trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

CUỘC HỘI NGỘ BẠN BÈ DỤC MỸ
Hà Thị Thu Thủy

 

 

 

 

 

 

 

 

 

PHẦN 1

   Một buổi sáng sớm vào cuối tháng 5, vừa thức giấc sau ly đi café sữa buổi sáng quen thuộc, tôi nhận được điện thoại của một người bạn từ Nha Trang vào Sài G̣n. Tiếng nói với chất giọng đặc sệt của vùng biển xinh đẹp Nha Trang gốc trên Thành. Đó là Thanh Vân một người bạn của tuổi thơ trong ngôi trường Trung Học Học Bán Công Ninh Ḥa. Đă gần 40 năm chúng tôi mới liên lạc được với nhau chỉ v́ cuộc sống mỗi đứa mỗi nơi.

Ngôi trường hiện nay không c̣n dấu vết v́ đă bị đập phá để xây dựng một hội trường thiếu nhi sau những tháng ngày của năm 1975. Thanh Vân, một người bạn đă sống cùng tuổi thơ với tôi tại vùng đất rừng núi bao quanh với con suối nhỏ là ưu điểm chính của quê nhỏ Dục Mỹ.

Dục Mỹ, một cái tên riêng biệt đặc trị của một xă nhỏ của quận Ninh Ḥa nay đă được nâng lên là Thị Xă. Đó là Xă Ninh Sim Dục Mỹ.  

Chúng tôi luôn hănh diện về vùng đất nhỏ này v́ nó thật mạnh mẽ nhờ có 3 Trung Tâm Quân Đội, và chúng tôi là con của những quân nhân đóng tại đây vào thời c̣n chiến tranh Nam Bắc. Tất cả mọi người đến đây từ 4 vùng chiến thuật, là dân tứ xứ Trung Nam Bắc với đủ các giọng nói. Có lẽ nhờ vậy mà chúng tôi luôn sống ḥa ḿnh với nhau và một phần ảnh hưởng đến cha ông nên tính cách của chúng tôi mạnh mẽ, năng động. Bọn con trai th́ luôn chia phe đánh nhau tuy chỉ để vui chơi, t́m những tṛ chơi mạnh bạo, trong khi con gái th́ ca múa rất hay. Trong ngôi trường TH Bán Công, con gái Dục Mỹ đa số được các thầy cô ưu tiên chọn vào ban văn nghệ của trường, có lẽ chúng tôi có nhiều tài vạt hơn là học chăm giỏi như các bạn Ninh Ḥa. Chúng tôi nổi trội về nhiều mặt trong sinh hoạt. Nhắc đến việc đến trường, tôi không thể nào quên nhắc đến 3 chiếc xe học sinh của 3 Trung Tâm dành cho con em gia đ́nh quân đội. Tuy là chuyện xưa cũ nhưng không thể nào không nhắc đến khi nói về tuổi học tṛ. Những h́nh ảnh đó khắc ghi vào trong tâm của chúng tôi là những kỳ niệm thật đẹp và trong sáng, t́nh khiết của lứa tuổi mới lớn.  Những quậy phá rất đáng yêu của những buổi sáng sớm đứng chờ trước cổng nhà thờ, chúng tôi đều tập trung tại đó.  Khi chiếc xe GMC có ghi bản Xe Học Sinh vừa trờ tới th́ chúng tôi như đàn chim vỡ tổ ùa chạy đến để lên nhanh dành chỗ ngồi, v́ nếu bạn chậm chạp có thể sẽ đứng suốt trong tuyến đường dài 16 km  từ Dục Mỹ đến Ninh mà không ai nhường ai cả, v́ đó tuổi con nít mà.

***

Một tuần lễ sau cuộc điện thoại, Thanh Vân đă có mặt tại Sài G̣n, cô con dâu tương lai cho mẹ chồng đến nhà Thủy sau khi hỏi địa chỉ. Vân đến để gởi những tấm thiệp mờ dự đám cưới cậu con trai út, nhờ tôi trao lại cho Kim Liên, Mộng Dung và Ngọc Hoa. Những người bạn Dục Mỹ và tại 2 ngôi trường TH Bán Công và TH Ninh Ḥa. Vân chỉ có 2 đứa con trai. Vừa nghe tiếng xe dừng trước nhà, tôi ngước nh́n ra, người bạn năm xưa có khuôn mặt xinh đẹp vẫn như ngày nào, với sóng mũi cao dọc dừa, đôi môi chúm chím, tuy hơi phát tướng một chút, dĩ nhiên không thể nào tránh được sự thay đổi theo con thoi của thời gian, đă qua đi thật nhanh trên 40 năm, tất cả chúng tôi đều như thế.

Vân kể từ khi thi đâu Tu Tài 1 năm 1972 rời khỏi trường Trung học Ninh Ḥa, tiếp tục năm cuối đệ nhị cấp tại trường Nữ Trung Học Nha Trang.

Thanh Vân

Một thời gian quá dài với biết bao thay đổi trong đời sống mà khi gặp lại nhau, chúng tôi tưởng chừng như vừa mới đây. Hai đứa không biết bao nhiêu là câu chuyện để kể cho nhau nghe trong thời gian ngắn ngủi. Vân sau khi tốt nghiệp Cao Đẳng Sư Phạm tại Nha Trang đă đi dạy học và lập gia đ́nh với một người bạn trên 2 khóa cùng ngành sự phạm. Chúng tôi không liên lạc với nhau kể từ đó. C̣n tôi vẫn ở Dục Mỹ cho đến 1 ngày của tháng 3 năm 1975, trong sự loạn lạc của chiến tranh cùng gia đ́nh di chuyển vào Sài G̣n. Qua bao nhiêu năm dạy học, iện nay cả 2 vợ chồng Vân đă nghi hưu.

 Tôi không quên có lời khen khi nh́n thấy cô con dâu tương lai của Vân, nhanh nhẹn, thảo vát, lễ phép và xinh đẹp. Ngồi nấn ná một chút, Vân xin phép về để c̣n đi trao những tấm thiệp. Trước khi ra về, tôi có lời đề nghị với Vân: " Tụi ḿnh trong này ít có dịp gặp nhau, hôm nào Vân vào lại dành một buổi để tụi ḿnh gặp lại nhau tṛ chuyện cho vui, chứ gặp nhau trong đám cưới không có thời gian để tṛ chuyện, hơn nữa đâu dễ ǵ Vân có dịp vào Sài G̣n". Vân đồng ư với tôi ngay.  

Trong sâu thẳm tự trong tâm chúng tôi, sự đồng cảm t́nh thâm giao của bạn bè Dục Mỹ dành cho nhau. Có biết bao kỷ niệm của thời ấu thơ đă qua đi trong cuộc sống nơi quê nhỏ, một vùng đất nắng cháy da người, cùng nhau tắm dưới con suối nhỏ, cùng nhau bước những bước chân thơ dại tung tăng đến trường trên những chiếc xe học sinh mà giờ đây tất cả đă rời xa Dục Mỹ, mỗi đứa mỗi nơi.  

Nghĩ đến quê nhỏ chỉ c̣n quá khứ và kỷ niệm…

 

 

 

Xem PHẦN 2

 

 

 

 

Hà Thị Thu Thủy

5/2015

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com