trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com

 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975



Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 

 



Huyền Chiêu và anh trai Lương Ân Hồng 18 năm gặp lại.

 

  

         Anh K thương mến.

 

        Cuối cùng những chiếc lá khi ngă sang màu đất đều có ước muốn được một lần rơi xuống, nằm bên cội trước khi nát vụn thành tro bụi, rồi theo gió bay vào không gian vô tận. Năm ngoái em có niềm hạnh phúc được gặp anh. Anh Hai của em sau 18 năm xa cách. Người anh tuổi gần 80 đă trở về thăm 10 đứa em cùng cha khác mẹ. Tụi em đă khóc khi nghĩ rằng đây là lần cuối được nh́n thấy anh. Và năm nay anh bảo chắc chắn anh sẽ về. Đón anh ở phi trường em vợ chồng em bàn nhau sẽ phải chuẩn bị một cái bảng tên.

 

        Gần 30 năm không nh́n thấy mặt chắc ǵ anh em ḿnh c̣n nh́n ra nhau! Anh sẽ về! Ḷng em mừng quá đổi? Mấy hôm nay em cứ nhớ lại thuở anh em ḿnh c̣n là hai đứa bé nghèo nhưng tự do và hoang sơ lớn lên như những bông hoa dại bên hàng rào. Làm sao quên được những trưa hè ngan ngát nắng anh dẫn em đi bắn chim, câu cá, hái keo, lượm xoài...Một phần v́ thuở ấy ḿnh không có tṛ chơi điện tử, không có máy nghe nhạc. Một phần v́ ḿnh cũng cần một thứ ǵ đó để... đở cơn thèm ăn. Rồi ḿnh lớn lên lúc nào không biết. Rồi anh chập chửng đàn cho em hát bài Ngày Trở Về.

 

        Ngày trở về có anh thương binh chống nạn cày bừa, v́ thương yêu anh nên ngày trở về có con trâu xanh hết ḷng giúp đỡ”. Hơn 40 năm rồi kề từ ngày ấy.

 

        Nay anh sắp trở về. Không là “Bại tướng cụt chân” không là “anh thương binh chống nạn cày bừa”, nhưng em biết tâm hồn anh mang nhiều thương tổn. Anh sẽ trở về. Em vui mừng khôn xiết, nhưng xin anh đừng mơ đến một ngày trở về đẹp như trong bài hát năm xưa. Xin anh hăy hiểu cho rằng mọi sự ở đây bây giờ đă đổi thay nhiều lắm. Trước hết anh sẽ ngở ngàng v́ những con đường “Nên khi vắng anh đường đă thay tên, c̣n chăng kỷ niệm....” Không biết con đường Duy Tân ven biển Nha Trang có tội t́nh ǵ mà phải thay tên đổi họ. Ngôi trường Vơ Tánh mà chúng ta từng theo học bây giờ xác th́ vẫn c̣n mà hồn th́ bay biến...Con đường Bá Đa Lộc có hàng cây xanh trùm lên bóng mát tuổi học tṛ bây giờ cũng không c̣n dấu vết. “Con đường xưa em đi vàng trên mái tóc thề ngơ hồn lên tái tê...” (dạo này càng ngày em càng thích nghe lại những bài hát mà ngày xưa người ta gọi là sến. Nhạc sến sao bây giờ nghe có hồn và hay quá chừng!). Trường Trần B́nh Trọng, vị tướng anh hùng vang danh với câu nói bất hủ “Thà làm quỷ nuớc Nam không thèm làm vua đất Bắc” đă được toại nguyện cho về làm quỷ. Vua Đinh Tiên Hoàng được lên thay có lẽ nhờ lư lịch tốt. Nhưng những thay đổi về cảnh vật bên ngoài sẽ không làm anh đau đớn bằng những thay đổi bên trong con người. Khi về anh sẽ lặng lẽ đau đớn cảm nhận một sự đồng hóa thỏa hiệp xâm nhập vào tận mọi ngơ ngách của con người. Anh đừng nhạc nhiên khi lời ăn tiếng nói đă ít nhiều thay đổi. Khi người ta nói “động viên” có nghĩa là khuyến khích. “Vận động viên” có nghĩa là lực sĩ . “nhất trí’ có nghĩa là đồng ư. “hủ hóa” có nghĩa là t́nh yêu không chính đáng, “cải thiện” có nghĩa có vợ rồi c̣n kiếm thêm, “tự túc” có nghĩa là không có chồng mà có con. Ôi thôi c̣n nhiều nữa khi nào có ǵ thắc mắc em sẽ làm phiên dịch (Thông dịch viên).

 

        Thời c̣n trẻ; em có đọc truyện ngắn có tên “Buồn Ga Nhỏ” của ông Thanh Nam. Nơi một làng quê nghèo có một cái ga xép nhỏ như một cái tổ chim. Nơi ấy có một mối t́nh rất đẹp. Nhưng rồi chàng trai phải ra đi để lại cô người yêu bé nhỏ bên chiếc ga xép buồn hiu. Cô gái lấy ông kư ga già cố quên đi mối t́nh đẹp như một giấc mơ. Chàng trai ra đi phiêu lăng đất rộng, sông dài nhưng không quên được mối t́nh năm cũ. Anh đau đớn đă bỏ lại người yêu bên anh chồng già keo kiệt. Rồi một ngày dừng chân phiêu lăng anh trở về ga xép xem thử người yêu bây giờ sống ra sao? Cô người yêu không nhận ra anh. Cô tưởng anh là một hành khách chờ tàu nào đó. Nh́n cô ngồi trước thềm ga nói cười vui với bà hàng xóm, nh́n cô nhẩn nại ngồi nhặt tôm để lo nấu canh cho chồng, anh người yêu buồn tê tái. Xin ông Thanh Nam sống khôn thác thiêng tha thứ cho em nếu em vô t́nh v́ trí nhớ kém cỏi có phịa thêm chút đỉnh vào câu chuyện cảm động của ông.

 

        Nói ác, nếu nhân vật chính trở về và thấy người yêu năm xưa bị chồng đánh sưng mặt và đang ngồi khóc có lẽ anh sẽ không đau đớn bằng khi nh́n thấy cô chịu đựng số phận và thỏa hiệp với cuộc sống buồn tẻ, nhỏ bé, chật hẹp, buồn hiu hắt.

        Rồi anh sẽ thất vọng và âm thầm chôn dấu nỗi buồn vào tận đáy ḷng. Nhưng xin anh hăy nghĩ xem. Mọi sinh vật trên đời này đều phải t́m cách sinh tồn dầu cuộc đời dâu bể.

        Chỉ c̣n một niềm an ủi. Ở quê ḿnh tiếng chim hót buổi sớm vẫn trong trẻo, tiếng nhái kêu buổi chạng vạng vẫn buồn bă y như thuở nào.

        Những thuở ruộng vẫn xanh và đẹp đến nao ḷng. Chùa Cát, G̣ Lăng th́ coi như đă mất nhưng nhà thờ G̣ Muồng vẫn không mấy đổi thay. Noel sắp đến rồi, hy vọng anh về kịp để nghe tiếng chuông nhà thờ G̣ Muồng ngân nga mừng Chúa giáng sinh y như thuở nào khi ḿnh c̣n là hai đứa bé. 

        Rồi em sẽ đưa anh đi thăm mộ ông bà ngoại và mộ má em. D́ tám thân yêu của anh. Xin anh đừng khóc. Xin anh hăy mừng cho má em được yên nghỉ sau một đời dài vất vả.

 

        Em rất thích ngắm nh́n nghĩa trang nơi một ngày nào đó hồn ḿnh sẽ được đọng lại trên cỏ như giọt sương mai trong vắt. Cũng có lúc ḿnh sẽ lung linh như giọt nắng nhảy múa trên cành cây. Và có khi ḿnh vô cùng tự do nương theo cánh chim bay về đầu núi.

 

“Về đây nh́n mây nước bơ vơ

Về đây nh́n cây lá xác xơ

Về đây t́m phút sum vầy

Đâu t́m thấy người xưa

Lạnh lùng ngắm trời mây”

(Châu Kỳ)

 

        Trở về để x̣t xa, cay đắng nhưng cũng phải trở về phải không anh?

 

 

 

Lương LHuyền Chiêu

Cuối năm 2009

 

 

 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com