trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975



Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 

 


Huyền Chiêu và Ca sĩ Thu Vàng

 

ĐĂ ĐẾN NƠI NÀY
HUYỀN CHIÊU


 

                                                                

 

Thu Vàng là bạn của Khánh Minh (Một thành viên của ninh-hoa.com) và tôi.

Nhân dịp Thu Vàng về thăm gia đ́nh tôi ở Ninh Ḥa, tôi đă đưa Thu Vàng về làng Thuận Mỹ thăm nhà nội của Khánh Minh. Buổi tối chúng tôi tổ chức một đêm nhạc nhạc xưa ở quán cà phê Déjà Vu.

 

 Huyền Chiêu

 

 

Mỗi lần kết thúc một email cho Thu Vàng, tôi thường viết “Mong có dịp gặp nhau”.

Nhưng giống như hai đường tàu song song, chúng tôi nh́n thấy nhau qua h́nh ảnh, qua tin tức từ các bạn ở Sài G̣n nhưng gặp nhau khó quá.

 

Tôi mến mộ Thu Vàng v́ cô trung thành với ḍng nhạc xưa, ḍng nhạc gợi cho tôi một thời mà niềm vui, nỗi buồn đều dịu dàng và thắm thiết mênh mông.

“Niềm thương dù cho xa cách muôn trùng không phai mờ

Ngày tháng vấn vương theo áng mây trôi đi bơ vơ”.(*)

Cho nên niềm vui đến bất ngờ khi Thu Vàng cho biết cô sẽ ghé Ninh Ḥa bằng chuyến Tàu 5 giờ chiều 10 tháng 5 từ Quảng Ngăi.

 

Tôi rất thích đưa, đón người thân ở sân ga. Tôi không bao giờ chán chờ đợi tiếng c̣i tàu. Nhưng lần này lần đầu đón một người chưa biết mặt nên niềm vui thêm chút chút bồi hồi.

Ca sĩ Thu Vàng, Huyền Chiêu, và thầy Sơn

 

Khi tàu chậm dần để tiến vào sân ga, hồi hộp nhưng tôi tự tin sẽ nhận ra người khách của ḿnh, người khách đă viết cho tôi rằng “Người ta thường nói có duyên th́ sẽ gặp nhau nhưng Thu nghĩ Thu phải tạo ra duyên chứ biết bao giờ mới có thể gặp được nhau”.

 

Nhà gần ga nhưng chúng tôi về nhà bằng taxi v́ trời bắt đầu mưa và v́ va li của Thu Vàng khá nặng.

 

Thu Vàng có khác chút ít với những ǵ tôi h́nh dung qua email và h́nh ảnh.

 

Cô có giọng nói trầm hơn tiếng hát và có dáng vẻ rụt rè, hiền hậu không sắc sảo như trong h́nh.

 

Chúng tôi làm quen nhau thật nhanh v́ cả hai đều biết ḿnh có quá ít thời giờ để xă giao.

 

Khác với mấy ông bạn viết lách khi đến nhà là sa vào chuyện chữ nghĩa, Thu Vàng và nữ chủ nhà bàn chuyện sáng mai đi thăm nhà nội Khánh Minh, chuyện tối mai hát bài ǵ.

 

Đường Lên Ninh Quang

Âm nhạc đă làm cho Thu Vàng bổng trở nên hoạt bát, nhanh nhẹn hẳn lên.

 

Nhờ một đứa cháu đệm guitare, Thu Vàng hướng dẫn cho tôi hát bè với cô bài “Hoa Rụng Ven Sông” Thơ Lưu Trọng Lư, Phạm Duy phổ nhạc.

Lâu lắm mới sống lại cảm xúc một thời thiếu nữ:

 

“C̣n đâu em ơi, c̣n đâu ánh trăng vàng

C̣n đâu ánh trăng vàng mơ trên làn tóc rối”

 

Biết Thu Vàng cũng đă mệt mỏi sau hơn nửa ngày ngồi tàu, chúng tôi đi ngủ sớm.

 

Sáng hôm sau, trời mưa tầm tả, tôi nói “mưa to quá chắc chương tŕnh đi lên nhà nội Khánh Minh không thực hiện đươc”

 

Trông mặt Thu Vàng buồn xo.

 

May quá, Khi cô em gái Minh Trí, làm nhiệm vụ chở Thu Vàng vừa đến, trời dứt hạt.

Chúng tôi vui vẻ kéo nhau đi Thuận Mỹ, quê nội của Khánh Minh.

Ca sĩ Thu Vàng, Minh Trí và thầy Sơn

Cánh cổng mở ra một khu vườn cây xanh mát.

Có khoảng….mười con chó đồng ca đón khách.

Một người đàn ông lớn tuổi xuất hiện.

Tôi lí nhí :

“Thưa anh em là con ông…, tụi em là bạn của Khánh Minh, tụi em muốn thăm anh Hân”

(Ở Ninh Ḥa người lớn tuổi đều biết ba tôi).

 

Người đàn ông không trả lời câu hỏi của tôi nhưng gọi “Vô đây anh Sơn”.

Tôi thở phào nhẹ nhỏm. Ông đă nhận ra người quen cũ dù quá lâu rồi không gặp nhau.

Chị Hân cũng ra chào khách. Chúng tôi xin phép anh chị được chụp ảnh trong sân vườn.

 

Thu Vàng nói :”Khánh Minh không khỏe, cô ấy khó có thể về thăm quê hương, những tấm ảnh này sẽ làm cô ấy vui lắm”.

Gia đ́nh anh Hân, con bác Tám của Khánh Minh thật thân thiện.

Chúng tôi rất cảm động được đón tiếp.

Trước khi ra về, Thu Vàng chạy ra chụp một tấm ảnh bên thành giếng.

 

“Nơi này chắc sẽ gợi cho Khánh Minh nhiều kỷ niệm”

Nhà Nội Khánh Minh

Rời nhà nội Khánh Minh chúng tôi ghé quán Déjà-Vu (Đă Đến Nơi Này) để uống cà phê và để Thu Vàng làm quen với nơi tối nay cô sẽ hát.

 

Déjà-Vu là một quán nhỏ thôi nhưng tôi chọn nơi này v́ quán nằm ở một nơi vắng vẻ và v́ chủ quán là bạn của con trai tôi. Tôi nhờ chủ quán chuẩn bị cho một dàn âm thanh, một người đàn guitare.

 

Cầu cho trời đừng mưa.

Chiều, xuống quán. Thật bất ngờ v́ một dàn loa đang được xe tải chở đến. Một cây organ được hổ trợ bởi hai cây guitare. Và bất ngờ hơn nữa khi B́nh, người chơi Violon cho các pḥng trà ở Nha Trang, bỏ việc để ra Ninh Ḥa cùng tŕnh diễn với tiếng hát Thu Vàng.

 

Cám ơn Chiến và Tú, vợ chồng chủ nhân quán cà phê.

Khi khách đến gần kín quán, tiếng violon của B́nh bắt đầu réo rắt ca khúc “The Autumn Leaves”

8 giờ tối, MC Minh Trí giới thiệu ca sĩ Thu Vàng trong tà áo dài màu tím hoa cà bắt đầu chương tŕnh với hai ca khúc Hương Xưa của Cung Tiến và Suối Mơ của Văn Cao.

Ở dưới có vị khách th́ thầm :”Tôi cá cô này không phải người Ninh Ḥa”.

Dầu dàn âm thanh không được tốt lắm nhưng với sự hỗ trợ của dàn nhạc, tiếng hát Thu Vàng đă làm cho khán giả Ninh Ḥa xao xuyến.

Và tôi cũng tận hưởng niềm vui được tan vào ḍng suối âm thanh dưới bầu trời đêm trong xanh, mát dịu sau cơn mưa buổi sáng.

 

Sáng nay chúng tôi cùng lên ga tiễn Thu Vàng đi Saigon bằng chuyến tàu 8 giờ.

 

Nh́n những hồ sen ngát hương cạnh đường rầy, những hàng cây xanh xanh, những rặng núi xa mờ, Thu Vàng khen “Ga Ninh Ḥa đẹp quá”.

 

Tàu đến rồi.

Lần đầu tôi tiễn một người ở sân ga mà ḷng thấy vui chứ không mang mang nỗi buồn xa cách.

 

Tôi biết Thu Vàng sẽ trở lại.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

(*) T́m đâu- Nguyễn Hiền

 

 

 

 

Huyền Chiêu

12/5/2017

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com