trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

- Anh Huynh Trưởng Nguyễn Văn Giả
- Oanh vũ đứng đầu hàng là Hà Thị Thu Liên
- Oanh Vũ đừng thứ nh́ là Nguyễn Thị Kim Phụng


 

Kỷ niệm của tuổi thơ luôn là h́nh ảnh thật đẹp, những giây phút êm ả, những dịu êm tinh nguyên của sự ngây thơ, là quăng thời gian vô lo, vô nghĩ của tuổi thơ không t́ vết, không phiền muộn, sống an nhiên giữa ṿng bao bọc của mọi người. Càng lớn tuổi th́ càng có xu hướng gợi lại trong kư ức những tháng ngày tuổi thơ, bởi v́ những lúc như thế chúng ta có thêm động lực để vượt qua tất cả những khó khăn hiện tại, vượt qua những thử thách trong cuộc sống, để nhận ra rằng tất cả mọi chuyện đều sẽ qua đi, để rồi tiếp tục trở thành một trang nhật kư trong th́ quá khứ.

Tuổi thơ là những lúc tụ tập 5,7 đứa” nhảy c̣ c̣”, “nhảy dây”, chơi “ô quan” “búng dây thun” “u mọi” chơi”năm mười”, chơi” banh thẻ”…không kể là trai hay gái, có những lúc chí chóe căi nhau rồi khóc, rồi làm lành. Rất nhiều tṛ chơi của con trẻ. Vui lắm, ngây thơ lắm, đôi lúc nghĩ lại chợt mỉm cười và thấy tuổi thơ đẹp làm sao.

Tuổi thơ là được mẹ may cho những bộ quần áo mới, đôi giầy mới khi bắt đầu năm học, những ngày tết đón năm mới, được ba mẹ chăm chút lo lắng cho cả nhà quây quần bên bữa cơm gia đ́nh.

Tuổi thơ của chúng tôi ở Dục Mỹ, thuộc xă Ninh Sim huyện Ninh Ḥa, tỉnh Khánh Ḥa. H́nh ảnh gợi nhớ về con suối. Vị trí con suối ở ngay trung tâm con phố nhỏ chúng tôi sinh sống, là nguồn nước ngọt chu cấp cho mọi người. Một câu nói của một người bạn:”Đứa nào mà không tắm suối là đứa đó không phải dân Dục Mỹ”. Chúng tôi hănh diện là dân DM đến như vậy đó bạn ạ.

Tuổi thơ là những tháng ngày cùng nhau trên những chiếc xe học sinh GMC của quân đội, đứng chờ xe trước cổng nhà thờ vào những buổi sáng sớm mù sương, giữa trưa hè nóng bức với những cơn gió nam bụi mù mịt trời. Xe vừa đến chen chúc nhau lên nhanh để dành được một chỗ ngồi, v́ có lúc quá đông chỉ c̣n biết đứng cho đến NH, đều là con trẻ nên chẳng ai nhường cho ai. Những đứa con trai rất thích đứng ngoài cầu thang khi hết chỗ, dù đó là sự nghiêm cấm của chú Lê ( lái xe Lam Sơn, chú Mót lái xe Biệt Động Quân) ngăn sự nguy hiểm. Trước khi xe chạy, tất cả đều nghiêm chỉnh đứng hết trong xe sau sợi dây xích bắt ngang lối đi lên xuống, nhưng khi xe chạy th́ bọn con trai chui ra những bậc thang đứng nào các chú có biết. Rồi đến lúc tan học lại chen chúc nhau lên xe để trở về DM, khi đi ngang chiếc cầu TTDM, là thời gian 5 giờ chiều, nhiều màu sắc quân phục của các vị sĩ quan từ các TT. BĐQ, TT.PB, đi bộ ra phố từ hai bên thành cầu trung tâm của con suối nhỏ. Những h́nh ảnh Dục Mỹ khó phai mờ trong kư ức của chúng tôi.
 

Tuổi học tṛ hồn nhiên thơ mộng với biết bao kư ức vui buồn của một thời cắp sách, có lúc giữa ḍng đời xuôi ngược, bạn tự hỏi:”Tuổi học tṛ đă qua tự bao giờ? Tuổi thơ đă qua đi từ bao giờ”. Hôm nay bổng dưng chợt nhớ về với miền kư ức tuổi thơ. Ai cũng trải qua những chuỗi ngày đáng nhớ với biết bao nhiêu là kỷ niệm.

Một bạn nam xưa kia ở Dục Mỹ hiện đang sống bên Châu Âu, bạn thường vào trang Web ninh-hoa.com đọc bài nên biết tôi trong những sinh hoạt về DM, thế là bạn gọi điện thoại cho tôi. Tôi và bạn không hề biết mặt nhau, nhưng khi tṛ chuyện chúng tôi cảm thấy một sự thân thiết do hai chữ Dục Mỹ. Bạn nói c̣n nhiều điều muốn nói với tôi về DM, v́ đă lâu rồi bạn không được gặp người DM. Cách đây vài hôm bạn gọi cho tôi vào buổi tối khoảng 6 giờ, tôi nói cho bạn biết là tôi đang ngồi với một nhóm khoảng 10 người Dục Mỹ, tôi thầm nghĩ tôi đă mang đến cho bạn một niềm vui phải không bạn? và chuyển điện thoại cho một người trong nhóm nói chuyện. Chỉ là vậy thôi, những người Dục Mỹ chúng tôi cảm thấy vui và hạnh phúc khi t́m ra được một người bạn ở DM dù không quen biết, không cùng trang lứa. Bạn Tuấn trong nhóm tỏ vẻ vui mừng:” Vậy là ḿnh có thêm một người bạn DM, chị T nhớ khi nào bạn ấy về nhớ giới thiệu với tụi em nghen".

 

Ngày lễ Phật Đản Rằm Tháng Tư tôi đi lễ chùa tại một ngôi chùa tương đối lớn tại trung tâm thành phố. Khi vừa bước chân vào ngôi chùa ḷng tôi lâng lâng khi được nghe lại những bản nhạc Phật Giáo mà ngày xưa chúng tôi thường hát khi sinh hoạt GĐPT vào mỗi buổi chiều Chủ Nhật, bản nhạc: Ánh Đạo Vàng, Kính Mến Thầy, Mừng Lễ Phật Đản, Trầm Hương Đốt… những kỷ niệm xa xưa lại trở về trong kư ức tôi. Sau khi lễ Phật tôi t́m một góc trong ngôi chùa gần cái máy phóng thanh đang phát loa thật lớn rồi cất giọng hát nghêu ngao thật thích thú theo tiếng hát phát ra từ cái máy phóng thanh, thả hồn t́m về những h́nh ảnh xa xưa của thuở ấu thơ.

 

Tôi nhớ lại thời gian khi chúng tôi vẫn c̣n là những Oanh Vũ trong Gia Đ́nh Phật Tử chùa Mỹ Sơn Dục Mỹ, chúng tôi được chọn vào ban văn nghệ. Trước ngày Lễ Phật Đản khoảng 1 tuần đă được các anh Huynh Trưởng sắp xếp chuẩn bị thu âm những bản nhạc Phật Giáo. Sau khi trên chánh điện Thầy và các bác xong buổi kinh chiều, chúng tôi đă có mặt tại Đoàn Quán tập hát và thu âm để phát thanh cho ngày lễ. Chúng tôi có những giây phút hát ḥ vui đùa trong lứa tuổi ngây ngô thật hồn nhiên. Chúng tôi c̣n phải tập múa để chuẩn bị cho một chương tŕnh văn nghệ vào ngày lễ lớn.

 

Ngày mai là ngày lễ chính thức, nhớ quá Dục Mỹ, tôi gọi điện thoại ngay cho Nho vào tối hôm đó, một cựu thiếu niên GĐPT bạn rất nhiệt t́nh
- Nho ơi! khỏe không? Nhờ giúp T một việc
Nho nhận được điện thoại với giọng cười thật sảng khoái
- Nho sẵn sàng, chị nói đi.
- T muốn có những tấm h́nh Lễ Phật Đản của chùa Dục Mỹ, Nho giúp giùm được không? Nhớ là phải có những tấm h́nh sinh hoạt của Gia Đ́nh Phật Tử
- OK. Chị yên tâm, Nho sẽ gởi cho chị

 

Qua ngày hôm sau tôi nhận được một số h́nh ảnh sinh hoạt của ngôi chùa DM trong ngày lễ Phật Đản 2014, nh́n những tấm h́nh tôi rất vui với những sinh hoạt của người dân Dục Mỹ, cuộc sống hiện tại có khó khăn hơn xưa nhiều v́ không không có sự trợ giúp như ngày xưa của các trung tâm quân đội, nhưng ngôi chùa Mỹ Sơn vẫn tổ chức một ngày lễ thật hoành tráng, đầy đủ mọi nghi thức, các em vẫn được cấm trại, tổ chức văn nghệ với những vũ khúc thật đẹp mắt, các bác đến chùa thật đông, được đón các thầy trong giáo hội về chùa dự lễ thật uy nghi, trang trọng.

 

 

 

 

 

 

Tuổi thơ đă đi qua thật nhanh, nhưng đọng lại trong kư ức thật nhiều, tôi vẫn luôn muốn giữ lại những kỷ niệm đẹp thời thơ ấu, để đôi khi nhớ lại nó thấy ḷng ḿnh lâng lâng với cảm giác khó tả. Ôi tuổi thơ quả là tuyệt diệu mà người lớn ai cũng có đôi lần có những giấc mơ về miền kư ức đă qua. Ước mơ để một lần được trở về với những ngày tháng tuổi thơ ấy. Thời gian trôi qua nhưng kư ức về nó vẫn c̣n măi, hăy trân trọng và ǵn giữ măi bạn nhé!

 

 

 

 

Sài G̣n, Phật Đản năm 2014
Hà Thị Thu Thủy

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com