trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

   DỤC MỸ- tên địa danh vùng đất nhỏ mà tôi đă có một cuộc sống tuổi thơ thật êm đềm và thơ mộng. Gọi Dục Mỹ là quê tôi có lẽ chưa chính xác lắm, nhưng tôi đă lớn lên từ đó, từ bước chân chập chững của một cô bé lên 5 cho đến khi trở thành một thiếu nữ của lứa tuổi đôi mươi. Một lứa tuổi thật đẹp của một thời con gái, tôi đă sống, đă hít thở, uống từng ngụm nước suối ngọt, ăn nhiều loại trái cây rừng, bước bao bước chân thơ dại trên mảnh đất khô cằn những đầy t́nh người. Nó đă cho tôi niềm hănh diện của một vùng đất nhỏ có 3 TTHL được gọi là:’Huấn Khu Dục Mỹ”.

 

     Đă bao lần tôi viết về DM, vùng đất đá khô cằn, nắng cháy da người, những thác nước, con suối, khu rừng bao quanh cây cối um tùm…bởi nó là rừng mà, cho đến một thời gian sau con người mới khai thác và cho ra một h́nh dáng của một con phố nhỏ…bằng cái tên chỉ được gọi bằng số, từ con đường số 1 đến con đường số 5, chiều dài của một con đường khoảng 20 căn nhà, thế nhưng cái tên Dục Mỹ nó đẹp biết dường nào. Vào một dịp trao đổi với một người anh Ninh Ḥa tôi rất vui khi đọc được những lời anh viết: “ Qua tài liệu xưa:”Đồng Khánh dư địa chí” để lại: DỤC MỸ, có nghĩa theo chữ Hán, Dục là nuôi dưỡng, Mỹ là đẹp. DM là cái đẹp được nuôi dưỡng duy tŕ. Quả thật, người DM từ xưa đến nay đều có những đức tính tốt, đáng được trân trọng”. Cám ơn anh, cảm on những lời nói của anh rất đẹp về quê nhỏ của tôi.

 

     Đất nơi chúng tôi sống là thế, c̣n con người chúng tôi sống rất chân t́nh và cởi mở, không kiểu cách, không khách sáo. Chúng tôi vẫn thường tự hỏi, không hiểu sao tụi ḿnh sống được như thế! đối với nhau rất yêu thương như anh chị em một nhà. Có phải chăng nhờ vào cách sống của cha ông chúng ta là quân nhân của một thời nào đó, luôn có tinh thần quân đội mà chúng ta ảnh hưởng.Và chúng tôi luôn tự hào là con nhà lính để được sống và đối xử với nhau như ngày hôm nay. Chúng tôi vẫn luôn có những cuộc gặp gỡ, họp mặt kể từ khi rời xa Dục Mỹ, ACE t́m được nhau, cứ mỗi lần gặp mặt là bao nhiêu chuyện xưa cũ kể lại không hết, không đủ thời gian cho chúng tôi tṛ chuyện, dù lớn nhỏ, hay chưa một lần gặp mặt, nhưng khi đă biết nhau là người dân DM, chúng tôi như rất gần gũi, không biết xa lạ là ǵ v́ 2 từ DỤC MỸ đă kết nối chúng tôi lại với nhau rất dễ dàng.

 

     Một ngày của tháng 4, tính đến nay 41 năm tôi rời xa quê nhỏ, đôi lần trở về thăm tôi cảm thấy thương người dân hiện đang sống tại đó. Trước kia tất cả buôn bán đều sống nhờ vào 3 trung tâm quân đội, người, người rất đông từ trong trung tâm đến những gia đ́nh binh lính, c̣n bây giờ đa số người dân DM sống nhờ vào vườn rẫy, cuộc sống khổ cực hơn xưa rất nhiều, một số người khá hơn nhờ vào nghề làm nem chả, một món ăn của người Ninh Ḥa… Ngôi trường tiểu học Bồ Đề ở chùa và Tiến Đức tại nhà thờ không c̣n nữa, nước suối trung tâm cạn dần, cây cầu nơi con suối cầu đỏ đă găy, giờ chỉ bắc tạm qua nhờ vào con suối không c̣n nước chảy xiết mạnh. Trong một lần về tham dự họp mặt của nhóm Bồ Đề Dục Mỹ năm 2014 tổ chức trong một khu rừng sát cạnh con suối nhỏ, chúng tôi thích thú vô cùng khi được lội suối, dù chỉ xắn ống quần xuống để lội mà thôi, để nhớ về lứa tuổi thơ ngây mỗi ngày được ngâm ḿnh dưới con suối mát nước ngọt. Con suối chính ngay trung tâm chỉ cần từ nhà lội bộ đến là được.

     

Thường th́ những điều ǵ qua rồi người ta thường luôn tiếc nuối như tôi cứ luôn tiếc không lưu giữ lại những h́nh ảnh của DM ngày xưa, khi đă sống nơi đó trên 20 năm, biết bao là kỷ niệm, tiếc và tiếc quá! có lẽ tôi c̣n quá nhỏ để nghĩ đến một ngày nào đó những h́nh ảnh đó sẽ không c̣n nữa, sẽ đánh mất măi măi. Những di tích của một thời huy hoàng, một thời tuổi thơ tôi, một thời của những con người đă ra đi và sẽ không bao giờ trở lại.

 

 

     Anh à, người anh NH của tôi, chúng ta chẳng có ǵ phải mặc cảm với cuộc sống hiện tại. Nh́n những tấm h́nh ngày xưa trông anh thật oai nghi, thật anh hùng, h́nh ảnh về anh rất đẹp trông tôi, anh hăy nghĩ đến anh đă có một thời tung hoành ngang dọc trên bầu trời, một ḿnh một ngựa với bao chiến tích oai hùng mà không phải ai cũng có thể. Chúng ta hăy sống như lời ông bà ta vẫn thường nói :” Sống theo thuở, ở theo thời” đúng vậy đó anh.

 

 

 

 

Sài G̣n, Tháng 5/2016

Hà Thị Thu Thủy

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com