trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang thơ & truyện Lê Duy Mậu


Lê Duy Mậu


   Cựu học sinh trường
    Tiểu Học Pháp Việt,
   Ninh Ḥa và Trung Học
   Vơ Tánh, Nha Trang.
      Hiện cư ngụ tại
   Minneapolis, Minnesota.


Email:mau@sowles.com


Truyện

 

Chuyến Về Thăm
    Ninh Ḥa
  

Quê Nội
Quê Hương Tôi

 


Thơ

 

 
  


 

      

C H U Y Ế N  V  TH Ă M   Q U Ê   N I N H   H ̉ A

             

 

Ngày 18 tháng 9 năm 2004 tôi, bà xă và cô em gái bay từ phi trường Minneapolis đến Nhật-Bản, rồi đến Singapore vào nửa đêm. Đợi đến chiều ngày hôm sau mới bay vào Sài G̣n bằng Air VN. Bà con đă mướn xe từ Ninh Ḥa vào Phi trường Tân Sơn Nhất để đón chúng tôi đi thẳng về Ninh Ḥa lúc 2:30 sáng ngày 21/9/04. Ai nấy mệt đừ rồi.

Mục đích chính của chuyến đi này là đế thăm ba má chúng tôi, tuổi đă cao: 87 và 86 nên sức khỏe cũng yếu dần. Thời gian ở Ninh Ḥa chúng tôi thăm bà con 2 bên: Nội ở Hiệp Thành và ngoại ở Thuận Lợi. Ngoài ra, cá nhân tôi gặp lại một số bạn học ở Trung Học Vơ Tánh Nha Trang như: Chính, Phương, Châu, Trường và Tiên.

Nhân tiện chúng tôi có nhà thăm cô Lương Lệ Huyền Chiêu, thi sĩ Phạm Dạ Thủy (ông xă là thầy Hiến). Khi đến thăm nhà cô giáo Chiêu, có duyên được ghé thăm ba của anh Thành, v́ nhà bác ở gần nhà cô Chiêu. Bác rất vui mừng và tôi liền chụp h́nh chung với bác để cô Chiêu gởi e-mail cho Thành ở Minnesota thấy h́nh bác ngay.

Tôi cũng gặp lại một số bạn bè Hải Quân c̣n kẹt lại ở Nha Trang ra nhà thăm và gặp lại anh Bùi Đụng (nhân viên cùng làm việc chung với nhau ở pḥng nhân viên V2 DH) và gặp Tuấn đang làm việc gần cầu Dinh rất là cảm động.

Nói tóm lại, một chuyến về thăm quê nhà tuy ngắn ngủi nhưng thăm viếng và gặp gỡ nhiều bà con và bạn bè cũ rất vui vẻ và thân t́nh.

Khi chia tay, ba má chúng tôi không khỏi bùi ngùi và rơi lệ và không biết đến ngày nào sẽ gặp lại, làm cho cá nhân tôi cũng phải rơi lệ theo khi rời nhà của ba má tôi ở Hiệp Thành. Đă về lại Minnesota ngày 9 tháng 10 năm 2004, nhưng t́nh cảm của chúng tôi h́nh như vẫn c̣n vấn vương ở quê nhà: Ninh Ḥa với những kỷ niệm không bao giờ quên được.

 

                                Lê Duy Mậu
                                    
Minnesota
                      
             8/2003