trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975



Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 

ĐÊM SÀI G̉N XƯA
HUYỀN CHIÊU
 

                                                                             Ảnh: Sưu tầm trên Internet



 

Tối chủ nhật, mở chương tŕnh VTV, t́nh cờ tôi xem được một vài tiết mục trong một chương tŕnh ca nhạc có tên Pḥng Trà Đêm Sài G̣n. Tôi ít khi nghe nhạc từ TV nhưng hai chữ “ Sài G̣n “ được chính thức xuất hiện trên VTV đă gợi cho tôi một chút ṭ ṃ.

 

Chương tŕnh được trực tiếp truyền h́nh từ một pḥng trà nào đó. Khá đông khán giả ngồi nghe nhạc bên ly nước ngọt, tách cà phê. Không khí của pḥng trà khá lịch sự, không ồn ào chen chúc như ở các tụ điểm ca nhạc. Pḥng trà mang tên Sài G̣n v́ ở đây khán giả sẽ được nghe lại ḍng nhạc khi thành phố này c̣n mang tên Sài G̣n.

 

Tôi vào mạng xem thêm một vài chương tŕnh đă phát sóng trong các chủ nhật trước. Chương tŕnh được biên tập theo những đề tài như : T́nh Gần Xa, Nhớ, Đường Xưa Lối Cũ, Chuyện của Mùa Đông, Mưa và Nỗi Nhớ…

 

Các ca khúc của Đoàn Chuẩn, Văn Cao, Y Vân , Phạm Duy , Trúc Phương… được hát lại trên sân khấu pḥng trà.….Chủ pḥng trà bắt mạch đúng khao khát của khán giả Sài G̣n lớn tuổi. Họ muốn tạo dựng không khí nghe lại ḍng nhạc lăng mạn của một thời.

 

Không hiểu khán giả trong pḥng trà có hài ḷng với bữa tiệc âm nhạc Đêm Sài G̣n này không. Với tôi, dựng lại một cái ǵ đă chết không dễ.

 

Những bài hát cũ th́ c̣n đó như một cái xác nhưng ca sĩ, người thổi hồn vào xác th́ dường như chưa hiểu hát ở pḥng trà khác với biểu diễn ở sân khấu lớn, ở tụ điểm ngoài trời như thế nào.

Tôi đă muốn bật cười khi có ca sĩ hát nhạc Ngô Thụy Miên đến cuối bài lại hú lên vài tiếng như muốn kích động cho các khán giả đáng tuổi cha chú ngồi dưới hú theo. Các ca sĩ gốc nhạc viện th́ thật sự không hợp với không khí pḥng trà v́ dù giọng hát cực kỳ khỏe như cơ bắp của lực sĩ , họ quá thiên về phô trương kỹ thuật làm hỏng đi chất giọng riêng, điều cốt lơi để gây không khí quyến rũ, mê hoặc của pḥng trà.

 

Và tôi đă hiểu v́ sao những lăo ông, lăo bà như Chế Linh, Tuấn Ngọc, Trịnh Nam Sơn, Lệ Thu, Khánh Ly, Lê Uyên, Ư Lan… dù giọng hát đă “phều phào” (chữ dùng của nhạc sĩ Tuấn Khanh) vẫn c̣n được người Sài G̣n chừa một chỗ trong trái tim hoài cổ của họ.

 

Bao giờ những pḥng trà của Sài G̣n về đêm mới trở lại như thuở ấy?

 

Đó là thuở mà pḥng trà là chốn ma mị làm mê dại ḷng người. Đó là nơi ca sĩ không phải hát theo chủ đề. Không phải cứ chủ đề mùa đông th́ Thái Thanh, Lệ Thu buộc phải hát một bài nào đó về mùa đông, bởi v́ “Đêm Đông” đă dành riêng cho Bạch Yến.

 

Không ca sĩ nào dại dột hát “Ḍng Sông Xanh” v́ tổ đă giao bài hát ấy cho Thái Thanh và “Thuyền Viễn Xứ” dường như là ngôi đền thiêng mà chỉ có Lệ Thu mới dám đặt chân vào.

 

Người đến pḥng trà v́ mê không khí nơi ấy chứ không phải để t́m hiểu xem mùa Thu, mùa xuân… có bao nhiêu bài hát.

 

Các ca sĩ thời ấy rất kiêu hănh. Không ai có thể bắt họ phải hát bài hát họ không thích và có khi chủ pḥng trà phải chấp nhận việc cả tháng trời họ đến pḥng trà chỉ để hát một bài hát. Chấp nhận , bởi v́ có cả khối đàn ông chấp nhận đến pḥng trà chỉ để ngắm nàng và nghe nàng hát chỉ một bài hát ấy.

 

Chẳng phải có thời người ta đến pḥng trà nghe Bích Chiêu hát “Nỗi Ḷng” măi mà không chán.

Khi nàng hát bài hát ấy, các bậc nam nhi trong pḥng trà cảm thấy đau đớn, thổn thức như thể chính ḿnh là thủ phạm đă làm trái tim nàng tan nát.

 

Tất nhiên cũng có Nam ca sĩ làm cho pḥng trà đậm chất say đắm như Jo Marcel khi hát “Mộng Dưới Hoa”, “Thôi” nhưng dường như Nữ ca sĩ làm chủ không khí pḥng trà nhiều hơn, điều dễ hiểu khi thời đó hầu như đàn ông chiếm gần hết không gian pḥng trà.

 

Vậy đó. Pḥng trà là một nơi mà ca sĩ và người nghe như được cùng nhau bước vào một không gian mộng ảo, hư hư, thực thực trong âm thanh ră rời của kèn saxo, trong tiếng bập bùng của contrebass. .

 

Mọi người thường phê phán rằng khác với ngày trước, ca sĩ Sài g̣n ngày nay ăn mặc quá hở hang, người đi nghe nhạc th́ nh́n thay v́ nghe ca sĩ hát. Lầm đấy. Ngày xưa ở pḥng trà, người ta mê ca sĩ, say đắm ngắm ca sĩ, nghiện không khí huyền hoặc đầy kịch tính của pḥng trà hơn ngày nay rất nhiều.

 

Thuở ấy , các nữ ca sĩ của pḥng trà Sài G̣n hầu hết đều mặc áo dài khi đứng trên sân khấu, nhưng dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt sâu thẳm, vời vợi buồn của các nàng quá là cuốn hút. Đôi mắt ấy chắc ban ngày cũng b́nh thường như mắt của vợ ḿnh thôi, nhưng trong bóng tối , chúng được tô đậm ở viền mắt rồi nhạt dần sang màu khói nhang đă làm cho khán giả có cảm giác như đang nh́n ngắm một nỗi niềm u uẩn. Và trái tim đàn ông Sài G̣n ngày ấy vẫn hay bị chấn thương v́ một ánh mắt u buồn, hờn trách hơn là v́ một thân h́nh hở hang nóng bỏng.

 

Chàng học tṛ nghèo Trịnh Công Sơn chắc phải nhịn ăn mới có đủ tiền vào pḥng trà ngắm mái tóc “che nửa mặt hoa” của Thanh Thúy và khi một giọt nước mắt ứa ra từ khóe mắt được tô vẽ rất kỷ của nàng th́ chàng học tṛ mười bảy tuổi đă thất điên bát đảo, xuất thần viết nên ca khúc “Ướt Mi” nổi tiếng.

 

Nhà thơ Hoàng Trúc Ly cũng là gă si t́nh chốn pḥng trà khi viết:

“Từ em tiếng hát lên trời

Tay xoa ḍng tóc, tay vời âm thanh “

Nhà văn Mai Thảo th́ hầu như là “con ma” của “nhà hát” Đêm Màu Hồng khi tối nào cũng xuất hiện ở nơi mà ông chỉ cần nghe mỗi tiếng hát của Thái Thanh.

 

Và chắc mọi người không quên mối t́nh si của kư giả Hồng Dương dành cho ca sĩ Lệ Thu.

 

Khác với t́nh yêu của chàng trai mới lớn “Em tôi ưa đứng nh́n trời xanh xanh ”( Em Tôi-Lê Trạch Lựu).

 

T́nh yêu của người đàn ông ở pḥng trà dành cho ca sĩ là sự si mê như mê thuốc lào “Đă chôn điếu xuống lại đào điếu lên”.

 

Và họ nghiện cảm giác mê dại ấy dù họ biết quá rơ ban ngày trông nàng xanh xao, rũ rượi, nàng luôn ngủ nướng đến 12 giờ trưa, nàng không hề xách giỏ đi chợ nấu cơm , khi rảnh nàng đánh tứ sắc, x́ phé chứ không ủi quần áo cho ta , khi chùi hết son phấn nàng chẳng đẹp ǵ hơn vợ ta….

Nhạc sĩ Trường Sa mô tả hay nhất t́nh yêu rất lênh đênh dành cho một gọng hát :

“T́nh trong cơn ngủ mê

Rồi phai trên hàng mi

Chợt khi ḿnh nhớ về

Mộng thành mây bay đi

C̣n ǵ trên đôi tay

Nên thầm hờn dỗi ḿnh

Cho t́nh càng thêm say”

Pḥng trà là như vậy, và chắc c̣n lâu lắm Sài G̣n bây giờ mới lại có được những pḥng trà là nơi mà âm nhạc làm cho người ta “phê” như ngày xưa.

 

 

 

Huyền Chiêu

3/2015

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com