỗi buồn nghiêm chỉnh.

 

Ở xứ Vạn xứ Ninh quê tôi có biết bao đứa bé đă lớn lên trong cơ cực nhưng họ không bao giờ căm ghét, xua đuổi những ngày tháng ấy ra khỏi tâm trí ḿnh. Trong trái tim họ h́nh ảnh mái tranh nghèo, ngọn núi heo hút, luống khoai cằn cỗi, hàng dừa xơ xác trên cồn cát khô cằn cùng người cha, người mẹ vụng về, chất phác cứ măi là nỗi niềm nhớ thương đau xót. Xin cám ơn.

 

 


 

Lương L Huyền Chiêu
Ninh Ḥa, April 2007  
 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com