trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

Cầu Trung tâm Dục Mỹ

 

 

PHẦN 2

   Một thoáng Dục Mỹ chợt hiện ra trong kư ức của tôi. Cuộc sống êm đềm của tuổi thơ tại vùng đất nắng cháy da người; núi rừng bao quanh. Bên con suối nhỏ róc rách; tiếng nước chảy quanh năm dưới chiếc cầu có tên gọi là cầu Trung Tâm. Gịng nước ngọt giúp mọi sự sinh hoạt cho người dân DM. Nơi đây là tâm điểm khi bước chân vào khu phố nhỏ DM.

 

Nhà 2 đứa cách nhau con đường số 2, bắt qua một con lương nhỏ giữa 2 bức tường đối lưng của 2 ngôi nhà, bề ngang khoảng 1m là một miếng váng gỗ nhỏ vừa hai người đi, chiều dài hơn 2 m. Chúng tôi rất dễ dàng chạy qua lại v́ nhà ở gần nhau. Nhà Vân ngay đầu đường số 1, nhà tôi đầu đường số 2. H́nh ảnh một Dục Mỹ cùng những kỷ niệm trẻ thơ.

 

Cầu và con suối Dục Mỹ

Ngày tổ chức đám cưới đă đến, Sáng hôm đó Vân cùng anh Quang, ông xă của Vân và gia đ́nh nội ngoại, cô chú bác từ NhaTrang vào Sài G̣n để chuẩn bị dự lễ cưới. Vừa đến nơi Vân điện thoại cho tôi ngay. Vân cho biết tất cả hiện đang ở khách sạn, sáng ngày mai sẽ mang sính lễ qua nhà gái làm lễ cưới, xong rồi buổi chiều không làm ǵ, Vân hẹn khoảng 2 giờ Vân đến nhà Thủy. Trong ḷng tôi rất phấn khởi, v́ tôi hiểu không những riêng tôi; các bạn DM của tôi cũng vậy, được dịp gặp mặt nhau c̣n ǵ vui hơn. Thế đó, cuộc hẹn ḥ gặp gỡ của chúng tôi xem như có kết quả, Tôi nhấc điện thoại, người bạn trước tiên tôi gọi là Lê Thị Hường, rồi đến bạn Nguyễn Thị Ngọc Hoa, hai người bạn cùng lớp với tôi tại ngôi trường Tiểu Học Bồ Đề Dục Mỹ, 4 năm trung học đệ nhất cấp trường Trung học Bán Công Ninh Ḥa, thời gian này Thanh Vân học cùng với chúng tôi, tiểu học Vân học bên nhà thờ trường Tiến Đức, khi lên cấp 3 th́ mỗi đứa hoc mỗi nơi. Nhắc đến chắc hẳn các bạn DM c̣n nhớ đến 3 tiệm sách báo sát cạnh nhau trước mặt quốc lộ 21, nh́n xéo qua nhà thờ. Tiệm Ḥa B́nh của nhà Hường, tiệm Tấn Thanh của Ngọc Hoa và tiệm Hà Trang (tên em gái út) của gia đ́nh nhà tôi. Ba tiệm sát vách nhau nên thuở bé khi học tiểu học, chúng tôi luôn rủ nhau đi cùng và khi về nếu có đứa trước đứa sau, th́ đứa về sau sẽ bị đánh đ̣n v́ c̣n ở lại là ham chơi, rồi đến chuyện rũ nhau đi tắm suối… những chi tiết trẻ con rất hồn nhiên. Hường kể từng chi tiết trong những việc này, rồi cả ba cùng cười vang thật sảng khoái.

Đi dự đám cưới

Tại tiệc cưới

Tiệc cưới

Hường sinh sống tại Đaklac, có gia đ́nh và 2 đứa con, 1 trai, 1 gái. Ông xă Hường đă mất cách đây nhiều năm v́ đau bệnh, bạn buôn bán tạp hóa tại một Căntin ở cơ quan nhà nước để nuôi 2 con đi học. Hường vào SàiG̣n gần 1 tháng nay để khám bệnh, bạn mắc phải căn bệnh ung thư giai đoạn 1; trong thời gian khám tổng quát để bổ sung sức khỏe trước khi xạ trị, được truyền mấy bịch máu nên sức khỏe vẫn ổn mặc dầu bạn rất lo sợ về căn bệnh của ḿnh khi nh́n thấy những bệnh nhân nằm điều trị trong trung tâm Ung Bứu. Thỉnh thoảng đt thăm hỏi, tôi vẫn thường khuyên bạn ấy hăy lạc quan rồi căn bệnh có thể lướt qua, có lẽ đây là kinh nghiệm của bản thân tôi bởi tôi cũng đang mang trong người một căn bệnh măn tính trong nhiều năm qua. Tôi nói với bạn, tất cả c̣n tùy vào sự thích ứng theo cơ địa của mỗi người.

Tại nhà Ngọc Hoa

Sự sắp xếp hôm nay tôi cũng muốn mang đến cho Hường một niềm vui để có thể tạm quên đi sự lo âu trong căn bệnh ung thư. Vân v́ không biết có Hường trong SG nên kg mang thư mời, Vân nói sẽ mời trực tiếp khi gặp Hường tại nhà Mộng Dung.

 

Tôi không hẹn trước với Mộng Dung, v́ tôi biết ở vào độ tuổi của chúng tôi chẳng c̣n bận bịu công việc ǵ và muốn tạo sự bất ngờ cho vui với bạn bè trước sự có mặt của Thanh Vân, tuy nhiên tôi đt cho Hường để bạn biết rơ mọi chuyện trong khi bạn đang ở BV, tôi nói Hường đến nhà Mộng Dung trước 2 giờ, v́ bạn ấy thỉnh thoảng vẫn ghé nhà MD trong thời gian điều trị. Tôi hẹn trước với Kim Liên qua điện thoại là chúng tôi sẽ đến nhà thăm, KL vồn vă mời chúng tôi ghé nhà. Thanh Vân, Kim Liên hai bạn có nhiều kỷ niệm khi cùng học tại trường Nữ NhaTrang, cùng ở trọ chung một nhà trọ, trong đó có Kim Xuân và Xuân Ḥa Lợi cùng là bạn Dục Mỹ, (hai bạn Xuân hiện đang định cư tại Mỹ). Các bạn có rất nhiều kỷ niệm của một thời áo trắng học tṛ quậy phá tưng bừng tại vùng đất biển NhaTrang. C̣n ǵ vui hơn khi có một cuộc hẹn bất ngờ với bạn bè của ngày xưa như thế này. Thế là chúng tôi có tất cả 6 đứa.

 

Khoảng gần 3 giờ Vân ghé nhà tôi, chúng tôi tranh thủ gọi Taxi đi đến nhà Mộng Dung. Trước khi đi tôi lại đt cho Hường xem bạn đă đến nhà MD chưa? Bạn đă có mặt tôi yên ḷng gọi xe. Hướng dẫn cho Taxi đến nhà MD. Xe vừa đến, tôi và Vân cùng vào nhà, Dung thật bất ngờ, các bạn vỡ ̣a trước những khuôn mặt bạn bè quen thuộc DM ngày nào, niềm vui không sao tỏ bày ra hết trong ḷng mọi người v́ gần 40 năm rồi chúng tôi mói có dịp gặp lại nhau. Nói Dung thay quần áo để đến nhà Kim Liên, lúc đầu Dung từ chối v́ ít đi đâu khi sống cùng mẹ già, nhà chỉ có 2 mẹ con, Mẹ Dung, bác Quỳnh năm nay đă 95 tuổi, nhưng đi đứng vẫn cứng cáp và đầu óc c̣n minh mẫn, vẫn hay nói đùa rất vui. Tuy nhiên thỉnh thoảng quên quên nhớ nhớ, tuổi già không tránh khỏi thế nhưng với tuổi già của bác như vậy đă quá tốt. Tôi nói với Dung để cho bác được đi chơi cho vui, lần lừa một lúc Dung đi thay quần áo, bạn mặc một chiếc váy trong xinh xắn dễ thương như ngày nào.

 

Trong lúc ngồi chờ Mộng Dung sửa soạn, tôi đt cho Ngọc Hoa, nhưng bạn không đi được v́ phải c̣n đi đón cháu ngoại, cháu nội tất cả 3 đứa đi học về lúc 4 giờ. Đó là công việc của vợ chồng Hoa hằng ngày, thương con bạn đă ôm đồm mọi việc chăm nom các cháu cho con vững tâm đi làm, bạn đă thể hiện tấm ḷng của một người mẹ. Hoa ầm ừ trong ltiếc nuối nói với tôi, :” Sao không đi 5 giờ?”, tôi hẹn lại với bạn, thôi để lên nhà KL rồi trở về ghé Hoa. Ḥa đành vậy nhưng trong ḷng rất ấm ức khi không đi chung được.

Tất cả lên xe để đến nhà Kim Liên, c̣n đường cũng khá xa từ quận 3 đến quận Phú Lâm, mất khoảng 30 phút lái xe, đă hơn 4 giờ, cái giờ cao điểm nên xe cộ cũng khá đông. Con đường cũng dễ đi từ Lư Thái Tổ ra Ba Tháng Hai, chạy thẳng qua cầu mới đến ṿng xoay Phú Lâm, trên con đường Kinh Dương Vương thẳng đến chợ An Lac, xưa gọi là chợ Phú Lâm. Tiệm của Liên nằm ngày mặt chợ với cái tên Kim Liên rất dễ t́m.


Tại nhà Kim Liên

Xe vừa dừng đến. Kim Liên ra đón với nụ cười thật tươi, tính t́nh KL từ ngày xưa như vậy, rất vui tính và giọng cười sảng khoái, mỗi lúc bạn ấy cười làm bạn cũng phải cười theo. Liên là người may mắn nhất trong số các bạn, kinh doanh buôn bán khá đắc hàng và vị trí buôn bán thuận tiện, gia đ́nh hạnh phúc, với 2 đứa con gái đều lập gia đ́nh, một cháu ở nước ngoài và một cháu ở VN. Liên đă có 3 cháu ngoại. Anh Ḥa, ông xă Liên ngày xưa là đại úy sĩ quan của TTHLLS Dục Mỹ. Tôi biết anh Ḥa từ ngày chưa gặp KL v́ gia đ́nh tôi có thầu bán tạp hóa trong TTHLLS ở ngay liên đoàn A nơi anh Ḥa làm việc, nên sự gặp gỡ tạo nhiều niềm vui và quư hóa vô cùng. KL mời tất cả vào nhà, đó chỉ mới là tiệm buôn bán. KL nói chúng tôi ngồi chơi một chút rồi mời vào nhà trong ở Cư Xá Phú Lâm.

 

Đến nhà, một ngôi nhà rộng răi khang trang với cách bài trí đẹp mắt và trang nhă. Tất cả ngồi tṛ chuyện trong gian pḥng khách, đúng vào giờ ăn trưa v́ KL có hẹn trước, nên Liên kêu ngay một bàn tiệc khá hấp dẫn với nhiều món. Nào bánh tráng cuốn bánh hỏi với Ḅ Cuốn lá lốt chắm mắm nêm, gỏi ngó sen tôm thịt, thịt vịt luộc chắm mắm gừng và cháo vịt, cá lóc nướng trui. Vừa ăn chúng tôi vừa tiếp tục chuyện tṛ vẫn là những câu chuyện thời thơ ấu được nhắc lại thật vui, cùng những tiếng cười vang thoải mái mang sắc thái vô tư của bạn bè cùng một thời thơ ấu dưới mảnh đất cằn cổi DM, nắng cháy da người, nhưng sao cuộc sống êm đềm đáng yêu và đáng nhớ quá. Tất cả như quên đi những nhọc nhằn trong cuộc sống hiện tại với bao nỗi lo toan.

 

Ngồi tṛ chuyện đến 4 giờ chiều, chúng tôi từ giả vợ chồng Kim Liên ra về, những cái bắt tay bịn rịn và những lời hứa hẹn có dịp gặp mặt lại, nhưng cuộc sống mỗi đứa mỗi nơi nên cuộc họp mặt không dễ ǵ có được. Mỗi cuộc gặp gỡ là một kỷ niệm khó quên, Sau chuyến gặp gỡ này vợ chồng Kim Liên sẽ rời VN đi thăm con gái bên Mỹ, được biết bạn sẽ ở lại để chăm sóc cháu ngoại trong thời gian 3 tháng.

 

Rời nhà Kim Liên chúng tôi trở về bằng Taxi đến nhà Ngọc Hoa, xe dừng trước con hẻm nhỏ là khu chợ với tên gọi ngày xưa là chợ Chuồng Ḅ ngay trên góc đường Lư Thái Tổ và Lê Hồng Phong Quận 3, buổi tối khu vực này có bán các loại ốc rất ngon. Bước xuống xe chúng tôi đi bộ một quăng mới t́m ra nhà của NH vị trí nằm trong một con hẻm nhỏ nữa. Rồi lại bao sự vui mừng khi gặp mặt, những cái ôm thắm thiết, những tiếng gọi thân thuộc gần gũi, mày mày tao tao, nghe sướng tai vô cùng. Dễ ǵ ở độ tuổi U 60 mà có thể gọi nhau bằng mày tao. Mà thế đó, t́nh cảm trong ḷng mọi người trổi dậy với những kỷ niệm thời ấu thơ, chẳng c̣n nhớ ḿnh đang là bà nội, bà ngoại, tiếng cười nói râm vang cả gian nhà. Đứa con gái của Hoa ngỡ ngàng khi bạn bè của ba mẹ ghé thăm, mang đến cho ba mẹ niềm vui tuổi già. Anh Dũng chồng của Hoa cũng là một vị sĩ quan Biệt Động Quân Dục Mỹ, chúng tôi biết anh trước khi hai người cưới nhau, tất cả chúng tôi đều có mặt trong ngày cưới của Hoa và anh Dũng, nên cuộc tṛ chuyện rất thân mật. Hoa tiếp đăi bạn bè bằng các loại trái cây, Trái vải đang mùa rất ngọt, Xoài keo chấm muối ớt, có vị chua chua ngọt ngọt và ḍn, những trái mận đỏ thật đẹp mắt ngọt ngào ḥa lẫn với niềm hạnh phúc bất chợt trong t́nh cảm thân thiện gần gũi của bạn bè. Rồi cũng đến phút giây nói lời từ giả, không làm sao ngăn được sự bịn rịn trong ḷng mọi người.

 

Dục Mỹ chúng tôi v́ có đến 3 trung tâm quân đội, nên hầu như con gái DM đều lấy chồng là quân nhân. Là duyên nợ với nhau. Một kỷ niệm chồng chất trong một ngày vui giữa bạn bè đă để lại trong ḷng chúng tôi những h́nh ảnh khó quên, tất cả là những nỗi nhớ, những khát khao của cuộc sống với t́nh bằng hữu bè bạn, những lúc cùng nhau trên những chiếc xe học sinh, sinh hoạt Gia đ́nh Phật Tử, những ngôi trường thân yêu…Nếu như mảnh đất Dục Mỹ khô cằn không mang đến cho chúng tôi sự thận thiện trong cuộc sống, th́ không dễ ǵ chúng tôi luôn t́m đến với nhau khi mỗi đứa một phương trời. T́nh bằng hữu của những người con Dục Mỹ, một quê hương thứ hai của mọi người măi măi là nguồn vui trong cuộc sống của tất cả chúng tôi.

 

Chúng tôi lại được gặp nhau vào buổi tối trong ngày cưới của con trai Thanh Vân.

 

 

 

HẾT

 

 

 

 

Hà Thị Thu Thủy

Sài G̣n, tháng 8/2015

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com