trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 


 Niềm Vui Cuối Tuần
Hà Thị Thu Thủy
 

 

           

         Sau khi uống 3/4 viên thuốc ngủ như thường lệ vào mỗi đêm, tôi vào pḥng ngủ, Với tay mở chiếc máy Radio ḍ đài FM để nghe chương tŕnh nhạc về khuya, tiếng nhạc êm ả trong ḍng nhạc ngoại qua tiếng kèn Saxophone nhẹ nhàng, thánh thoát. Tôi tắt đèn đặt ḿnh xuống nhắm mắt để ḷng lắng sâu vào tiếng nhạc cố dỗ vào giấc ngủ.

 

         Tôi không quên thói quen mở trang thư trước giờ đi ngủ, để t́m xem có e-mail nào của bạn bè, nhưng trống trơn, tôi đóng trang thư rồi tắt mát. Sau chương tŕnh nhạc êm dịu không lời, tiếng nói của cô phát thanh viên báo tin: “ Bây giờ là 0 giờ”, và giới thiệu tiếp theo một chương tŕnh ca nhạc với từng lời hát nồng nàn tha thiết của một chủ đề mà biết bao lời viết không định nghĩa rơ hết được về t́nh yêu ; réo rắt trong tiếng hát Quang Dũng, Mỹ Linh, Thanh Lam …Tôi vẫn thao thức.

 

          Không thể nằm măi với đôi mắt ráo hoảnh, tôi bật dậy với tay khởi động máy Computer, bật công tắc cây đèn típ nhỏ 3 tấc bên cạnh chiếc máy, không phải để t́m vào trang thư. Tôi mở ngay vào trang Microsoft Word. Ḍng suy nghĩ mang trong tôi chứa đầy ấp hay rỗng tuếch tôi không định được, nhưng đă dẫn những ngón tay của tôi nhịp nhàng trên bàn phím. Âm thanh của ba tiếng bíp trong Radio thông báo thời gian cắt ngang ḍng suy nghĩ của tôi: “ Bây giờ là 1 giờ”, và cứ mỗi 1 giờ đồng hồ th́ lại được thông báo. Cứ thế tiếp nối:  “Bây giờ là 2 giờ”, tôi vẫn ngồi với những ngón tay gơ đều từng mẩu tự ráp nối trên trang viết này. Giấc ngủ vẫn không đến với tôi, tiếng nhạc đêm khuya không lời, êm ả vẫn bên tai tôi….

 

         Một buổi sáng Chủ Nhật trong sáng với một chút nắng nhẹ nhàng, tuy đang trong thời tiết nắng nóng gay gắt vào những tháng cuối mùa để bắt đầu bước qua mùa mưa. Một chiếc Taxi đột dừng trước nhà, tôi nh́n ra nhận ngay Hương (con gái Thầy Hiệu Trưởng Bửu Hỷ)  trẻ trung trong bộ quần áo tập thể dục buổi sáng đang bước xuống xe. Tôi cũng không mấy ngạc nhiên v́ Hương thỉnh thoảng vẫn đến thăm tôi bất ngờ như thế, chúng tôi không phải là bạn học chung trường, chung lớp, nhưng cùng bằng nhau ở lứa tuổi nên dễ hiểu nhau, dễ tâm sự với nhau. Hương có vóc dáng thon thả và làn da trắng mịn của cô gái xứ Huế . Hương có một gia đ́nh hoàn hảo và một cuộc sống ổn định, hiện nay hơi bận rộn v́ đă được thăng chức bà ngoại nên phải làm tṛn chức năng trong việc chăm sóc đứa cháu ngoại 5 tháng tuổi để con gái đi làm. Riêng ngày thứ bảy và Chủ Nhật th́ Hương được rảnh rỗi. Hương bước qua đường đi thẳng vào nhà tôi, tay khệ nệ hoa quả để thắp cho Liên em tôi một nén nhang.

 

         Sau một lúc tṛ chuyện, những câu thăm hỏi về sức khỏe, Hương đề nghị trưa nay bọn ḿnh ra ngoài ăn trưa rồi t́m quán càfe có nhạc xưa ngồi nghe giải trí cho thoải mái, tôi nhận lời ngay v́ thật ra chúng tôi ít dịp gặp nhau như thế. Sau khi chờ tôi sửa soạn xong, chúng tôi cùng ra phố và không quên gọi Mộng Dung. Thú thật bọn chúng tôi hiếm khi ra quán ngồi uống nước, nên việc lựa chọn địa điểm không phải là chuyện dễ, mặc dù hiện nay tại Sài G̣n đă mở ra rất nhiều quán cà phê được trang trí rất đẹp và thơ mộng. Sau vài phút suy nghĩ tôi chợt nhớ đến một cái tên quán thật dễ nhớ và rất quen thuộc trên con đường từ BV trở về, tôi vẫn thường đi ngang qua mà chưa một lần ghé: “Sài G̣n Phố”. Thế đó chúng tôi đă có một ngày Chủ Nhật thật thú vị ngồi tán gẫu với bao chuyện xưa và nay, nhưng rất tiếc ḍng nhạc nơi quán này không thuộc vào típ của bọn tôi.

 

         Tiếng chuông điện thoại reng vào một buổi sáng giữa tuần, tôi nhấc máy, bên đầu dây tiếng nói của Thục :” Thủy ơi! Chủ Nhật này Phương Hiền, Lan và Thục đến nhà Thủy làm Ḅ nhúng dấm ăn nghen”.  Có bạn bè đến nhà chơi tôi vui thích nhận lời ngay, Lan gọi đến: “ Để Lan đi chợ nghen, Thủy đừng mua ǵ hết”.  9 giờ sáng Chủ Nhật mọi người cùng đến, Phương Hiền có thói quen khi đến nhà bạn không quên xách trong tay một giỏ hoa tươi, những đoá Tường Vi trong sáng, tinh khiết, đầm thắm như tấm ḷng của các bạn. Và một b́nh hoa với hai cánh hoa hồng do chính đôi bàn tay Phương Hiền kết bằng giấy bóng kiếng có điểm màu, đặt trên bàn thờ của Liên, và các bạn không quên thắp một nén hương cho Liên. Chúng tôi ngồi trên chiếc divan rộng lớn bên góc trái nhà tṛ chuyện vui đùa một lát, th́ bắt đầu xuống bếp, mỗi người một tay, vừa làm miệng vừa tíu tít cười nói đủ chuyện v́ bạn bè ít có dịp gặp gỡ, xoay sở một lúc là mọi việc đă xong, vẫn không quên gọi Mộng Dung. Đă gần 12 giờ chúng tôi bắt đầu kéo bàn ghế ra dọn bữa ăn, món ḅ nhúng dấm tuy không thịnh soạn lắm, nhưng như bạn biết lắm thứ phải bày biện trên bàn nên trông thật bắt mắt. Vừa ăn vừa cười nói vui vẻ thoải mái. Tôi và các bạn đă có một ngày cuối tuần vui thích và sảng khoái.

 

         Nghe tin Thầy Liệu phải nhập viện mổ tim, tôi gọi điện cho cô Đào thăm hỏi về sức khỏe của thầy, được biết thầy sa sút về tinh thần bởi nỗi lo sợ phải mổ hở ngang lồng ngực, nên thầy đă sút mất 3-4 kilô. Đă vậy thầy lại quyết định rằng ḿnh lớn tuổi rồi không mổ nữa, đến đâu hay đến đó. Sau vài ngày đi nghỉ mát tại Đà Nẳng trở về, thầy được các BS tận tâm khuyên nhủ, thầy đă thay đổi ư nghĩ  để nhập viện. Rất may Thầy được mổ Nội Soi, qua lời kể của Cô Đào, chỉ 2 ngày sau đó Thầy trở về nhà trong sự b́nh an cả sức khỏe lẫn tinh thần. Chúng tôi bớt đi sự lo lắng cho Thầy và Cô..

 

         Tôi, Long, Huỳnh và B́nh hẹn với Minh Nguyệt (vợ thầy Hoàng Song) đến thăm thầy vào sáng Chủ Nhật. Nguyệt hẹn với chúng tôi  tại địa điểm quán cà phê sân vườn Nguyệt Ca khoảng 8 giờ. Sau 1 giờ đồng hồ điểm tâm và uống cà phê, chuyện tṛ, mọi người tranh nhau trả tiền, nhưng cô chủ quán nhứt định không nhận. Minh Nguyệt cười nói “ Vốn của em có 4 mà em bán đến 10, các anh chị đừng lo”, đă vậy, Nguyệt c̣n lên kế hoạch mời mọi người trở lại vào Chủ Nhật tới sẽ thết đăi món ăn quê hương Ninh Ḥa, món bánh bèo nóng được đổ trong cái chén nho nhỏ, v́ Nguyệt biết mọi người được nghĩ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương cuối tuần 3 ngày. Vậy đó, nhóm bạn bè chúng tôi luôn muốn có lư do được gặp nhau để chuyện tṛ đùa vui trong khoảng thời gian tuy ngắn ngủi hiếm hoi, nhưng luôn để lại những ấn tượng đẹp đẽ, vui vẻ sau những giờ giấc bận rộn bởi công việc riêng trong đời sống của mỗi người.

 

         Minh Nguyệt chuẩn bị sẵn sàng cùng chúng tôi đến nhà Thầy Cô. Bước vào pḥng thầy sau khi trao cho cô một chút quà bồi dưỡng sức khỏe cho thầy, chúng tôi nh́n thấy Thầy trong sắc diện khá tốt, khuôn mặt thầy đỏ hồng tươi tắn, tuy có hơi gầy đi một chút. Gặp chúng tôi thầy vẫn luôn miệng cười nói như mọi khi. Sau những câu thăm hỏi sức khỏe của thầy và trao đổi đôi ba câu chuyện cùng thầy cô, chúng tôi vẫn c̣n ngồi nán lại v́ con đường từ nhà chúng tôi đến nhà thầy cô khá xa, cho đến lúc thầy có bạn ghé thăm, chúng tôi mới xin phép ra về. Rất mừng cho thầy đă qua cơn nguy hiểm và sức khỏe phục hồi mau chóng, chúng tôi biết một phần cũng nhờ vào sự chăm sóc tỉ mỉ và tận tâm dưới đôi bàn tay khéo léo của cô. Thương cho cô, đă quá tuổi nhưng vẫn bận rộn với chuyện dạy học mỗi ngày hai buổi, và lo quán xuyến gia đ́nh, v́ trong nhà chỉ có một ḿnh cô là phụ nữ. Tôi và cô thường gọi điện thoại cho nhau trao đổi những chuyện trong ngày vào buổi tối trước giờ đi ngủ.

 

         Lại gần đến ngày cuối tuần, tôi phone cho Long :” Sao hả Long, có đến nhà Minh Nguyệt không?” Long chép miệng:” Thôi chắc để lúc khác, v́ mới ghé tuần rồi, và con đường đi cũng quá xa” , tôi cũng nghĩ vậy. Tôi điện qua phone tay cho Nguyệt :” Nguyệt ơi! để hôm khác nghe, mấy ông bận bịu công việc cả rồi”, đầu dây bên kia Nguyệt lên tiếng:“Dạ, dạ để hôm khác“.

 

         Những ngày cuối tuần qua, tôi có những cuộc gặp gỡ bạn bè để luôn t́m thấy trong cuộc sống; t́nh bằng hữu, t́nh cảm bạn bè, t́nh đồng hương, thật đáng trân quư. Cám ơn các bạn, cám ơn tất cả các anh chị đă luôn cùng tôi bước trên con đường êm ả và b́nh yên trong t́nh cảm chân thành, sự chân t́nh với cả một tấm ḷng chân thật . Tôi luôn mong sẽ có măi những ngày cuối tuần thật đẹp đến với tôi cùng các bạn để quên đi lắm sự buồn bă, bực dọc của đời sống đa đoan.

 

 


 

 Hà Thị Thu Thủy
Sài G̣n tháng 4/2010

 


 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com