trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

NIỀM AO ƯỚC NHỎ NHOI
Hà Thị Thu Thủy

 

           

 

     Niềm ao ước quá nhỏ nhoi mà tôi cứ phải chờ đợi măi, bởi đă hơn 6 năm qua từ khi mang phải căn bệnh măn tính tôi phải mất 5 tiếng đồng hồ vào BV cứ cách mỗi ngày. Tôi chẳng dám đi đâu xa và cuộc sống chẳng có ǵ thú vị cả. cứ đến giờ đi BV rồi về nhà. Sau nhiều lần tṛ chuyện với những người cùng cảnh ngộ, tôi mới rơ họ có thể đi xa 2 hay 3 ngày không sao cả. Tôi đă quyết định ḿnh cũng phải t́m cho ḿnh niềm vui trong cuộc sống để quên đi những điều không may mắn mà ḿnh đang phải mang cho hết kiếp người này.

 

     Thật ra khi chưa mang bệnh, chân tôi là chân đi, tôi rất thích đi đây đó, vẫn thường đi đi về về vui đùa cùng bạn bè nơi quê nhỏ Ninh-Ḥa, Dục Mỹ. Bạn bè của tôi ở khắp mọi nơi, tôi có về đến NhaTrang th́ có bạn bè NhaTrang, về Ninh Ḥa th́ có bạn bè Ninh Ḥa, Dục Mỹ cũng thế, và tôi biết nếu bạn bè hay tin tôi về, th́ tôi sẽ được dịp họp mặt gặp gỡ bạn bè rất đông. Tôi rất vui và hănh diện v́ luôn nhận được sự ưu ái của bạn bè cùng thầy cô và các anh chị ở quê nhà.

 

     Điện thoại cho Mận trong nỗi ao ước. ” Mận ơi, Thủy muốn đi máy bay ra NhaTrang rồi về thẳng Ninh Ḥa để được ngâm ḿnh, vùng vẫy dưới biển Dốc Lết trong 1 ngày rồi trở về Sài G̣n ngay, v́ biển Dốc Lết không có sóng lớn, tắm thích lắm”. Rồi lại có lúc: ”Lan ơi! ḿnh tổ chức đi tắm biển Long Hải sáng đi chiều về, không hiểu sao Thủy thích được đi tắm biển”. Chuyện đi chơi xa một hay hai ngày về không có ǵ khó khăn, nhưng đi một ḿnh th́ buồn lắm nên tôi muốn rủ bạn bè cùng đi cho vui.

 

     Tôi chợt nhớ đến một đêm đi cùng các bạn Dục Mỹ đến quán của Hạnh, con gái của hai bác tiệm chụp h́nh “Tân An” Dục Mỹ, là em gái kề của Oanh, bạn cùng lớp với Liên em gái của tôi. Quán nằm trên đường Trần Huy Liệu quận Phú Nhuận. Một nhà hàng nhỏ nhỏ xinh xắn tổ chức hát với nhau rất ấm cúng. Anh Nguyễn Tấn Thành làm đầu tàu phone gọi Thủy, Dung, Tâm, Thanh, Hoa, Anh Sinh, Anh Hảo, Phấn, tất cả đều có mặt đầy đủ, một cuộc họp mặt tuy bất ngờ nhưng thật vui, hai vợ chồng Hạnh rất phấn khởi và xúc động khi chúng tôi đến. Chúng tôi đến sớm, nhà hàng vẫn c̣n vắng khách nên tha hồ mà hát. Trên sân khấu nho nhỏ một cây đàn Organ với một chàng nghệ sĩ chuyên nghiệp, trước mặt là một màn h́nh lớn, một bạn nam làm MC của nhà hàng. Bạn chọn bất cứ bài ǵ đều có cả, chứ không phải hát theo dạng Karaoke.

 

     Lâu lắm mới có dịp gặp mặt chúng tôi tha hồ vừa tỉ tê tṛ chuyện, vừa lắng nghe những tiếng hát thân quen. Trên bàn ăn nào cánh gà chiên nước mắm, cá bóng trứng chiên ḍn, xà lách trộn…, nào bia, nước ngọt. Chúng tôi ngồi đến 10:30 th́ bắt đầu có khách vào, có lẽ khách thích đến quán khi trời về khuya, c̣n bọn chúng tôi đến giờ đó th́ sửa soạn ra về. Anh Nguyễn Tấn Thành ra quầy tính tiền, nhưng Hạnh nhất định không nhận, chúng tôi thật bất ngờ khi Hạnh nói: ”Hôm nay em xin thết đăi tất cả các anh chị, được các anh chị đến đông làm em vui lắm, lâu quá rồi từ khi rời bỏ xứ ra đi em chưa bao giờ có dịp gặp gỡ bạn bè Dục Mỹ, đôi lúc em cũng tủi thân lắm, gặp các anh chị em rất xúc động”. Khi chia tay ra về tôi thấy đọng lại trên khóe mắt của Hạnh những giọt nước mắt vui mừng. Chia tay em, tôi ôm chầm lấy em và nói chị rất thương em. Dẫu biết rằng cuộc sống hiện tại của em cũng tương đối, nhưng tôi đă được nghe em kể lại em cũng đă trải qua một thời gian rất gian khổ, 

 

Thế đó, t́nh đồng hương như thấm trong tim, trong tâm của mổi con người khi được gặp nhau, tha thiết, nồng nàn đến dường nào, vậy các bạn ơi chúng ta hăy trân trọng ǵn giữ đừng để đánh mất dù một lỗi lầm nho nhỏ v́ nó sẽ làm đau cắt ḷng của những con người hết ḷng với nghĩa t́nh đồng hương.

 

     Khi tất cả nhóm nữ cùng ngồi trên xe ra về, rồi th́ đôi ba câu chuyện lại tiếp tục cho măi đến gần nhà, khi đi ngang qua quán bánh xèo nổi tiếng trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, đường Công Lư cũ với tên hiệu “ Bánh Xèo Mụ Xiệm Ăn Là Ghiền”, mọi người đều cùng một ư chẳng ăn bánh xèo ở đâu ngon bằng bánh xèo ngoài ḿnh cả. Tôi nghe vậy lên tiếng : ” Vậy để chị Thủy đổ bánh xèo tại nhà rồi lại ăn nghen”. Tôi nói là làm ngay v́ cũng lâu lắm rồi không đổ bánh xèo, tôi cũng thèm và nhớ.

 

     Hai ngày sau, tôi gọi điện thoại cho Tâm, Hoa, Thanh, hai mẹ con Mộng Dung, tất cả cùng đến, chỉ có phái nữ mà thôi, v́ các ông chỉ có nhậu c̣n chúng tôi th́ chủ yếu ăn ngon, ăn no. Nhà tôi có sẵn hai cái khuôn mua từ Ninh Ḥa đă lâu, để dành thỉnh thoảng đồ bánh. Các bạn ngồi vào bàn, Thanh có việc nên đến trễ. Bánh đổ ra nóng hổi từ khuôn bánh cho ngay vào chén chan nước mắm, gắp một ít rau ghém trộn lẫn, vừa nóng vừa cay, nước mắm có thể vừa ăn vừa húp, bánh cũng vừa mềm mà thôi, v́ ăn như vậy không cần phải đổ ḍn lắm. Quả là hấp dẫn. Có lẽ đó là cái gu ăn bánh xèo của xứ ḿnh là vậy, có bạn lại thích ăn cuốn bánh tráng. Ăn tại nhà thật thoải mái. Chúng tôi ăn vừa xong th́ Thanh gọi điện thoại đến, Thanh hỏi: ”Chị Thủy ơi! c̣n bánh xèo không chị? Em chưa ăn cơm đâu, đói bụng lắm rồi”, tôi trả lời:” Có để dành phần của Thanh, tới chị ngay nhé”. Không đến 5 phút Thanh đă có mặt v́ nhà rất gần, tay xách theo 5 quả bưởi. Thanh ăn rất thật t́nh có lẽ quá đói, một ḿnh ngồi ăn thật ngon miệng, Thanh nói” Chị Thủy làm nước mắm ngon quá, lâu rồi em không ăn bánh xèo, hôm nay ăn thật ngon”

 

     Thế đấy, chúng tôi có những dịp gặp nhau bất ngờ như thế thật là vui, tuy thật ở cùng một thành phố, chẳng xa là bao, nhưng mỗi người đều bận bịu công việc, nên cũng ít có dịp gặp nhau, nhưng mỗi khi có dịp th́ tất cả đều hết ḿnh với bạn bè. Thế rồi, tôi lại rủ rỉ với Thanh v́ Thanh có nhà tại Vũng Tàu. Tôi nói:”Thanh ơi hôm nào đi Vũng Tàu tắm biển, sáng đi chiều về được không?” V́ Thanh có xe nhà, Thanh trả lời: ’Nếu đi th́ ở lại một đêm mới vui, chị kêu mọi người rồi cho em biết sắp xếp:”.

 

      Nhưng chỉ sau 3 ngày nói với Thanh tôi nghĩ, lại chờ đợi kêu gọi…Tôi liền quyết định đi Vũng Tàu bằng phương tiện tàu cánh ngầm, tuy đă nghe nhiều tai nạn về vấn đề này, nhưng tôi nghĩ có lẽ sau những đợt đó mọi người đă chấn chỉnh lại phương tiện tàu bè tốt hơn.

 

Ảnh: Hà Thị Thu Thủy

Tàu Cánh Ngầm đến Vũng Tàu

      Tôi gọi điện thoại đặt vé trước 1 ngày. Sáng hôm đó 5;30 sáng tôi đă thức giấc, mọi việc đă chuẩn bị trước hôm đó, nào bánh ḿ, pâté, chả lụa, khô ḅ, vài thứ trái cây…tôi đi cùng với hai đứa cháu gái, Taxi đưa chúng tôi thẳng ra bến Bạch Đằng, v́ đă dặn vé trước, nên tôi đến lấy vé cho cả chuyến đi lúc 7 giờ sáng và về vào lúc 16:45. Đến giờ ra tàu, tay xách nách mang chúng tôi bước xuống tàu và nh́n quanh, khách đi thật đông không c̣n một ghế trống, thế mới hiểu đây cũng là phương tiện đi Vũng Tàu vừa nhanh và đỡ vất vả cho những người có công việc gấp, hay cho những người muốn đi tắm biển như chúng tôi, v́ không mất nhiều thời gian, chỉ khoảng 1tiếng rưỡi đồng hồ là đă đến nơi VT.

 

      Bước chân ra khỏi bến tàu, tôi kêu Taxi, ba cô cháu lên xe, tôi nói anh tài xế cho ra băi sau và hỏi thăm xem vị trí nào sạch sẽ và an ninh, v́ đă lâu rồi tôi không trở lại Vũng Tàu, bây giờ mọi cảnh vật chung quanh biết bao thay đổi. Con đường dọc băi biển thật đẹp, anh Tài xế cho biết vị trí ǵ đó mà có hai chữ Tháng Mười tôi quên mất (Khách Sạn Tháng Mười th́ phải), cũng không xa lắm từ bến tàu. Sau khi trả tiền xe, anh cho tôi 1 tấm danh thiếp và nói nếu như chị muốn đi đâu th́ hăy gọi, có lẽ khách tại địa phương họ ít dùng đến Taxi nên khi gặp được khách du lịch họ luôn muốn giữ khách.

 

      Bước chân xuống biển chân dẫm lên những hạt cát mịn màng, ngước nh́n thầy mặt biển mênh mông trước mắt, tôi cảm thấy khoan khoái dễ chịu, những cơn gió mát dịu ḥa với màu xanh nước biển giữa khung trời bát ngát rộng lớn, cảm giác mát ḷng tuy giữa cái nắng gắt gao hôm ấy. Tôi hít thở nhẹ nhơm, sự yên tĩnh đang ḥa lẫn cùng tiếng sóng biển ŕ rào tôi cảm tưởng như tiếng nhạc đang ru nhẹ vào ḷng tôi. Tôi đứng lặng hít sâu để tận hưởng không khí của biển và cái không gian vô tận của đất trời và biển cả

 

      Tôi chọn một vị trí vắng khách, mướn 3 chiếc ghế bố và một tấm dù che nắng, tất cả đểu phải trả tiến trước, ngay cả khi kêu nước giải khát. Tất cả giỏ sách đều để cả trên 2 cái bàn trước mặt. V́ đă chuẩn bị sẵn trước khi đi nên chỉ trong 5 phút là tôi đă có thể chạy ngay xuống nhào ḿnh vào mặt nước mát lạnh, nước biển mặn thấm vào da thịt tôi như nỗi chực chờ tự bao giờ. Biển hôm đó có sóng lớn, nên tôi phải mướn 1 cái phao, để dễ đi ra xa hơn, vừa ôm phao vừa đi xa ra ngoài. Một ḿnh nằm giữa trời mênh mông, nh́n lên bầu trời xanh thẳm, thả hồn như quên hết tất cả những ǵ trong cuộc sống hằng ngày, tôi để mặc cho chiếc phao đưa tôi đi bồng bềnh trên mặt nước, tôi như quên hết, quên hết tất cả chỉ vui đùa với những cơn sóng bập bềnh, tôi cảm thấy thật dễ chịu, ngụp lặn, chơi đùa với làn nước, thật là một cảm giác tuyệt vời. Chơi đùa với nước cũng khá lâu, tôi chẳng muốn lên bờ nhưng rồi phải lên bờ để phải thay phiên cho hai cháu xuống tắm, ở VN nếu như bạn vô ư không trông coi có khi phải mặc đồ tắm về đến nhà đấy. Và cứ thế thỉnh thoảng chúng tôi lại thay phiên nhau cho đến gần đến giờ ra bến tàu để trở về thành phố.

 

     Chẳng phải đây là lần đầu tiên được đi tắm biển, tôi cũng là dân NhaTrang mà, chuyện tắm biển là chuyện thường ngày của tất cả anh chị em tôi vào mỗi buổi sáng sớm, tất cả chúng tôi cùng nhau đi bộ thẳng đường là ra đến biển. Nhà tôi ở số 6 đường Nguyễn Hoàng bây giờ là đường Ngô Gia Tự, con đường đi vào chợ Xóm Mới. Nhớ thời gian đó cứ mỗi lần cả nhà cùng đi tắm về là trong nhà có sẵn một gánh bún ḅ chờ sẵn, thế là mỗi người có một tô bún ḅ nóng hổi thật ngon miệng. Gia đ́nh tôi đông anh em, nên mỗi lần cô hàng gánh đến nhà th́ gần như nồi nước lèo cũng gần cạn.

 

     Tôi nhớ nhiều đến ba mẹ, đến tất cả anh chị em trong gia đ́nh tôi. Ba mẹ đă cho chúng tôi tận hưởng tất cả những ǵ vui sướng nhất trong cuộc sống. Anh chị em luôn ḥa thuận vui đùa. Có lẽ v́ số phận v́ hoàn cảnh của mỗi con người, nên tôi phải sống xa ba mẹ và các anh chị. Ba tôi đă về với tổ tiên, ông bà, mẹ tôi giờ đây đă 89 tuổi, với cái tuổi gần đất xa trời mẹ tôi vẫn luôn mong anh chị em luôn ḥa thuận vui vẻ, đó là niềm vui của mẹ lúc tuổi già. Tôi vẫn nhớ lời nói của mẹ qua điện thoại. Trong một lần tổ chức sinh nhật cho mẹ vào tháng sáu vừa qua tại Canada. Con cái, dâu rể, cháu chắt đến đầy đủ gần 40 người. Mẹ điện thoại khoe với tôi :” Chỉ có một người đàn bà mà giờ đây cả gia đ́nh gần 40 người:” tôi hiểu lời mẹ nói trong niềm hạnh phúc mà mẹ đă cảm nhận được trong buổi họp mặt đông đủ cả gia đ́nh. Mẹ ơi! chúng con luôn mong mẹ có nhiều sức khỏe, sống vui vẻ, tâm an lạc để cùng vui với con cháu trong lúc tuổi già. Con mong mẹ trường thọ và luôn có măi niềm vui nơi chúng con. 

 

 

 

 

 

 

 Hà Thị Thu Thủy
Nhân mùa Vu Lan

Tháng 8/2001

Viết trong một ngày được thỏa thích  giữa biển trời
mênh mông tại băi biển Vũng Tàu.

 

 

 

 


 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com