trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

 

 


TRỞ VỀ VỚI
YÊU THƯƠNG TUỔI THƠ
 

Hả Thị Thu Thủy

 


PHẦN 1:

 

     Nhận được lời mời tham dự ngày họp mặt liên lớp trường TH TBT của Phương Hiền và anh Nguyễn Ái tổ chức thường niên vào ngày thứ bảy cuối tháng 6, ḷng tôi phấn khởi vui mừng. Thế là tôi được dịp trở về Ninh Ḥa, Dục Mỹ nơi quê nhỏ mang đầy ắp những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ vô tư và thật hồn nhiên.  Nơi ấy, cũng là một thời cắp sách đến trường và lần đầu tiên bước chân vào ngưỡng cửa trung học.

 

     Sau 6 năm tiểu học tại ngôi trường Bồ Đề trong khuôn viên chùa Mỹ Sơn Tự Dục Mỹ, và các bạn khác th́ học tại trường Tiến Đức tọa lạc trong mảnh đất nhà thờ Dục Mỹ, tất cả chúng tôi đều phải về Ninh Ḥa để thi tuyển lên bậc trung học với ước muốn được trúng tuyển vào trường Trung học Công Lập Trần B́nh Trọng (TBT) sau khóa thi tiểu học tại trường tiểu học Ninh Ḥa.  Những người không trúng tuyển muốn tiếp tục bậc Trung học phải ghi danh vào trường Trung Học Bán Công, hoặc Trung Học Đức Linh.  Hồi ấy, hai ngôi trường được xây dựng sát cạnh nhau.

 

     Tôi vào trường TH Bán Công năm Đệ Thất. Thời gian này chúng tôi đi học bằng xe lam, bến xe gần nhà và gần trường nên việc đi lại cũng dễ dàng; nhưng khoảng 1 năm sau nhờ sự xuất hiện 3 chiếc xe học sinh đưa rước quân đội, chúng tôi dỡ cực hơn nhưng vẫn gian nan. Nhớ đến thời gian này, tôi không thể nào quên nhắc đến việc ăn uống của anh chị em chúng tôi khi phải ở lại trường để học thêm lớp buổi chiều.

 

     Thời gian đầu học sinh Dục Mỹ chúng tôi thường ở lại trong trường sau giờ học, ngủ trưa trên những chiếc băng ghế gỗ dài trong lớp. Bữa ăn trưa, chúng tôi có khi lội bộ ra chợ ăn tô bún cá, hay đến tiệm hủ tíu ḿ ông Tù, hoặc vài cuốn nem nướng cuốn sẵn có chan nước tương bên trong, hay vài cái bánh tráng mè nướng chấm nước mắm ớt giă, như thế là xong.

 

Một thời gian ngắn sau, ba má tôi sắp xếp việc gởi cơm qua xe lam vào giờ trưa. Hai anh tôi, chị gái tôi và tôi là 4 người, cứ ai học xong giờ đầu là đến quán nước của chị Hương ngay bến xe lam Ninh Ḥa để canh chừng nhận cà mèn cơm từ Dục Mỹ gởi xuống. Lúc này chúng tôi đă được ở tạm buổi trưa tại nhà người quen của ba má gần chợ Ninh Ḥa.

 

     Có những lúc tôi ra học sớm phải đứng chờ để nhận cà mèn cơm. Tôi phải xách giỏ cơm đi bộ từ trường Bán Công về đến chợ.  Cái nắng chang chang giữa trưa làm ướt hết cả lưng áo v́ cái giỏ xách quá nặng trên đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé 12 tuổi.  Vừa đi vừa xách một lúc, tôi lại dừng chân nghỉ để đổi tay. Nhưng đường đi vẫn c̣n quá xa đối với cô bé, v́ c̣n phải đi bộ vào trong một con hẻm nhỏ, đến cuối hẻm khi băng vào chợ. Vào đến nhà chờ các anh chị cùng về dọn cơm ra là đă thấm mệt, ăn xong nghỉ ngơi một chút lại đi bộ về trường, xách theo giỏ cơm gởi lại quán chị Hương để chiều mang về. Cứ thế kéo dài cho đến khi có xe đưa rước học sinh; mỗi ngày 4 buổi chúng tôi đă được về nhà ăn cơm trưa trước khi học tiếp vào giờ chiều.

 

     Nhắc đến quán chị Hương, tôi vẫn c̣n thèm những món nước uống tại quán nước của chị gồm có nước chanh muối với đá bào, sirô xanh, sirô đỏ vắt miếng chanh với đá bào…Nhớ nhất là món cơm rượu trong những cái hủ như hủ chao, được xếp thật nhiều trên mặt tủ, màu nếp gạo trắng tinh của cơm rượu, từng miếng vuông vắn được sắp xếp khéo léo bên trong hủ cơm rượu trông thật hấp dẫn. Khi pha chế, tôi nhớ là đổ hủ cơm rượu vào ly có sẵn một chút nước cơm rượu, thêm một chút đường nước rồi cho đầy ắp đá bào vào ly. Trước khi ăn, dầm nát cơm rượu, miếng cơm rượu được ḥa lẫn với đá bào, hương vị cơm rượu thật thơm và miếng cơm rượu ăn thật dẻo, mịn màng. Rất tuyệt!

 

    Giờ đây hằng năm vào dịp tết giữa năm, ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch, tôi vẫn được ăn cơm rượu vào buổi sáng sớm trước khi ăn quà sáng gọi là để trừ sâu bọ, nhưng hương vị không làm sao có được như ở quán chị Hương.

 

     Buổi chiều sau giờ học, để khỏi phải tốn tiền đi xe lam, các anh học trên lớp đứng vẫy những chiếc xe quân đội để xin quá giang, có khi trên chiếc xe Dogde, lúc th́ trên những chiếc GMC, hiếm khi đón được xe Jeep điều này không phải là khó, v́ chiếc xe Jeep không đủ chỗ cho bọn học sinh chúng tôi. Chiếc xe th́ to lớn, bọn tôi nhỏ bé trong năm học đầu tiên của bậc trung học, nên các anh lớn trèo lên trước rồi nắm tay chúng tôi kéo lên, và lên xe chỉ có đứng mà thôi cho đến khi về đến Dục Mỹ, đă được đi quá giang là quư lắm rồi. Thời gian đầu học sinh Dục Mỹ xuống Ninh Ḥa học cũng không đông lắm nên chúng tôi luôn chờ nhau đi về cùng.

 

     Dịp các anh chị họp liên trường nhắc tôi nhớ đến và ghi lướt qua một ṿng về những kỷ niệm của thời gian đầu chập chững bước vào ngôi trường Trung Học tại Ninh Ḥa.

 

 

Xem PHẦN 2

 

 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 7/2013

Hà Thị Thu Thủy

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com