trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975



Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 

 

HOÀNG THI THƠ, C̉N YÊU YÊU MĂI ĐẾN BAO GIỜ?

HUYỀN CHIÊU
 

Tranh vẽ bằng Lá Cỏ :  của Lương Lệ Huyền Chiêu

   

 

 Tôi chưa bao giờ đến Quảng Trị nhưng h́nh ảnh của làng Bích Khê nơi huyện Triệu Phong qua các nhạc phẩm của Hoàng Thi Thơ luôn làm tôi xao xuyến.


Một làng quê có “bóng tre che thôn nghèo”, có “em tôi áo nâu in đường trăng”, có mẹ già “run run đi t́m con” (1) người dân miền Trung ai mà quên được.


Thuở ấy người dân quê nước ḿnh nghèo nhưng cái nghèo sao quá dễ thương, có lẽ v́ mảnh ruộng bé nhỏ vẫn là của ḿnh và chưa có hợp tác xă:


“Ai nhớ chăng ai
Ai nhớ chăng những ngày
Những ngày rau cháo với dưa cà
Quê nghèo vui sống trong mặn mà
Đời vang lên ngàn câu ca
Mà t́nh thấy càng bao la
Ngàn ḷng như chan ḥa”.

Đó là thuở chưa có đấu tranh giai cấp, dù cuộc sống đạm bạc, trái tim yêu vẫn vô cùng giàu có:


“Ai nhớ chăng ai
Ai nhớ chăng những chiều
Những chiều gặp gỡ nhau trên cầu
Nước trời xanh ngắt in một màu
Lặng nh́n nhau hồi lâu lâu
Rồi t́nh ta càng ăn sâu sâu
Mối duyên ban đầu”
(2)

 

Nền tân nhạc Việt Nam thật may mắn khi lịch sử đưa đẩy thế nào để Hoàng Thi Thơ không tập kết ra Bắc mà lại vào Nam để chúng ta có được hơn 500 ca khúc thật chất lượng .


Vậy mà cái tên Hoàng Thi Thơ cùng với Phạm Duy đă bị chôn sống sau 1975 đến mấy mươi năm . Một thế hệ người trẻ ở VN không có may mắn được tưới mát tâm hồn bằng những khúc nhạc nồng nàn của hai vị nhạc sĩ lỗi lạc.

Rồi thời thế lại thay đổi. Ca khúc của hai ông lại đội mồ sống dậy.


Sáng nay, trời đă vào thu, trong cái se lạnh của tuổi già, ngồi nghe lại một ca khúc của Hoàng Thi Thơ bổng mỉm cười nghiệm ra nhiều điều thú vị.


Tôi muốn nhắc đến bản “Một Lần Cuối”.


Người đàn ông Hoàng Thi Thơ khi rời khỏi ngôi làng có “khói chiều vương vấn mái tranh nghèo” (2) xuất hiện sáng chói nơi ánh đèn đô thị, ông đă trở thành một Don Juan thứ thiệt.

Ca khúc “Một lần Cuối” của ông theo ư riêng của tôi sướt mướt bằng mười bài Không Tên của Vũ Thành An gộp lại.

Hăy nghe Hoàng Thi Thơ kể lể:


“Anh vuốt tóc em
Anh vuốt tóc em
Một lần cuối cùng rồi thôi”

 

Không tưởng tượng được lời văn hoa mỹ của ông:


“anh hốt trăng thanh
Trên áo em xanh
Một lần cuối
Như những lần đó xa xôi”

 

Rồi ông tiến thêm một bước:


“Anh nắm tay em
Anh nắm tay em
Để thấy đời êm lần cuối
Một lần cuối cùng thôi em ơi”

 

Bước thứ ba là tận dụng sở trường:


“Anh hát cho em nghe
Anh hát cho em nghe
Một lần cuối cùng rồi thôi”

Bước thứ tư là hăm dọa:
“Anh chết trong mắt em
Anh chết trong mắt em
Một lần cuối như những lần đó xa xôi”

 

Cuối cùng nếu nàng vẫn chưa ngă gục ông dùng tuyệt chiêu ít ai nghĩ ra:

“anh khóc trên vai em
Anh khóc trên vai em
Một lần cuối cùng rồi thôi”

 

Tôi tin rằng khó có người con gái nào mà không xiêu ḷng trước người đàn ông quá nhiều kinh nghiệm t́nh trường này.
Tôi đă nghe Quang Dũng, Quang Lê hát bài này nhưng đến khi nghe bản thu Chế Linh hát “Một Lần Cuối” trước 1975 th́ mới thấy Quang Dũng và Quang Lê chỉ là những anh con trai mới lớn chẳng biết ǵ về đàn bà.


Ai cũng biết câu “Đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai”.
Dễ hiểu tại sao các nhà văn, các nhà thơ, các họa sĩ khó chinh phục được trái tim của các giai nhân.

Các giai nhân thường thích đi shopping chứ ít chịu khó ngồi đọc sách, ngâm thơ hay đi xem tranh ở các gallery.

Lợi thế thuộc về những lời nỉ non lọt vào tai nàng của các chàng nhạc sĩ, ca sĩ.


Ngày xưa nàng Mỵ Nương ở chốn lầu cao. Dinh thự của cha nàng năm tầng bảy lớp tường rào nhưng không ngăn nổi tiếng sáo của chàng Trương Chi nương theo không khí chạm vào trái tim nức nở của nàng.


Nghe Chế Linh hát “Một Lần Cuối” của Hoàng Thi Thơ, tôi nghĩ hai ông đă làm tan nát trái tim không phải chỉ một nàng Mỵ Nương.


Việt Nam Cộng Ḥa tồn tại chỉ 20 năm nhưng đă đủ dưỡng khí để cho hàng ngàn bài hát ra đời trong tự do, không bị định hướng. Những ca khúc thuở ấy có hay, có dở, có cao sang, có b́nh dân, có nghiêm chỉnh đằm thắm, có lẳng lơ t́nh tứ, có nói thật, có nói láo, nhưng sống động, đầy màu sắc như chính cuộc đời.

 

(1)Đường Xưa Lối Cũ -HTT
(2) Ai Nhớ Chăng Ai – HTT

 

 


 

 

Huyền Chiêu

Tháng 9 năm 2016

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com