Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com



 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975



Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 



Mận, Thủy và người viết

 ? ˜ { @

 

NGẬM NGÙI ÔI ĐÁ CŨNG THƯƠNG THAY (*)

 

Sáng hôm ấy có một người khách xa đến thăm nhà. Chúng tôi vui mừng đón cô Minh Nguyệt vợ anh Hoàng Song từ Sài G̣n về báo tin vui con gái sắp lấy chồng.

Nguyệt nói:

- May quá, chồng cháu Anh Quyên cũng là người Ninh Ḥa nên sau đám cưới tổ chức tại Sài G̣n em lại được có dịp mời một vài người thân đến chung vui với gia đ́nh em tại nhà chú rễ.

Mới đó mà anh Hoàng Song mất đă 17 năm rồi.! Khi anh mất, con trai đầu Hoàng Thiện Anh mới 12 tuổi, Anh Quyên khoảng 10 tuổi và cô gái út hăy c̣n bé lắm.

 

Sau khi anh Hoàng Song qua đời, Minh Nguyệt đă dẫn các con về Sài G̣n sinh sống. Chắc chắn Minh Nguyệt đă phải trải qua những tháng ngày vô cùng vất vả nhưng hôm ấy nh́n nét mặt tươi vui rạng rỡ cùng nụ cười vẫn c̣n rất đẹp của cô tôi biết cô đang hạnh phúc và hănh diện v́ cô đă vượt qua bao thác ghềnh của cuộc đời để làm tṛn bổn phận của môt người mẹ. Hoàng Thiện Anh nay đă là một kỷ sư xây dựng, cháu gái út đă vào đại học và Anh Quyên sắp đến ngày vu qui.


Thùy, Cô Đào, vợ Chồng Anh Quyên, người viết và Nguyệt.

Nhận được tin vui của cháu Anh Quyên ḷng tôi lại thương cảm nhớ về anh Hoàng Song. Thời chiến tranh thế hệ tôi biết bao người đă chết với quan niệm của tôi là phi lư. Nhưng cái chết sau chiến tranh của anh Hoàng Song sao cứ làm ḷng tôi xúc động. Anh Hoàng Song là họa sĩ tốt nghiệp trường mỹ thuật Huế. Anh đến Ninh Ḥa khoảng năm 1966 để dạy môn hội họa cho trường trung học Trần B́nh Trọng. Mới thoạt nh́n, trông anh Hoàng Song thật đỏm dáng. Ngày ấy hầu hết học tṛ trường Trần B́nh Trọng đều đi bộ đến trường. Tan học con đường dẫn về phố chợ trắng cả màu áo học tṛ. Các thầy cô cũng đi bộ như học tṛ. Bên cạnh các tà áo dài màu của các cô giáo, anh Hoàng Song trông lịch lăm với chiếc sơ mi trắng tinh, chiếc kính gọng đen và đôi khi là một chiếc cà vạt thắt khéo tung bay trong gió.

 

Khi quen biết, ai cũng mến anh Hoàng Song v́ anh sống giản dị, chân t́nh. Cuộc sống của anh sắc màu là niềm vui vô tận. Những chiếc lá bàng đỏ ối lên vào mùa thu luôn làm cho tim anh nức nở. Một cành lục b́nh tím mong manh nương tựa vào những chiếc lá xanh như một bờ vai chắc khỏe cũng làm cho ḷng anh ngây ngất. Làm bạn với anh tôi cũng học được nhiều điều từ thiên nhiên kỳ ảo và tôi cũng bắt chước anh để hiểu rằng cuộc sống này đẹp như tranh.

 

Rồi anh Hoàng Song đi Thủ Đức, rồi anh được biệt phái về lại trường Trần B́nh Trọng. Rồi 75 tới, rồi anh đi cải tạo, rồi anh trở về rồi cũng giống như chúng tôi, v́ lư lịch xấu bị cho nghỉ việc để sống bên lề xă hội.

 

Thuở c̣n sống điếu ước ao nhất của anh Hoàng Song là có được một cuộc triển lăm tranh của riêng ḿnh tại Huế. Mỗi khi vẽ xong một bức tranh anh lại cẩn thận gửi về cho gia đ́nh cất giữ.

 

Có lần anh cho tôi xem một bức phác thảo của anh về phố Ninh Ḥa. Đó là h́nh ảnh của con đường dẫn vào trường Trần B́nh Trọng với con đường cong cong và những trụ điện màu đen đứng xiêu vẹo bên vệ đường.

Anh nói thiên nhiên không ngang ngay sổ thẳng như h́nh vuông, h́nh b́nh hành trong toán học. Cái đẹp nằm trong sự khiếm khuyết, trong bóng tối hăm he tràn vào ánh sáng, trong đỏ ngă sang vàng, trong xanh ch́m vào lam tím. Và anh luôn nói rằng những trụ điện bằng gỗ ngă nghiêng với những sợi dây điện cũ kỹ vơng xuống của phố Ninh Ḥa chứ không phải trụ xi măng thẳng thớm là những đường nét vô cùng đẹp đối vơi anh.

 

Thật bất hạnh cho người nghệ sĩ. Sau 75 người giữ tranh cho anh Hoàng Song ở Huế v́ quá sợ cái tội cất giữ văn hóa phẩm tiểu tư sản đă hủy hết toàn bộ công tŕnh tim óc của anh. Anh Hoàng Song như chết cả cơi ḷng. Đau buồn anh không về Huế mà ở lại chọn Ninh Ḥa làm quê hương thứ hai.

 

Trong cảnh không cửa không nhà, không việc làm, không quê hương có một cô bé học tṛ cũ đă đến với anh. Anh kết hôn với cô Phạm Minh Nguyệt, ái nữ của bác Phạm Lưu Lâm, một công chức gốc người B́nh Định.

 


Anh Hoàng Song và hiền thê Minh Nguyệt

 

Dầu sao anh cũng phải sống. Vợ chồng anh mở quán bán chè, bán cà phê. Anh Họa sĩ lịch lăm ngày nào giờ thức khuya dậy sớm phụ vợ trong công việc mưu sinh. Ngày cầm sự vụ lệnh đến Ninh Ḥa anh Hoàng Song có ngờ đâu Ḥn Sầm sẽ là nơi anh gửi nắm xương tàn.

Anh ra đi khi những đứa con tinh thần đă chết c̣n những đứa con ruột thịt th́ hăy c̣n quá bé dại. Phải chi anh c̣n sống th́ đám cưới này sẽ vui biết bao và tôi tin chắc anh sẽ trang trí cho Pḥng tiệc một không gian rất đẹp theo phong cách Hoàng Song.

 

 

 
Anh Trần Văn HIến, Anh Hoàng Song, Vợ Chồng người viết cùng các em gái Minh Trí, Túy Phượng

 

 

NƠI EM VỀ NGÀY VUI KHÔNG EM
NƠI EM VỀ TRỜI XANH KHÔNG EM (*)

 

Hôm đi dự đám cưới cháu Anh Quyên tôi vui mừng gặp lại chị Lê Thị Đào. Trước năm 1975 tôi cùng làm việc với chị ở trường Trần B́nh Trọng. Chị Đào năm đó là một cô giáo dạy văn đẹp như một bài thơ. Chị có làn da của con nít và mái tóc sợi nhỏ vàng óng màu nâu non. Chị Đào có dáng vẻ rất quí phái nhưng tính t́nh chị lại rất xuề x̣a thân thiện. Chỗ nào có chị th́ câu chuyện thường ồn ào với rất nhiều tiếng cười. Chị Đào thường nói với học tṛ cũ "Cô đi dạy nhiều nơi nhưng chưa thấy ở đâu t́nh thầy tṛ gắn bó, tŕu mến, dễ thương như ở Ninh Ḥa".  Và để minh chứng cho điều đó hôm nay cô Đào đă từ Sài G̣n về Ninh Ḥa dự đám cưới con gái của đồng nghiệp và cũng là con gái của cô học tṛ Minh Nguyệt.

 

Thật lạ những người nhớ nhiều đến Ninh Ḥa có khi không phải là dân chính gốc. Nguyễn Mộng Dung cô học tṛ xinh xắn, diễn viên múa xuất sắc của trường Bán Công cũng đă từng nhiều lần từ Sài G̣n về thăm bạn bè, thầy cô và cũng một lần về Ninh Ḥa dự đám cưới con gái tôi. Mộng Dung nói " Dù sống ở nơi nào, em vẫn thấy Ninh Ḥa là vui nhất ".

 

Và dù đang không được khỏe phải di chuyển bằng máy bay, Hà Thu Thủy cũng đă thu xếp để về Ninh Ḥa dự đám cưới của Anh Quyên.

 

Đă bốn năm rồi mới lại về Ninh Ḥa, nên hai ngày ở Ninh Ḥa Thủy bận rộn và lịch làm việc kín như một "chính khách " Thăm thầy, thăm bạn, thăm các thân hữu trong Ninh Hoa.com, thăm nhóm Trăng Quê xong cô phải vội vàng đi ăn cho đủ món ăn Ninh Ḥa. Nào là bánh xèo bà Lượng, nào là bánh ướt số một, nào là bún cá do các bà nhà quê gánh bán bên vệ đường...Sáng cô ngồi cà phê đồi sinh thái, chiều cô lại vào quán 69 rồi đi hát karaoke cùng các bạn. Thật vui như Tết. Và buổi họp mặt của bạn bè thân hữu vào buổi tối tại quán Nguyệt Cầm là một hiện thực không bao giờ mơ được của Thủy như Thủy đă tâm sự.

 

Dù bất ngờ được mời bằng điện thoại mọi người đă t́m đến Nguyệt Cầm thăm Thủy và cùng nhau gặp gỡ chuyện tṛ. Nhờ có sự góp sức của anh chị Nam Kha và nhạc sĩ Hoàng Tuyết buổi họp mặt diễn ra chân t́nh và ấm cúng. Thơ, Nhạc và những lời chúc sức khỏe của mọi người làm Thủy cứ muốn khóc. Ninh Ḥa luôn là giấc mơ đẹp nhất đối với em, Thủy nói.

Tôi bỗng nhớ rất nhiều đến Trần Thị Chất, Dương Thị Mai, Đặng Ngọc Nữ, Đỗ Thị Hồng Phước, Vũ công Minh...Các em đều nói giống nhau khi từ một nơi rất xa về thăm chúng tôi.

"Em luôn nhớ đến Ninh Ḥa và những ngày vui dưới mái trường "

 

(*) lời hát trong ca khúc của TCS

 

Lương L Huyền Chiêu
Ninh Ḥa, October 19, 2007

 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com