trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com



 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975




Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 



ĐỐM LỬA NHÓM TRONG VƯỜN KHUYA
Lương L Huyền Chiêu

  
 

 

Ḷng ta có khi là đóm lữa

Một hôm nhóm trong vườn khuya

TCS

 

Trong ư nghĩ của tôi, điều khủng khiếp nhất  trong cuộc  chiến  vừa  qua không phải ở nhà cửa nát tan, đói nghèo xơ xác mà chính là ở nỗi đau mất đứa con của những  người mẹ. Nỗi đau ấy tôi vẫn cho rằng  những người đàn bà chưa từng làm mẹ cũng không thể nào hiểu được.Vậy mà có một người đàn ông đă đau được nỗi đau ấy. Đối với tôi, ông là bậc chí thiện bỡi cho đến bây giờ, sau 35 năm im tiếng súng tôi vẫn khóc, trái tim người mẹ của tôi vẫn như có ngàn mũi kim châm mỗi  lần nghe lại bài “Ngủ Đi Con “. của ông .

 

Con ngủ đi con

Đứa con của mẹ

Da vàng

Ru con ru đạn nhuộm hồng vết thương

20 năm đàn con đi lính

Đi rồi không về

Đứa con da vàng của mẹ

Ngủ đi con

Ru con ru đă hai lần

Oâi tấm thân này

Ngày xưa bé bỏng

Mẹ mang đầy  bụng

Mẹ bồng trên tay

Sao ngủ tuổi hai mươi?

 

Nhiều người than rằng  cuộc nội chiến tàn khốc vừa qua làm chết hàng triệu người dân vô tội, sao không có tác phẩm văn học nào  gào lên cho thế giới biết. Tôi nghĩ thế giối chỉ với một bài “Ngủ Đi Con” của Trịnh Công Sơn cũng đă biết đă hiểu rất nhiều về cuộc chiến tồi tệ vừa qua ở đât nước bi thảm của chúng ta. Đĩa nhạc “Ngủ Đi Con” trong ca khúc Da Vàng của Trịnh Công Sơn được đĩa vàng ở Nhật (bán được hai triệu đĩa) năm 1972 đă nói lên điều đó. Lạ lùng làm sao ngay trên  đất nước của chính tác giả ,”Ngủ Đi Con “ cho đến tận bây giờ vẫn chưa được chính thức hát lên để m?i ng??i ng?i l?i bên nhau  mà khĩc cho  thân ph?n ng??i dân m?t n??c nh??c ti?u, ??  thế hệ con cháu hiểu được nổi thống khổ tận cùng của đât nước này.

 

Trên đời này giây phút kỳ diệu nhất, hảnh diện nhất của người đàn bà là khi đươc ôm đứa con vào ḷng, ngắm nh́n thiên thiên thần  bé bỏng  của  ḿnh  và ru cho nó  ngủ. Đó là những lời ru hạnh phúc. Nhưng lần thứ hai, ôm đứa con xinh đẹp ở tuổi hai mươi ru cho con ngủ thiên thu trong “giọt lệ ăn năn đưa con về trần tủi nhục chung thân” chính là tiếng ru thống thiết nhất chẳng những làm tê điếng ḷng người mà c̣n lay động đến cả đất trời.

 

“ḥ ho ho hó ho ho ḥ

Đứa con của mẹ ra đời

Trên môi vang vọng

Một lời yêu thương

 

Đau đớn,Trịnh Công Sơn người du ca cô đơn , đă  một ḿnh  ôm đàn hát lên những lời bi ca :

“Thịt da này dành cho bom đạn, cho hận thù, cho tham vọng của một lũ điên”

Ai là lũ điên bây giờ mọi người đều đă rơ

Một lũ điên nhẫn tâm giựt lấy hàng triệu đứa con trong tay người mẹ ném ra chiến trường  nhân  danh những điều dối trá.

 

“lũ điên” cũng chưa bao giờ tha cho ông cái tội dám gọi cuộc chiến tranh vừa qua là “hai mươi năm nội chiến từng ngày”.Ca khúc Da Vàng  đă bị “lũ điên” coi như một bản án , như một  điều cấm kỵ, và nó đă bị ngang nhiên chôn sống. Điều đó có khác ǵ người ta đă cố t́nh  bóp cổ, chặn lại  tiếng khóc con nghẹn ngào của những bà mẹ đau khổ nhất thế kỷ hai mươi.

 

“Ngủ đi con

Ru con  nay đă phong trần

Ôi vết thương nào đục sâu da nồng

Thịt xương này mẹ nhọc nhằn hôm mai”.

Oâng đă từng ngây thơ mong ước:

“Chỉ mong hoà b́nh

Sau đêm tăm tối

Chờ mong mong một ngày

Tay ấm trong tay

 

Khi đất nước này không c̣n là mồi ngon cho các cường  quốc  mượn làm băi chiến trường, tiếng súng đă im, nhưng  có phải ḥa b́nh đă đến, và tay có ấm trong tay?

Tôi nghĩ chính Trịnh Công Sơn  đă hiểu ra điều này.

Những ca khúc sáng tác sau 1975 là những khúc tự sự cho riêng thân phận của chính ông :

“Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên  nhà nh́n xem thế kỷ tàn phai”.

Và ông thảng thốt:

“có điều ǵ gần như niềm tuyệt vọng, rơi rất gần, rơi xuống quanh tôi

Cuối cùng ông trở lại làm người du ca tiễn đưa chính ḿnh trở về nơi ḿnh đă ra đi:

Người đâu mất người

Đời tôi ngốc dại

Tự làm khô héo tôi đây

Chiều hôm thức dậy

Ngồi ôm tóc dài

Chập chờn lau trắng trong tay

 

Oâng đă từng mơ:

“xin cho tôi yên ngủ một ngày”

Bây giờ ông đă được yên ngủ vĩnh viễn, yên lặng trong ḷng đất, như một bào thai  bên cạnh  mẹ, người đàn bà mà ông yêu quư nhất trên đời.

“Cuồng phong cánh mỏi

Về bên núi đợi

Ngậm ngùi  ôi đá cũng thương thay

 

Tôi tin rằng những ca khúc trào ra từ “ḍng máu nóng trong tim, nửa đêm gọi tên ḿnh” sẽ vẫn sống măi theo lời nhắn gọi của ông:

“hăy sống dùm tôi, hăy nói dùm tôi , hăy thở dùm tôi

 

 

 
 Lương L Huyền Chiêu
Mùa Xuân 2010

                    
 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com