trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 


   Một chiều cuối tuần giữa tháng 9 tôi được mời đi dự đám cưới con gái của anh Thành, một người anh đồng hương Dục Mỹ, tại một nhà hàng ở Phú Nhuận.

 

   Như vậy, tôi được dịp gặp lại những người bạn của anh thời trung học đệ nhất cấp và cùng trang lứa với anh ở Dục Mỹ. Tuy đă hơn 50 năm nhưng t́nh cảm bạn bè anh em Dục Mỹ đối với nhau rất gần gũi thân thiết. Trong số đó có anh Soái từ Kiên Giang, anh Phương - Ninh Ḥa, anh Nam - Dục Mỹ, anh Hảo - Long Khánh, anh Sinh - Sài G̣n. Các anh cũng là bạn học cùng lớp với anh Dũng và chị Loan, anh chị của tôi. Các anh không ngại đường xá xa xôi hội tụ về đây giữa đô thị Sài G̣n để mừng đám cưới con gái anh Thành; sẵn dịp gặp lại anh em Dục Mỹ để hàn huyên tâm sự.

 

    Sau khi tôi được anh Thành nhờ gởi những tấm thiệp cưới đi xa tới các bạn của anh, ḷng tôi rộn ràng trông chờ những giây phút sắp đến để hội ngộ cùng với anh em Dục Mỹ.

 

   Niên khóa 1966-1967, chúng tôi từ Dục Mỹ xuống Ninh Ḥa theo học lớp đệ thất th́ một số các anh học đệ tứ trường Trung học Bán Công và một số khác theo học trường Trung học Đức Linh. Hai ngôi trường gần như sát vách, thường khi tan học luôn về chung với nhau.

 

   Thuở đó chưa có xe học sinh, chúng tôi thường đón bất cứ loại xe quân đội nào đi ngang qua trường để quá giang về Dục Mỹ, khi th́ xe Jeep, lúc th́ xe Dodge, hoặc xe GMC.

 

   Dục Mỹ có ba (3) Trung tâm Quân đội nên xe cộ qua lại thường xuyên trên quốc lộ 21 nối liền giữa Ninh Ḥa và Dục Mỹ.  Họ luôn luôn dừng xe khi chúng tôi vẫy tay xin đi nhờ. Tôi c̣n nhớ mỗi khi đón phải xe GMC, chúng tôi không thể nào leo lên v́ xe quá cao nên được các anh bế lên xe trước khi các anh leo lên. Và mỗi lúc quá giang xe lớn như thế th́ học sinh Dục Mỹ thường cùng về chung một chuyến.  Khi lên xe, chúng tôi chỉ có đứng thôi v́ không có ghế, cho đến khi về đến DM suốt một lộ tŕnh dài 14 cây số. Số học sinh từ DM xuống NH thời gian đó không đông lắm.

 

   Những kỷ niệm anh em chúng tôi cùng nhau đi chung đến trường, h́nh ảnh ấy luôn nằm trong kư ức của chúng tôi của một thời c̣n khó khăn, nên t́nh cảm anh em Dục Mỹ luôn dành cho nhau rất chân t́nh. Các anh chỉ học xong 4 năm đệ nhất cấp th́ tất cả đều vô Nha Trang để tiếp tục việc học ở đệ nhị cấp. Rồi những năm kế tiếp sau đó, xe học sinh mới h́nh thành để đưa đón con em gia đ́nh quân đội. Chúng tôi phải làm thẻ xe, thẻ xe Pháo Binh, xe Lam Sơn, xe Biệt Động Quân; mỗi loại xe là một thẻ khác nhau, ai có thẻ nào th́ lên xe đó.  Các bác tài là chú Lê xe Lam Sơn, chú Mót xe Biệt Động và chú….. xe Pháo Binh. Các chú th́ rất hiền lành, dễ chịu nhưng lại rất khó khăn trong việc ai có thẻ nào đi xe nấy, nên chúng tôi luôn phải chờ đón xe đến đúng giờ.

 

   Trở lại chuyện nhà hàng nơi tổ chức tiệc cưới, chúng tôi đứng tại sảnh lớn của nhà hàng chờ vào trong cùng một lúc.  Gặp nhau anh em tay bắt mặt mừng rỡ, trông ai cũng hớn hở, và không quên chụp những tấm h́nh lưu niệm. Anh Hảo thắc mắc v́ sao chỉ một ḿnh tôi là nữ, tôi trả lời với các anh rằng Hoa và Thanh đi du lịch nước ngoài, c̣n Tâm bị bệnh, Dung th́ phải trông mẹ.

 

   Sau đó anh em chúng tôi được anh Thành hướng dẫn đến một cái bàn tṛn có ghi 2 chữ “ Đồng Hương”. Gặp gỡ nhau chúng tôi hỏi han đủ chuyện, chuyện cuộc sống, chuyện gia đ́nh, chuyện xưa và chuyện nay… Những lời tâm sự càng thêm gắn chặt t́nh thân. Chúng tôi luôn dành cho nhau sự chân t́nh, nên sự trao đổi cũng rất tự nhiên, và sự vui đùa cười giỡn cũng cởi mở. Sau giờ tiệc anh em hẹn ngày mai cùng đi uống cà phê, nhưng rồi thời gian và công việc của các anh không cho phép, anh Phương th́ bận buôn bán, anh Soái th́ bận chăn nuôi nên không thể vắng mặt lâu hơn, các anh phải về ngay ngày hôm sau. Sự chân t́nh của các anh là những người dân Dục Mỹ dành cho bạn bè thật đáng quư giá và đáng trân trọng.

 

   Ngay sáng hôm sau Chủ Nhật tôi có hẹn với các bạn Phương Hiền, anh Lầu, cô Đào và một số các bạn đi thăm thầy Phạm Hữu Trúc tại quận 7 vào lúc 8:30, nên anh Phương ghé nhà không gặp tôi.  Rất tiếc là anh em không có thời gian để hàn huyên. Tôi biết anh đă mang từ NH vào SG tặng tôi một cây bông giấy ghép hai màu trắng đỏ rất đẹp, đó là một loại cây kiểng nhỏ nhưng nặng. Tôi biết anh phải nâng niu nó để giữ ǵn cây không bị hư, không bị gẫy cành. Đó là món quà quí hóa mà anh đă dành cho tôi.

   Xen vào câu chuyện anh em Dục Mỹ, chúng tôi c̣n gặp được những người bạn học của anh Thành là anh Ngữ, anh Lân… trong bàn tiệc đồng hương, Các anh là bạn học chung tại ngôi trường TH Đăng Khoa, Nha Trang trong những năm đệ nhị cấp. Cùng là bạn học thời trung học, nên cuộc tṛ chuyện trong bàn luôn rôm rả, vui vẻ và tự nhiên.

 

   Ngồi gần anh Ngự, tôi học được một bài học quư giá. Anh kể mọi người nghe trong những năm tháng học tập cải tạo, v́ ngày xưa anh là Trung úy Cảnh sát. Không thể nào biết được thời gian bao lâu anh mới có thể trở về với gia đ́nh, anh đă cố quên đi tất cả những chuyện bên ngoài, chỉ biết cố gắng giữ ǵn sức khỏe, và hơn hết là chấp nhận cuộc sống hiện tại trong trại cải tạo để được sinh tồn. Trước khi đi học tập, anh đă lập gia đ́nh và vợ anh đang mang thai được 6 tháng. Theo ngày tháng, anh như quên hẳn khuôn mặt người vợ của ḿnh trong suốt thời gian cải tạo gần 4 năm. Một ngày kia, anh được thông báo có vợ anh vào thăm. Anh nói: Khi được đi ra anh thật sự không h́nh dung ra khuôn mặt người vợ ḿnh năm xưa như thế nào. Nhưng khi gặp lại anh đă nh́n nhận ra ngay.

 

   Từ câu chuyện của anh tôi nghiệm ra một điều: con người phải biết kiềm chế để sống trọn vẹn cho ngày hôm nay, khi mọi việc ngày mai ḿnh không thể nào biết trước được điều ǵ sẽ xảy ra trong cái hoàn cảnh mà ḿnh không được phép làm chủ lấy nó. Anh đă sống như thế. Anh cho biết có rất nhiều người đă hóa điên hóa khùng v́ tâm trạng họ cứ nhớ nhớ và tưởng đến những người thân của ḿnh, nhưng thử nghĩ ḿnh sẽ làm được ǵ? Tôi thán phục anh đă có một trí óc, một suy nghĩ, một cái đầu vững vàng. Anh kể tiếp là sau đó anh được vào ban văn nghệ nên được ôm đàn hát cho mọi người nghe, cũng đỡ cho anh không phải đi lao động cực nhọc bên ngoài. Thời gian học tâp cải tạo của anh kéo dài 8 năm. Anh trở về và được đi định cư theo diện HO.

 

   Trở lại chuyện các anh em Dục Mỹ. Sau khi mỗi người một nơi có những người thành danh, là Giáo sư, Bác sĩ, Kỹ sư, Doanh nhân và có những người đă nằm xuống. Đây là những người con Dục Mỹ nên buổi họp mặt rất có ư nghĩa. T́nh cảm quê hương là sợi dây vô h́nh kết nối những con người lại với nhau. Dục Mỹ, hai từ này đă luôn khắng khít anh em Dục Mỹ chúng tôi, do bởi cuộc sống thời ấu thơ của chúng tôi nơi đó quá êm đềm và rất đẹp, có con suối nhỏ là nguồn sinh hoạt chính của cư dân Dục Mỹ , là những kỷ niệm của một thời bé nhỏ tắm suối nhảy cầu.

 

   Nơi ấy có cái nắng chói chang của cơn gió nam tung bụi bay mịt mù. Có lẽ chúng ta cùng uống chung ḍng nước suối Dục Mỹ nên t́nh anh em Dục Mỹ luôn bền chặt và thân thiết, ấm áp t́nh đồng hương.

 

   Cuộc họp mặt động lại nơi anh em nhiều cảm xúc và niềm vui .

Sài G̣n, 9/2014
Hà Thị Thu Thủy

 

   Vừa viết xong bài viết này, tôi nhận được lời viết của anh Phương trên Facebook sau khi nhận được Comment của một người cháu nh́n thấy những tấm h́nh anh em chụp chung hôm đám cưới.

 - Trang My: thấy các Cô các Chú thật trẻ trung, vui vẻ như đang tuổi TEEN vậy, ai biết là U 60 đâu ? Những tấm h́nh thật quư.

- Trần Như đă viết: Đây là những người bạn thâm giao của cậu. Cả bọn đều học trường TIẾN ĐỨC, DỤC MỸ năm đệ thất, đệ lục(61-62). Sau đó tất cả đều xuống Ninh Ḥa học đệ ngũ, đệ tứ, đệ tam tại hai trường Bán Công và Đức Linh. Sau đó cả bọn chia tay: đứa vào Nha Trang. Đứa vô Sài G̣n. Đứa lên Ban Mê Thuột. Đứa ra Quy Nhơn. Bạn bè bật tin từ đó...Hôm nay bên bia thơm, rượu nóng, thức ăn ngon. Giữa những người bạn tri kỷ, không nói con cũng biết: câu chuyện nổ như bắp rang. Buổi họp mặt rất, rất vui. A! Con nhầm rồi. Bốn cậu là U 70. Đứa lớn nhất: 68 tuổi, c̣n lại là 66, 67. Chỉ có cô Thủy là 60. Con thấy cô Thủy c̣n trẻ trung ghê chưa!

 

 

 

 

 

Sài G̣n, cuối tháng 9/2014
Hà Thị Thu Thủy

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com