trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu


Lương Lệ Huyền Chiêu

    Dạy học tại trường
  Trung Học Bán Công
      Ninh Ḥa trước
         năm 1975

 

Thơ:

 
  Vườn Xưa
  Mùa Nắng Cũ
  Mười Sáu Tuổi
  Gửi Con Trai Đă Lớn
  Họa Thơ Tặng Bạn
  T́nh Cờ Trang  Web
  Thơ Gởi Bạn
  Thơ Gởi Học Tṛ
  T́nh Quê
  T́nh Yêu Của Bố
  Ngẫu Hứng
  Mùa Xuân Về Thăm
     Phố Núi
 
 
Thái Liên Khúc 
 
Tŕ Thượng 
  Hè Sang     
  Có Em Bên Đời 

 

 Truyện:

  
  Cọp Ninh Ḥa
 
Học Tṛ Xóm Rượu
 
Xin Chọn Nơi Này Làm
     Quê Hương

 
Cung Đàn Xưa
 
Trở Về Mái Nhà Xưa
 
Xúc Cảm Cuối Năm
 
Rồi Cuối Cùng Mùa
     Giáng Sinh Cũng Đến

 
Tháng Giêng Quê Tôi
  Mẹ   
  Bức Thư Không Gửi
 
Hương Xưa 
 
Ban Văn Nghệ Xóm
    Rượu

 
Người Cha 
  Mong Nhớ Mưa 
  Are You God ? 
  Chợ Quê 

 

 

 

 


 

      

 M 
  Lương Lệ Huyền Chiêu


 


Thuở nhỏ mỗi khi bị bệnh tôi lại được hưởng cái hạnh phúc có những ngày mà mẹ là của riêng ḿnh. Những ngày ấy tôi trở thành những ǵ quan trọng nhất trên đời đối với mẹ. Nằm trên giường bệnh, không gian quanh tôi luôn nồng nàn hơi ấm của mẹ ḥa quyện trong mùi hương của dầu khuynh diệp bác sĩ Tín, của lá ngũ trẩu ṿ nát, của lá să bốc lên từ nồi lá xông .

Nếu bệnh trở nặng mẹ tôi sẽ đưa tôi đến nhà thương của ông thầy Hà bên Vĩnh Phú để nhờ ông trị bệnh. Cũng như mọi đứa trẻ khác, tôi đă làm khổ mẹ v́ đủ thứ bệnh. Có khi mặt tôi bỗng đau đớn rồi sưng to như mặt ông Địa, có khi người tôi đầy những vệt đỏ đỏ, đen đen giống như cơm cháy. Sau một lần bị bệnh thương hàn, tóc tôi rụng gần hết, người gầy nhom, mặt teo tóp. Mọi người bảo tôi bị bệnh ban khỉ. Sau mỗi lần khám bệnh, ông thầy Hà đều phát cho tôi rất nhiều loại thuốc mà loại nào cũng đều rất đắng. Mẹ tôi phải năn nỉ tôi mới chịu uống thuốc. Để bù lại, trong những ngày nằm bệnh, tôi sẽ được ăn cam, uống sữa, là những thứ xa xỉ thời ấy. Khi bệnh đă giảm, những ngày sau đó tôi vẫn thấy miệng đắng nghét. Cám ơn mẹ đă luôn dành phần riêng cho tôi một khúc cá chiên mặn chiên ḍn để ăn với cháo trắng.

Những lúc khỏe mạnh vui chơi tôi cũng cần có mẹ. Một lần con mèo mẹ dẫn đàn con vào nằm trong tủ, bôi bẩn quần áo của tôi. Nh́n thấy quần áo bị nhăn nheo, tôi hét lên một tiếng thất thanh rồi vừa khóc vừa dậm chân b́nh bịch, tôi bắt đền ....mẹ... Khi có một chiếc răng bị lung lay tôi lại được mẹ cho một đồng. Nếu không tôi sẽ không chịu cho mẹ bẻ chiếc răng ấy. Mẹ tôi mỉm cười, dịu dàng giải thích " nếu không chịu bẻ, chiếc răng mới không có chổ mọc, sẽ mọc xiêng ra ngoài thành răng ḷi xỉ xấu lắm. Sung sướng cầm chiếc răng nhỏ xíu trên tay tôi vung nó lên mái nhà rôi hô to:" hú chuột.... răng cũ về mày răng mới về tao ..."

Những ngay bé dại hay ốm hay đau rồi cũng qua đi. Tôi lớn lên tươi tắn, nụ cười không có răng ḷi xỉ trong tia nh́n âu yếm, hài ḷng của mẹ.

Năm tôi mười lăm tuổi, tôi đọc được bài thơ sau của nhà sư Nhất Hạnh.

" Năm xưa tôi con bé

Mẹ tôi đă qua đời

Lần đầu tiên tôi hiểu

Thân phận kẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc

Im lặng tôi sầu thôi

Để ḍng nước mắt chảy

Là bớt khổ đi rồi
...................................."

Tranh minh họa của Huyền Chiêu

Những lời thơ nhẹ nhàng của nhà sư đă làm đau buốt trái tim tôi. Tôi đă vô t́nh với diễm phúc có mẹ của ḿnh. Tôi tự hứa từ nay tôi sẽ cố không làm điều ǵ phiền đến mẹ. Nhưng đâu phải dễ dàng thực hiện được những điều ḿnh mong ước. Thời trẻ tuổi, biết bao lần tôi đă phải làm buồn ḷng mẹ.

Ngày tháng dần qua, cuộc sống đă thay đổi rất nhiều. Mẹ tôi đă già và tôi cũng không c̣n trẻ nữa. Chiếc thuyền hồn từ lâu đă từ ḍng sông con trôi ra biển lớn. Những lúc băo tố, tôi đă một ḿnh chèo lái con thuyền của ḿnh. Tôi hiểu ḿnh đă không c̣n cái quyền được bắt đền mẹ. Tuổi thơ bên cạnh mẹ là quà tặng mà mỗi người được ban cho duy nhất một lần trong đời. Mỗi lần về thăm mẹ tôi luôn tươi cười như muốn nói " con vẫn ổn mẹ ạ " những khi có điều buồn phiền tôi đă nuốt lệ vào bên trong. Tôi rất sợ mẹ tôi biết rằng tôi không b́nh yên. Mẹ không c̣n nhiều thời gian sống trên đời này. Mẹ hăy sống những ngày c̣n lại thật thanh thản, mẹ nhé .

 

      Lương Lệ Huyền Chiêu
     Ninh Ḥa, 4/2005