trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

   Khí hậu mát dịu Sài G̣n vào dịp Giáng Sinh làm tâm hồn con người có phần dễ chịu hơn với cái nóng oi bức vừa đi qua thường ngày của một đô thị với môi trường sống ồn ào, vội vă, khói bụi….cộng với nạn tắc đường như cơm bữa. Trên các con đường những chiếc xe Honda 2 bánh; người lái xe như một Ninja, khuôn mặt bị che kín mít v́ sợ nắng bụi bằng những tấm khăn che mặt tự chế, lót nhiều lớp vải của các nhà sản xuất theo thị hiếu của khách hàng, khoát trên người một chiếc áo dày cộm che nắng nóng và chiếc nón bảo hiểm đội trên đầu đủ màu sắc, nhiều kiểu dáng, không ai có thể nh́n ra ai. Thoạt đầu tôi vẫn không quen với cái nh́n trước mắt, nhưng cuộc sống rồi cũng dần quen và cũng phải chấp hành đúng luật lệ hiện hành, có thể nó cũng tránh bớt sự nguy hiểm cho mọi người khi tai nạn thường xuyên xảy ra hằng ngày, nguyên do một số người không ư thức theo luật với lệ tại VN. Ngày xưa chúng ta cũng đi xe Honda nhưng sao không cần phải chấp hành những quy luật như thế này. Tôi thấy tiếc h́nh ảnh một Sài G̣n năm xưa khi có dịp từ quê nhỏ đặt chân vào thành phố đô hội. Điều ǵ đă đánh mất một Sài G̣n như thế ???

 

 

 Tôi c̣n nhớ khi c̣n là một thiếu nữ tuổi đôi mươi sinh sống tại một vùng núi rừng khô cằn với cái tên gọi thân thương Dục-Mỹ, một xă nhỏ xa xôi của thành phố biển NhaTrang tỉnh Khánh Ḥa. Cứ mỗi dịp ba mẹ cho đi cùng vào Sài G̣n để mẹ lấy thêm hàng về buôn bán tạp hóa, tôi mừng vui và choáng ngợp khi được nh́n thấy một thế giới văn minh hiện đại của thị thành trong đôi mắt ngơ ngác của cô gái tỉnh lẻ. Quang cảnh, con người và mọi hoạt động chung quanh thật đẹp mắt. Tôi thích nhất những lúc đi thả bộ trên trung tâm thành phố, các con đường Lê Lợi, Tự Do, Nguyễn Huệ… hay bước chân vào khu trung tâm Thương xá Tax, Eden, hoặc đến rạp Xinê Rex. Ngoài việc ngắm hàng hóa, hay xem phim tôi được ngắm cả con người Sài G̣n, cách ăn mặc, lối đi đứng, cách ứng xử…toát ra vẻ thanh thoát nhẹ nhàng và thanh lịch, lên phố để ngắm người cũng đă thích lắm rồi, nói thế không phải tôi chê người Sài G̣n bây giờ, chỉ là h́nh ảnh xa xưa khác với bây giờ rất nhiều.

 Làm sao bạn có thể nh́n thấy những mái tóc thề lất phất bay trong tà áo dài trắng đẹp dịu dàng của các cô nữ sinh mỗi khi tan trường, một h́nh ảnh đẹp làm sao! hay một cô bé với mái tóc ngắn demi garcon rất dễ thương với bộ váy xinh xinh, hoặc một khuôn mặt xinh xắn mỹ miều nào đó khi chạy xe trên đường…Những ngôn từ rất đẹp xa xưa khi mô tả trên một con phố nọ, một anh chàng lẽo đẽo theo sau một cô nàng chỉ v́ mái tóc dài làm xao xuyến và cuốn hút con tim của chàng trai, thế là quyết đi theo đến cuối đường…thật thơ mộng. C̣n đâu nữa những nét đẹp đường phố, chỉ c̣n xe và người vội vă trên đường. Giờ đây bạn chỉ được ngắm khi bước chân vào những nhà hàng sang trọng hay những quán cà phê đèn mờ, tất cả đều có ranh giới không như một Sài G̣n ngày xưa trong mắt tôi.

 

 Một buổi sáng sau khi lên phố ăn sáng cùng gia đ́nh và đứa em trai của tôi từ Canada về, em mang hài cốt của má gởi tại Chùa Giác Ngộ, đặt bên cạnh hủ cốt của Ba đă được mang về từ Canada vào những năm trước đó. Sau khi lựa chọn một nơi ngay con phố chính có thể vừa nhâm nhi ly cà phê vừa có thể ngắm phố xá và người qua lại, địa điểm cuối cùng là một quán cà phê trên đường Nguyễn Huệ, đối diện Thương xá Tax. Đă từ lâu kể từ khi nhà nước ra quyết định đập phá di tích cũ này để xây dựng tuyến đường tàu điện ngầm, đây là lần đầu tiên tôi trở về gốc phố xưa, ḷng lâng lâng khó tả với bao tiếc nuối.

 

 

 Ngồi trực diện với con phố; trước mắt những hàng cây mới trồng lố nhố, đứng chơ vơ lạc lơng giữa nắng nóng đang từng ngày lớn dần dưới ánh nắng chói chang, càng làm cho tôi cái cảm giác bồi hồi luyến tiếc. H́nh ảnh cũ chợt ùa về trong tâm trí tôi, một con đường xưa thật đẹp, một dăy những kiot bán băng đĩa nhạc suốt đoạn đường Nguyễn Huệ thường vang lên tiếng nhạc xập x́nh vui tươi. Những hàng cây bóng mát để mọi người đi thả bộ trên con phố nhộn nhịp nay c̣n đâu và một khu trung tâm thương mại sầm uất của thương xá Tax được xây dựng kiên cố cũng không c̣n nữa. H́nh ảnh đẹp đẽ của SaiG̣n năm xưa đă đánh mất, một quang cảnh đẹp giữa thành phố đô hội, là một vị trí trung tâm mà người dân SàiG̣n thường lui tới hẳn ai cũng có những kỷ niệm nơi đây. Chỉ là một cô gái tỉnh lẽ nên tôi chỉ có thể diễn tả một thoáng những kỷ niệm mà tôi đă đi qua rất ấn tượng.

 

 Rất t́nh cờ tôi được lưu lại những tâm h́nh tại thương xá Tax khi lên phố dạo quanh cùng vài người bạn, có lẽ trước khi đập phá khoảng nửa năm, rồi sau đó không có dịp đến nữa và cũng không c̣n để mà đến. Tôi cũng không ngờ đó là lần cuối cùng tôi ghé qua. Tất cả đă thành một đống gạch đổ nát khi tôi nh́n thấy h́nh ảnh trên trang báo chí. Một quang cảnh rất đau ḷng. Nỗi tiếc thương chỉ c̣n trong kư ức và h́nh ảnh, gây nên cảm giác buồn thương ray rức trong ḷng người.

 

 

 

 

Sài G̣n, ngày 7/1/2016

Hà Thị Thu Thủy

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com