trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

 

VẪN C̉N ĐÂY KỶ NIỆM
Hà Thị Thu Thủy

 

           

 

   Lúc này tôi lại có những đêm mất ngủ, mặc dù vẫn thường dùng thuốc ngủ mỗi đêm khoảng 3, 4 năm nay. Tôi biết dùng thuốc ngủ không tốt cho thần kinh của ḿnh, nhưng biết làm sao hơn v́ căn bệnh của tôi và cũng như bao bệnh nhân khác cùng bệnh lư, họ cũng đều bị mất ngủ. Nhưng có người dùng thuốc c̣n có người để mặc, ngủ được mấy tiếng cũng được. Riêng căn bệnh của tôi đă có thời gian mất ngủ kéo dài hơn 3,4 tháng, mà tôi không thể nào chịu hơn nữa.

 

   Biết rằng không có giấc ngủ th́ sức khỏe sẽ kém đi nhiều, tôi không c̣n suy nghĩ lo sợ nữa về việc dùng thuốc ngủ. Nhờ người quen mua một lần 2 ống thuốc để dành cứ một đêm dùng 3 nấc trong 4 nấc của viên thuốc định sẵn. Dù vậy, tôi vẫn có những đêm khó ngủ như 3 đêm nay, cặp mắt cứ ráo hoảnh. Và rồi cái máy vi tính này có thể làm bạn với tôi trong những đêm khuya khoắc. Cám ơn bạn nhé, Computer, nếu không có bạn tôi chắc là sẽ buồn lắm đó.

 

    Cuộc sống quanh tôi hằng ngày vẫn là những cuộc vui do bạn bè từ thời ấu thơ, thời áo trắng, từ các bạn cùng lớp, cùng trường, và các bạn đồng hương, thân hữu….. Trong số ấy có Bùi Thanh Xuân, một người bạn từ Đà Nẳng vào Sài G̣n khi đă hẹn với chúng tôi trước đó 1 tháng. Mỗi tuần 3 lần, tôi vẫn thường lên pḥng khám đông y của Lê Hùng Thân vào 3 ngày lẻ, và chúng tôi luôn nhắc đến Xuân, trông mong đến ngày hội ngộ.

 

    Thân là bạn cùng khối với Xuân ở ngôi trường Trung Học Ninh-Ḥa.  Dù hai bạn tuy thường xuyên trao đổi qua điện thoại, nhưng theo tôi biết h́nh như chưa nhớ mặt nhau, v́ thời gian rời khỏi trường hơn 40 năm.  Cả hai bạn ấy đương nhiên đều trông ngóng và muốn xem bạn ḿnh giờ ra sao? (Ai c̣n phong độ hơn ai ?) C̣n tôi th́ trên hai lớp, Xuân và tôi cùng ở Dục Mỹ và cùng đi học trên 3 chuyến xe học sinh quân đội đưa đón chúng tôi từ Dục Mỹ đến Ninh Ḥa, nên h́nh ảnh và kỷ niệm của tuổi thơ vẫn hằn sâu vào kư ức của chúng tôi.

 

    Thời gian quá ngắn cho chúng tôi gặp gỡ, nhưng t́nh cảm mọi người dành cho nhau thật nhiều. Đêm đầu tiên tại quán cà phê Thềm Xưa, cái tên quán mang chúng tôi đến gần nhau hơn. Tôi chọn quán này, v́ nơi đây có tiếng nhạc nhẹ nhàng, giọng ca quen thuộc, và những bài hát xa xưa thời tuổi thơ của chúng tôi. Tống A Xi, người bạn cùng lớp với Thân có vẻ thích thú khi nghe những bản nhạc Pháp, anh cũng luôn miệng hát theo thật vui, v́ h́nh như từ lâu rồi không được nghe những bản nhạc quen thuộc này. Cùng đi với chúng tôi c̣n có thế hệ kế tiếp, hai cháu: Nghĩa con Thân và Vân con của Liên cùng đi. Xuân cùng vào với con, nhưng v́ con gái Xuân trước kia học Đại Học tại Sài G̣n nên dành nhiều thời gian cho bạn bè ít có dịp đi cùng với bố. Các cháu ngồi im lắng nghe những câu chuyện thời thuở nhỏ, 15, 16 tuổi của ba và các chú khi c̣n nhỏ tuổi hơn các cháu bây giờ. Chuyện tṛ, tṛ chuyện, kể chuyện xưa th́ nhiều, chuyện nay th́ ít, vả lại chuyện xưa th́ không bao giờ dứt. Đêm hôm đó tôi thật tiếc v́ không khí quán nhạc trầm lắng êm dịu dễ cho chúng tôi ngồi với nhau tṛ chuyện lâu hơn, nhưng đành phải về sớm cho Nghĩa về trực Bệnh Viện.

 

       Đêm hôm sau, hai vợ chồng Hoa-Phê từ Thủ Đức lên với chúng tôi để gặp người bạn học cùng lớp. Điểm hẹn vẫn là một quán cà phê trên phố, có Nguyễn quang Lộc cùng đến. Cô Đào những ngày này bận bịu nhiều công việc nên cô rất tiếc không đến cùng chúng tôi được, có cả Bùi Đắc Nam từ Đồng Tháp, là bạn Dục Mỹ ngày xưa của Xuân và cả hai gia nhập quân đội cùng một năm. Đêm nay chúng tôi ngồi tṛ chuyện cho đến lúc trời về khuya, bên ngoài tiếng xe cộ đă vắng thưa dần.. Tôi cảm nhận t́nh cảm mọi người dành cho nhau rất chân t́nh, dù rằng trước kia tôi chẳng hề biết nhiều về những bạn học dưới lớp ḿnh, và nếu có biết th́ cũng không thân lắm. Thế nhưng khi chúng tôi gặp gỡ nhau ở tuổi gần 6 bó th́ t́nh cảm mà chúng tôi dành cho nhau thật gần gũi và thân thiết. Nào chị, nào em, nào mày tao….biết bao là chuyện để chúng tôi được nói với nhau trong sự thân mật và thoải mái.

 

      Xuân, một cậu bé ngày nào lư lắc nghịch ngợm ở tuổi học tṛ, giờ đây thể hiện một con người sống rất t́nh cảm, sâu sắc. Xuân luôn muốn chia xẻ mọi việc cùng các bạn, nỗi lo lắng, sự ân cần trong tính cách của Xuân.  Tiếng nói tuy rặc giọng Đà Nẳng nhưng thật ngọt ngào và nhẹ nhàng. (Có quá lời lắm không Xuân, đó là sự nhận xét của riêng chị đó). Chị nhớ có nói với em điều này:”Bạn bè giờ đây chúng ta ở vào độ tuổi này rồi, th́ t́nh cảm đối với nhau rất trân quư”. Chúng ta có c̣n nhiều thời gian để đến với nhau không? khi mỗi người một phương trời, một tỉnh thành xa lắc. Hăy dành cho nhau một t́nh yêu thương, một t́nh cảm chân thật, để cùng chia xẻ với nhau trong tuổi sắp về chiều. Cám ơn em, đă cho chị và các bạn những ngày vui trong thời gian em ghé thăm đô thị Sài G̣n. Kỷ niệm luôn là những hoài ức, mà ít khi nào được lập lại.

 

      Nh́n lên h́nh ảnh Liên trên bàn thờ đó, ḿnh đâu có bao giờ nghĩ rằng Liên đă ra đi quá sớm như vậy. Các bạn, hăy trân quư những t́nh cảm bạn bè, hăy yêu thương nhau, chia sẻ cho nhau những niềm vui trong cuộc sống trong khi  quanh ta đầy rẫy những tị hiềm, ganh ghét, đố kỵ, hăy dành cho nhau t́nh cảm con người cao quư nhất.

 

      Chia tay với Xuân với các em mà ḷng chị thật bùi ngùi…

 

 

 

 

 

 

 

 Hà Thị Thu Thủy
Sài G̣n, ngày 20/04/2012

 

 

 

 

 

 


 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com