trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975



Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 

 

 



 

D́ tám không phải là d́ ruột cũng không phải người dưng của tôi. D́ là con nuôi của ông bà ngoại tôi. Năm nay d́ đă 86 tuổi. Chồng chết gần 40 năm, ba đứa con lần lượt qua đời, đứa lớn nhất mất lúc 17 tuổi. D́ trơ trọi một ḿnh và hàng ngày vẫn phải lên chợ Dinh bán bánh tráng kiếm sống.

Chợ Dinh chính là gia đ́nh d́ Tám. D́ treo một cái vơng ngay trên sạp bánh tráng và ngồi đó từ mờ sớm đến sẩm tối mới về ngôi nhà ở G̣ Lăng. Ngôi nhà ấy cũng không phải của d́. D́ sống với đứa cháu gọi bằng cô, con của cậu Mười Gừng. D́ Tám tự kiếm sống và tự nấu cho ḿnh một nồi cơm nhỏ ngay trên sạp hàng.

 

Mỗi ngày đi chợ Dinh tôi vẫn đi ngang hàng của D́ Tám. Đôi lúc tôi ghé lại hàng của d́, mua cho d́ ràng bánh tráng hỏi thăm d́ có khỏe không và nhất là được nh́n d́ ăn trầu bằng ống ngoáy, một h́nh ảnh quá hiếm hoi ở thế kỷ 21.

Dầu hoàn cảnh đơn độc, tuổi cao sức yếu, D́ Tám luôn làm tôi yêu mến và khâm phục v́ d́ luôn b́nh thản, luôn nở nụ cười yên vui, luôn tránh không làm phiền, hay nhờ vả người khác. Trong chợ mọi người đều quư mến d́. D́ là biểu tượng thế hệ lâu đời nhất của những người bán hàng ở chợ Dinh.

- D́ Tám ơi, sao tất cả các d́ các cậu trong gia đ́nh d́ đều là con nuôi của ông bà ngoại con?

- Hồi đó cha mẹ d́ sinh con đều bị chết yểu, người ta cho là bị ma quỷ ám. Ông bà rất lo buồn nên đến khi sắp sinh đứa con thứ năm, ông bà xin ông ngoại con cứu dùm v́ ông ngoại con là thầy phù thủy cao tay ấn. Khi mẹ của d́ sinh D́ Năm, má chị Hai Phinh, ông ngoại cho đào một cái huyệt ngay bên cạnh giường đẻ. D́ Năm bồng đứa nhỏ mới đẻ xuống nằm dưới huyệt như người sắp bị chôn. Trên mặt huyệt, ông ngoại đặt một tấm ván. Trên tấm ván ông đặt một chậu than hừng hực lửa. Ông vừa làm phép vừa la hết, vừa đọc thần chú. Tay ông cầm một cái roi dâu quất lia lịa trên không trung. Bọn ma quỉ sợ ông, tản đi mất và đứa bé sinh ra lần đó sống được.

 

 Từ đó những đứa con tiếp theo của cha mẹ d́ đều khỏe mạnh b́nh thường. Nhưng để qua mắt ma quỹ, ông ngoại bắt cha mẹ d́ nhờ người đem đứa nhỏ mới sinh ra nhà ông ngoại ở một ngày, sau đó cha mẹ D́ giả bộ ra nhà ông ngoại xin đứa bé về nuôi. Ông ngoại của con thương các cậu d́ như con ruột, các các cậu d́ cũng thương ông như cha ruột và mỗi lần giỗ tết đều tề tựu đông đủ ở nhà ông. Bây giờ d́ Năm, Cậu Mười Gừng đều qua đời. Nhà d́ chỉ c̣n ḿnh d́.

Tôi luôn thích nghe d́ Tám kể chuyện xóm làng ngày trước. Thuở ấy người trong xóm thân thiết thương yêu nhau và cuộc sống tuy nghèo mà vui vẻ đầm ấm.

“Những người muôn năm cũ” ở xóm tôi giờ này đều lần lượt qua đời. Tôi nhớ lắm những ḷ bánh tráng với hàng vỉ phơi bánh rải đều trước nhà. Tôi nhớ nững lúc đứng nh́n cậu ba Cà làm kẹo cau, Nhớ sân làm nem nhà bà Lột nhộn nhịp kẻ quết thịt, người lạn da, người sắp lá chuối. Tôi nhớ cậu Mười Ché biết đan lưới đánh cá, nhớ cái quán hớt tóc của cậu Mười Bân treo đèn măng xông để hớt tóc tới khuya vào dịp gần Tết. nhớ quán bà Chói bán quà vặt cho học tṛ, nhớ ông già Tàu bán cóc trước trường Đức Trí….

 

Tất cả những cậu d́ hàng xóm của tôi giờ đă vắng bóng. Ba má tôi cũng không c̣n. Xóm Rượu của tôi ngày nào giờ hầu như chỉ c̣n D́ Tám.

 

Tết năm nay d́ sẽ được 87 tuổi.

 

 D́ Tám ngồi đó cười móm mém thật vui vẻ nhưng d́ chỉ như ngọn đèn hết dầu leo lét.

Sẽ có một buổi sáng đi chợ, không c̣n nh́n thấy d́ ngồi trên vơng.

Thương d́ Tám quá.

 

 

 

 

Huyền Chiêu

Ninh Ḥa, 11/2014

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com