trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu


 
 
Lương L Huyền Chiêu
 

Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975


Thơ:

 
  Vườn Xưa
  Mùa Nắng Cũ
  Mười Sáu Tuổi
  Gửi Con Trai Đă Lớn
  Họa Thơ Tặng Bạn
  T́nh Cờ Trang  Web
 
Thơ Gởi Bạn
  Thơ Gởi Học Tṛ
  T́nh Quê
  T́nh Yêu Của Bố
 
Ngẫu Hứng
 
Mùa Xuân Về Thăm
     Phố Núi
 
 
Thái Liên Khúc 
 
Tŕ Thượng 
 
Hè Sang     
 
Có Em Bên Đời 

 


Truyện/Tùy Bút

  
  Cọp Ninh Ḥa
 
Học Tṛ Xóm Rượu
 
Xin Chọn Nơi Này Làm
     Quê Hương

 
Cung Đàn Xưa
 
Trở Về Mái Nhà Xưa
 
Xúc Cảm Cuối Năm
 
Rồi Cuối Cùng Mùa
     Giáng Sinh Cũng Đến

 
Tháng Giêng Quê Tôi
  Mẹ   
  Bức Thư Không Gửi
 
Hương Xưa 
 
Ban Văn Nghệ Xóm
    Rượu

 
Người Cha 
  Mong Nhớ Mưa 
  Are You God ? 
  Chợ Quê 

 

 

 

 


 

 



Chợ Huyện một tháng sáu phiên
Gặp cô hàng xén kết duyên Châu, Trần
Ca dao

  

Mỗi sáng bà lăo đều thức dậy rất sớm để lo cho gánh hàng đi chợ. Hàng của bà không bao giờ giống nhau. Hôm nay bà bán một buồng chuối, một mớ chanh, mấy liễn trầu ngày mai bà lại bán một trái bầu vài trái mướp, chục trứng gà. Bà thuộc ḷng buồng cau khi nào tới độ dày cần phải hái. Bà nhớ rơ ngày nào cần phải đào luống khoai phục linh ở cuối vườn.

Đường ra chợ dài đến vài cây số nhưng bà đă quen đi bộ với gánh hàng nhịp nhàng trên vai.

Ông lăo cũng đă thức dậy. Sau một hớp trà nóng ông cặm cuội xới tới lớp đất dưới gốc những dây khổ qua sắp tới kỳ đơm nụ. Người con trai cũng đă cầm cuốc dọn sạch, khơi thông con mương dẫn nước vào vườn. Con mương thật xinh đẹp chảy rung rinh qua những hàng cau cao vút thẳng tắp. Nhờ con mương đất trong vườn luôn tơi xốp và mùng tơi, rau má, rau dền tha hồ mọc đầy dưới gốc cây, bên hàng dậu, dọc bờ mương.

Tất cả những thứ sinh sôi nẫy nở từ mảnh đất này sẽ được bà lăo biến thành sự sống của gia đ́nh bà nhờ chợ.

Sau buổi chợ, cái thúng trống rỗng của bà sẽ chất đầy những thứ cần dùng cho gia đ́nh. Bà cũng không bao giờ quên mua cho ông một gói trà hay một xị rượu. và tất nhiên, một gói bánh ḅ cho bọn trẻ. Bà không mua ǵ cho chính ḿnh v́ ḷng bà đă đầy ắp niềm vui.

Nhịp đời cứ thế trôi đi và chợ măi là nơi tiếp sức cho mạch sống của bà và những người bà thương yêu nhất.

***

Năm tôi 11 tuổi, học lớp đệ thất ở trường Bán Công, tôi đă lần đầu tiên được đi chợ để tự ư mua sắm. Cứ mỗi lần được xếp vị thứ cao trong lớp, tháng đó nhà trường sẽ giảm cho tôi có khi một nửa, có khi 1/3 tiền học phí. Mẹ tôi cho phép tôi dùng số tiền đó như một phần thưởng. Tôi sung sướng lắm v́ đó là số tiền do chính tôi "làm ra". Và tôi quyết định đi chợ Dinh shopping.

Đứng trước hàng guốc của chị Lát tôi say mê ngắm những đôi guốc đủ màu. Sau khi chọn xong guốc và quai tôi thích thú nh́n chị Lát lôi ra một cái búa bé xíu để đóng cho tôi một đôi guốc thật vừa chân. Tôi sung sướng mang đôi guốc mới đi lách cách, bỏ rơi đôi guốc cũ nằm chỏng trơ, lăn lóc dưới sạp guốc của chị Lát.

Tiền vẫn c̣n. Tôi tự tin đi vào khu bán hàng xén. Tôi mê say những tủ kính dẹp dẹp của các cô hàng xén v́ trong những chiếc tủ ấy có....vàng giả. Tôi chọn mua một chiếc dây chuyền lộng lẫy. Tôi muốn có một món quà cho con búp bê của tôi.

Tiền chưa hết. Tôi mua luôn ba cuộn chỉ màu. Tôi không biết thêu nhưng tôi yêu màu sắc sặc sỡ của những cuộn chỉ màu. Tôi đă kết các cuộn chỉ thành một cái bím và càng ngày bím chỉ màu của tôi càng thêm lộng lẫy.

Thật là vui khi ḿnh có thể tự chọn cho ḿnh những thứ ḿnh ưa thích dầu rằng có khi nó chỉ là những thứ vô nghĩa.

***

Bây giờ siêu thị đang có âm mưu hạ gục chợ. Một ngày nào đó sẽ không c̣n những bà mẹ quê gánh hàng ra chợ bán. Cuộc sống của bà rồi sẽ ra sao? Có lẽ lúc đó xă hội sẽ tiến bộ để có thể dành cho bà một chỗ trong viện an dưỡng. Đôi khi lang thang trong siêu thị, nh́n những con gà nằm khỏa thân trong tủ kính tôi bỗng nhớ đến khu chợ gia cầm nhộn nhịp ở miền quê. Tôi nhớ những gà cồ sặc sỡ huênh hoang, những gà mái nâu, mái nổ xinh tươi, những gà gị loi choi, những vịt cồ cạp cạp....Những cô gái bán hàng trong siêu thị đều trẻ trung, xinh đẹp nhưng tôi thấy họ có vẻ mệt mỏi và buồn bă.

Siêu thị đông người nhưng lạnh lẽo. Các cô bán hàng thẩn thờ gói hàng. Không ai trả giá hay căi cọ với họ. Khách hàng cũng vội vàng rời cái chợ quá đầy đủ hàng hóa nhưng cũng thật nhàm chán có tên là siêu thị.

Chợ quê có lẽ sau này sẽ trở nên một của lạ chỉ được mua vé vào xem trong các khu du lịch.

.,¸‚·•ºº.,¸‚.••.,¸‚·

 


Lương L Huyền Chiêu
December 13, 2005