trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

 

MẸ, MẸ LÀ TẤT CẢ
Hà Thị Thu Thủy

 

           

 

           Anh Việt Hải đă viết:”Một danh ngôn mà chúng ta thường nghe. Thế giới có rất nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan vĩ đại và tuyệt vời nhất vẫn là trái tim người Mẹ”. Thật vậy, những ngôn từ, những lời nói, những danh ngôn, những bài thơ, những bài hát về Mẹ luôn làm rung động và sống măi trong trái tim của chúng ta. MẸ. MẸ LÀ TẤT CẢ. Trong mỗi con người chúng ta t́nh yêu thương dành cho Mẹ dù mỗi người một tính cách nhưng t́nh yêu Mẹ dành cho con chứa chan biết bao, mênh mang như biển cả, rộng khắp cả một đại dương, có phương trời nào mà kể hết được t́nh yêu thương của Mẹ, tấm ḷng của Mẹ, trái tim của người Mẹ.

 

 

          Mẹ tôi vẫn c̣n đó, nhưng bởi sự chia cách trong thời kỳ loạn lạc đă không cho tôi diễm phúc gần Mẹ trong lúc tuổi già. Bắt đầu từ lúc Ba tôi mất năm 1989, cứ mỗi dịp gần Tết Mẹ lại về trước hết là để tránh cái lạnh nơi xứ người, sau đó là để được gần gũi những đứa con chẳng làm sao đến được với Mẹ, ḷng Mẹ tôi đă chia hai trong nỗi sầu xa xứ. Tuổi tác Mẹ càng ngày càng cao, thời gian cứ qua nhanh để cho Mẹ một ngày một già yếu đi, lại thêm một tuổi để làm cho trí nhớ mẹ cứ măi quên quên nhớ nhớ, mắt Mẹ không c̣n nh́n tinh tỏ nữa, tai mẹ không nghe rơ được, ngay cả những cái răng trong miệng Mẹ cũng chẳng giữ lại được, tay chân Mẹ không run rẫy nhờ Mẹ luôn cố gắng tập thể dục mỗi sáng thức giấc. Nhưng rồi Mẹ cũng chẳng dám làm ǵ v́ chỉ ngại những việc không hay xảy ra khi một ḿnh Mẹ ở nhà và đầu óc không c̣n tinh tỏ nữa. Những lúc rảnh rỗi Mẹ thường mang những ǵ là của riêng mẹ như quần áo, và vài thứ đồ lặt vặt trong pḥng Mẹ sắp xếp, cứ vài ngày Mẹ lại mang ra sắp xếp để có việc làm và đó cũng là niềm vui của Mẹ.

 

          Mỗi cuối tuần gia đ́nh tôi thường tụ tập nhà người chị thứ hai tổ chức đánh Chắn (Tổ tôm, món đánh bài của miền Bắc), Mẹ cùng 2 anh và 2 chị, gia đ́nh có đủ cả 5 tay Chắn, không phải mời thêm ai. Tất cả mọi người sau những ngày làm việc trong tuần đều mong đến ngày Chủ Nhật để họp mặt. Mẹ rất vui và thích đánh Chắn. Vậy mà giờ đây Mẹ đă không thể nào chơi được nữa v́ tâm không định, và không c̣n nhớ sắp xếp bài. Xưa kia Mẹ vẫn thường nói, cứ mỗi tuần cho Mẹ đánh bài để cái đầu Mẹ được làm việc, chứ nếu không th́ hay lẩng quẩn. Thế đó mà giờ đây Mẹ đành chịu v́ trí óc không c̣n minh mẫn và rồi chẳng c̣n ǵ để Mẹ giải trí.

 

          Chỉ c̣n 1 năm nữa là Mẹ tôi đến tuổi 90, thời gian đăng đẳng 90 năm trong số tuổi của mẹ thật quá dài, ḷng tôi nghe như đau đáu v́ Mẹ chẳng c̣n bao nhiêu ngày tháng nữa để được bên cạnh những đứa con của Mẹ, tuổi thọ của Mẹ có kéo dài đến bao nhiêu năm nữa th́ cũng không làm sao tránh được ngày trở về với đất trời, rồi sẽ xa ĺa các con và rồi các con chẳng c̣n Mẹ để chia xẻ để ấp ủ, để lo lắng cho Mẹ. Với tuổi già tính nết Mẹ có lúc thay đổi khó chịu thất thường, nhưng điều đó do bởi tuổi già của Mẹ chứ nào Mẹ muốn thế phải không Mẹ? Câu ngụ ngôn người ta thường nói:” Cái nết lớn hơn cái tuổi”, điều đó làm sao thay đổi được Mẹ nhỉ!.

 

 

          Đă bao năm qua liên tiếp cứ vào tháng 11 là mẹ sửa soạn Vali để về Việt Nam, Mẹ tránh cái lạnh bên xứ người để t́m cái nắng ấm tuy có lúc nóng bức nơi quê nhà. Những tháng ngày lạnh giá tuyết rơi bao phủ mà Mẹ không bước chân ra ngoài được. Mẹ quyết tâm dù phải đi một ḿnh để trở về quê nhà. Nhưng giờ đây có lẽ Mẹ chẳng thể nào đi về một ḿnh như nỗi ao ước của Mẹ nữa, v́ trí nhớ của Mẹ không c̣n được như xưa nữa. Nói thế không phải Mẹ không c̣n biết ǵ, Mẹ vẫn ăn uống b́nh thường, vẫn vui vẻ tṛ chuyện với mọi người và vẫn luôn đọc thơ cho tôi nghe mỗi khi được cùng ngủ với Mẹ. Mẹ nhớ thơ xưa rất nhiều . Trong cái tết vừa qua tôi đă được nằm ngủ chung với Mẹ trong suốt 3 tháng Mẹ về, được nằm ôm Mẹ ngủ c̣n nỗi vui sướng và hạnh phúc nào hơn của một người con. Và điều mà tôi thích nhất nơi Mẹ là mẹ luôn thích làm đẹp, thích chưng diện dù tuổi đă già. Tôi thích ngắm Mẹ những lúc như thế, Mẹ rất đẹp trong mắt chúng tôi.

 

          Nh́n h́nh ảnh Mẹ một ḿnh đi qua cửa khẩu sân bay để vào pḥng cách ly dù vẫn có nhân viên đẩy xe cho Mẹ ngồi trên chiếc xe lăn dành cho người già khi trở về xứ người, bóng Mẹ xa dần xa dần anh em tôi không dấu nỗi xúc động khi nghĩ đến Mẹ một ḿnh trên đoạn đường bay dài từ bên này đến bên kia đại dương. Cứ mỗi lần Mẹ trở về lại xứ lạnh quê người tôi luôn tự thầm nhủ ḿnh đă làm được ǵ cho Mẹ vui? T́nh yêu thương của Mẹ, tấm ḷng của Mẹ. Thưa Mẹ, Con kính chúc Mẹ luôn được dồi dào sức khỏe, vui sống, thân tâm an lạc và trường thọ với con cháu nội ngoại, các cháu cố, hơn 40 người chung quanh Mẹ nơi xứ người.

 

         Xin được phép trích lại nguyên đoạn văn đầy ư nghĩa của anh Việt Hải khi viết về Mẹ đă làm cho tâm tư tôi biết bao xúc cảm

 

"Mẹ là biểu tượng trọn vẹn và tuyết đối của tinh thần Chân Thiện Mỹ. Nếu có một người để chúng ta có thể san sẻ những điều thầm kín, riêng tư nhất, th́ người đó phải là mẹ. Nếu có một người có thể tha thứ cho chúng ta dù phạm phải bất cứ một lỗi lầm ǵ, người đó sẽ là người mẹ. Tôi tin, nếu chúng ta biết dành ư nghĩ đầu tiên của một ngày, thay v́ để nghĩ đến chuyện hơn thua, danh lợi nhưng là để nghĩ về mẹ, nghĩ về khuôn mặt của mẹ, tiếng cười của mẹ, lời dặn ḍ của mẹ hay thậm chí chỉ để gọi tiếng mẹ thôi, chúng ta sẽ có một ngày an lành và hạnh phúc."

 

Bài hát “Ḷng Mẹ” do Thu Thủy hát xin kính tặng và chia xẻ cùng tất cả các anh chị.

 

(Vui ḷng bấm vào link "Ḷng Mẹ"

 

 

Ḷng MẸ   

 

****

 

Xin được giới thiệu bé Dương Huyền Trân với bài thơ MẸ YÊU

 

Dương Huyền Trân là con gái của Hà Thị Thu Trang, em gái út của chị Hà Thị Thu Thủy.

 

    Bé Dương Huyền Trân 14 tuổi hiện đang sinh sống tại Canada Montreal Quebec, em đang học lớp 7 (trên 2 năm trung học) và đă theo học tiếng Việt Nam gần 5 năm. Vào mỗi sáng thứ bảy cuối tuần, em được Bố Mẹ chở đến nhà thờ để học tiếng Việt thời gian 2 tiếng đồng hồ. Em rất thích vẽ và âm nhạc, em nói thông thạo, tiếng Anh, tiếng Pháp, và tiếng Việt Nam, hiện em đang học tiếng Tây Ban Nha trong chương tŕnh học tại trường.

 

   Vào một buổi học tiếng Việt, cô giáo cho chủ đề về Mẹ để các em về nhà làm nộp bài cho cô vào buổi học sau. Thế nhưng cô giáo ngạc nhiên khi bé Trân mang bài thơ em viết  nộp cho cô giáo ngay lúc đó. Em đă gây cho cô niềm xúc động khi đọc bài thơ, bài viết của em tuy ngắn nhưng em đă nói lên được t́nh yêu thương đối với Mẹ trong cảm nghĩ của em, và em tŕnh bày dưới một nét vẻ của riêng em. Nhân ngày của Mẹ xin được giới thiệu bài thơ em viết về Mẹ.

 

       

 

 

 

 

 

 

 Hà Thị Thu Thủy
SàiG̣n, 9/5/2012

 

 

 

 

 

 

 


 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com