trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 


 NHƯ MỘT LỜI TRI ÂN
Hà Thị Thu Thủy
 

 

           

Cám ơn tất cả các anh chị và các bạn của ninh-hoa.com đă cho tôi những giây phút vui đùa thoải mái, vô tư trong những ngày đầu năm mới 2011. Chúng tôi đến với nhau trong một t́nh cảm bạn bè thật thân thiết và rất chân t́nh, tất cả cùng ḥa ḿnh trong những cuộc vui làm cho tôi quên đi căn bệnh măn tính mà tôi đang phải mang. Thật hú hồn cho tôi khi ra NhaTrang tham dự đêm Hội Ngộ cùng các anh chị để rồi ngay đêm lên tàu trở về lại SàiGon, tôi đă làm cho cô Đào một phen khiếp vía khi đột nhiên đang ngồi “ghế mềm” (*) trên tàu tôi hỏi cô t́m xem có “ giường nằm” không hở cô? Rất may nhờ trời Phật phù hộ nên mọi chuyện tự nhiên qua khỏi và chúng tôi được trở về đến nơi b́nh an.

 

 

 

 

 

Dây thân ái kết nối tay trong tay không rời nhau.

 

Cứ nghĩ đến việc Thầy Liệu chở Cô Đào ra Ga mua vé đi NhaTrang trong ngày mùng 4 tết tôi thật sự cảm động; hai mái tóc nhuốm bạc trắng thầy chở cô bằng xe vespa chạy từ nhà ra ga cũng khá xa t́m bằng được 2 tấm vé, hơn thế nữa cô vừa từ Huế trở về nhà vào lúc 10 giờ sáng ngày hôm đó, thế mà đến 1 giờ trưa cô phải tất bật lo việc kiếm vé tàu thực hiện đúng lời hứa với anh Thành : “bằng mọi cách cô và Thủy phải có mặt trong đêm hội ngộ”. Thật sự t́m một vé tàu cho những ngày giáp tết rất khó khăn v́ mọi người nếu muốn đi phải mua trước đó 1 tháng. Tôi cũng cố gắng t́m mua vé máy bay nhưng không c̣n vé, rồi t́m xe đi cũng không có, tôi cứ tưởng ḿnh đành bỏ cuộc, nhưng rồi cũng rất may cô mua được vé, cho đến khi lên tàu tôi mới biết hai tấm vé phải ở hai pḥng khác nhau.

 

Cô Đào và Thầy Liệu

 

Khi hai cô tṛ vào pḥng ngồi chờ và đang trao đổi với nhau về việc người pḥng này người pḥng khác, th́ tự nhiên một chàng trai lịch lăm trong pḥng gồm 4 giường ngủ đă phát tâm đổi vé cho cô để cô ở lại pḥng cùng với tôi, lại một dịp may đến với tôi và cô. Được 2 vé cùng pḥng nhưng rồi một người phải leo lên giường trên, cô nhường cho tôi bên dưới v́ cô nói tôi không được khỏe cô leo được, tôi cười khi nghĩ đến cô hai thứ tóc mà phải leo lên tầng trên. Dịp may khác lại đến, anh thanh niên trai trẻ ngồi đối diện chúng tôi đang chú tâm trên màn h́nh Laptop đột nhiên lên tiếng “Thôi nhường cô giường dưới em lên trên”. Thế rồi anh xách máy móc và túi xách lên giường trên nhường cho cô. Chúng tôi không ngờ những lời tṛ chuyện của chúng tôi được chàng thanh niên lắng nghe, thế là cô và tôi được hai giường bên dưới đối diện nhau. Cả Cô và tôi cùng cười thật vui v́ những điều may mắn trong chuyến đi này và gặp những người bạn đồng hành tốt bụng.  Một đêm trên tàu sau những câu chuyện dài ngắn xưa cũ, tôi và cô cũng thiếp vào giấc ngủ thật ngon giấc cho đến lúc trời mờ sáng.

 

Khi tàu chỉ mới đến CamRanh, tiếng điện thoại di động của cô Đào reo vang, cô nhắc máy, anh Thành có lẽ không chợp mắt được nên gọi cho cô xem tàu gần đến nơi chưa? Anh cũng bồn chồn khi chúng tôi cố gắng ra dự đêm họp mặt. Có lẽ chỉ c̣n khoảng nửa giờ đồng hồ nữa th́ tàu đến ga NhaTrang.

 

Khi tàu dừng bến tôi cảm thấy người thật nhẹ nhỏm với cảm giác được đứng ngay trên vùng đất biển NhaTrang, tôi hít thở không khí trong lành của thành phố biển, trong suy nghĩ tôi chỉ mong ngoài đêm Hội Ngộ tôi sẽ ở suốt ngoài biển để không bỏ phí thời gian tận hưởng những cơn gió mát dịu trong lành của gió biển, một vùng trời biển mênh mông với tiếng sóng ŕ rà êm ả, với đôi chân trần lội nước lăn tăn, với cái nắng hây hây của biển, tôi rất thích đùa với sóng biển, những cơn sóng lớn đổ ập vào thật nhanh không kịp chạy đă làm ướt cả quần áo, nhưng không sao tôi thích đùa thế, v́ đă thật lâu không được dịp trở về NhaTrang. Và nữa sẽ thưởng thức những món ăn mà chỉ có tại NhaTrang, NinhḤa, trong đầu tôi đă có sẵn kế hoạch cho việc ăn uống, nào là bún cá dầm, bánh canh cá ở Yersin, rồi bánh căn ăn về đêm ở gần Bưu Điện, bánh ướt mắm nêm thật nhiều quán san sát nhau trên con đường lên Thành cho buổi điểm tâm sáng, rồi nem nướng, ḿ Quảng, bún ḅ nổi tiếng của bà Chi ở Hoàng Hoa Thám …c̣n các món chè nữa chứ, c̣n nữa phải thưởng thức ly cà phê ở NhaTrang,  nh́n ly cà phê nhỏ từng giọt đặc quánh trông bắt mắt nữa ḱa. Thú vị lắm khi t́m lại được những hương vị thơm ngon của vùng đất biển NhaTrang mà xưa kia tôi đă từng sinh sống.

 

Đón tại sân ga Nha Trang sáng sớm ngày mùng 4 Tết Tân Măo

 

Anh Thành có mặt đón chúng tôi khi vừa xách vali ra khỏi cổng ga. Nh́n anh bệ vệ với cái bụng quá kích cỡ, một khuôn mặt tươi tắn rạng rỡ mà qua một đêm có lẽ anh không ngủ được để mong chờ đón tôi và cô Đào, tôi nghĩ vậy, trông tướng anh như một ông xếp lớn, tiếng cười nói rang rảng vui vẻ, ánh mắt thân thiện, h́nh như đến với anh mọi người rất dễ gần gũi v́ anh rất giản dị, mộc mạc và chân t́nh. Chúng tôi cùng lên taxi, trời vẫn chưa sáng tỏ với khí hậu mát mẻ, những cơn gió mát dịu, các quán xá hàng ăn đang dọn để chuẩn bị cho việc buôn bán buổi sáng, với những giờ phút ít ỏi thế này nơi thành phố biển mà về ngay khách sạn nghỉ ngơi th́ thật quá tiếc, thế ḿnh t́m một quán cốc nào đó uống cà phê vậy, tôi lên tiếng, nhưng rồi cái bao tử anh Thành có lẽ lúc nào cũng kêu rỗng nên anh ghé vào quán bún ḅ ven đường, anh làm một hơi đă hết tô bún c̣n tôi th́ lem nhem vài cọng bún đành bỏ cuộc v́ bún hơi nguội, cô Đào cứ ráng cho hết chứ không thôi bỏ th́ mang tội, cô nói thế.

 

 

Phi-Ṛm đón Cô Đào và Thu Thủy sáng sớm ngày mùng 4 Tết.

 

V́ chỉ có 2 ngày tại NhaTrang nên tôi không thực hiện được những ước muốn của ḿnh. Sau một đêm vui đùa họp mặt chuyện tṛ, hát ḥ từ 3 giờ trưa đến 10 giờ đêm (có người đă đến điểm hẹn từ 1 giờ trưa), mọi người thấm mệt nên đă từ chối lời mời của anh Nam Kha tại quán cà phê Bốn Mùa trên băi biển NhaTrang tối hôm đó. Sau khi nằm nghỉ ngơi được nửa giờ đồng hồ th́ mọi người lại réo nhau đi ăn đêm, chúng tôi cùng đi bộ đến quán bánh căn ngay góc đường quốc lộ 1 gần Ty Thông Tin cũ, đến nơi phải đứng chờ một lát v́ khách ngồi hết cả ghế và chúng tôi th́ quá đông đến 10 người. Thế là một bụng đầy ấp những chiếc bánh căn nóng hổi vừa ăn vừa thổi với mắm nêm cùng với màu ớt đỏ cay xé họng và những trái ớt xim xanh ḍn tươi rói. Buổi sáng kế tiếp với chương tŕnh tại băi biển Đại Lănh, vui đùa lại vui đùa chúng tôi quên hết cả thời gian và tuổi tác, chỉ biết ḿnh đang được cười thật thoải mái được nói chọc ghẹo nhau không sợ ai mếch ḷng.

 

Ghé chùa Tiên Du trên đường đến Đại Lănh

 

Cuộc vui nào rồi cũng tàn, cuộc họp mặt nào rồi cũng chia tay, nhưng những kỷ niệm và h́nh ảnh của cuộc họp mặt trong đêm hôm đó thật sự đă in sâu trong ḷng mọi người, những h́nh ảnh tự nhiên đó khó mà có thể lập lại lần thứ hai. Chuyến trở về thăm quê nhà của các anh chị và đêm họp mặt mùng 4 tết tôi xin dành cho các anh chị và các bạn để được viết lên cho mọi người cùng chia xẻ, như lời hứa dành riêng cho chị Phi Ṛm trong bài viết của tuần qua, chúng ta sẽ được dịp đọc được những lời văn miêu tả dí dỏm mach lạc của chị hằng tuần về câu chuyện kể của chuyến về quê nhà khá thú vị. Chị là người xung phong kêu gọi bạn bè cùng sắp xếp thời gian để có một chuyến về thăm quê nhà.

 

Nhóm đồng hương Dục Mỹ: Nho, Thu Thủy, Hữu Ân, Lan Đinh, Nhàn

 

Cám ơn các anh chị, cám ơn các bạn Thủy rất cảm kích trước tấm chân t́nh mà các anh chị và các bạn đă dành riêng cho Thủy, Thủy rất cảm động trước t́nh cảm của  mọi người đă dành cho. Thủy hiểu ngoài việc bỏ thời gian để làm một chuyến du lịch về thăm quê nhà, các anh chị và các bạn đă cố t́nh về thăm Thủy khi Thủy vừa thoát khỏi một cơn đau nặng khi phải nằm bệnh viện gần 1 tháng, mà mọi người cứ nghĩ Thủy đă không qua khỏi. Nhân đây Thủy cũng gởi lời cám ơn đến các bạn ở xa đă luôn gọi điện thăm hỏi sức khỏe của Thủy từng ngày. Tất cả t́nh cảm đó đă cho Thủy một tinh thần vững mạnh để sống trong an vui khi phải đối mặt hằng ngày cùng căn bệnh mà ḿnh đang phải cưu mang. Cám ơn anh Trang chủ ninh-hoa.com đă cho Thủy những người bạn, như những anh chị em một nhà cùng chia xẻ với nhau trong một tinh thần đoàn kết, một t́nh cảm dạt dào, măi măi cùng nắm tay nhau thật thắm thiết để kết thành một ṿng tṛn trên sân khấu ngay đêm hội ngộ mùng 4 tết cùng bài hát Ly Rượu Mừng và một bài hát quên tựa với câu hát đầu tiên “Tôi yêu quê tôi, yêu lũy tre già đẹp xinh”.

 

Anh Hải Và, Thu Thủy.

Kính gởi lời cám ơn đến anh chị Hải Lộc đă cho chúng tôi những tấm h́nh lưu niệm thật đáng quư. Xin gởi lời tri ân đến với tất cả.

 

 

Hà Thị Thu Thủy

Đầu tháng 3 năm 2011

 

 

(*) -“Ghế mềm, giường nằm, ghế cứng” : là những danh từ thường dùng trên chuyến tàu đường sắt (xe lửa) tại Việt Nam

 

 

 

 

 

 

 


 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com