trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

 

CÓ NHỮNG NIỀM VUI
Hà Thị Thu Thủy

 

           

 

   Giữa buổi trưa nắng chói chang trong thành phố đô hội SàiG̣n, thỉnh thoảng vài chiếc xe vùn vụt chạy vút qua nhà tôi. Tiếng động cơ xe quá quen thuộc nên chẳng ảnh hưởng ǵ đến giấc ngủ trưa của những người không phải ra ngoài làm việc như tôi. Thời tiết tháng này buổi sáng nắng ấm, không khí mát dịu, thời tiết như những ngày giáp tết, khoảng 3, 4 giờ chiều thường có những cơn mưa nặng hột trút xuống kéo dài, có hôm rả rích măi đến đêm khuya.

 

   Trên các ngă đường khoảng từ 5 giờ chiều đến 7 giờ tối, người và xe chen chúc nhau, đông nghẹt. Đèn đường vẫn hoạt động, nhưng nếu thiếu những chú cảnh sát th́ mạnh ai nấy vượt, tạo ra cảnh kẹt xe như mắc cửi. Xe này nhích, th́ xe khác lại nhích, xe này chạy đâm qua th́ xe kia chạy đâm lại, dồn một đống dính cứng. Trên một chuyến xe buưt tôi đă từng bị kẹt tại một ngă tư hằng giờ. Cho đến lúc xe chạy thoát, th́ chỉ c̣n cách đi thẳng mà không quẹo vào những con đường chính theo bảng hướng dẫn, thế là đành phải dừng vào một trạm xe buưt gần nhất để cho hành khách xuống, với lời dặn ḍ của nhân viên bán vé : ” Xe chạy thẳng đến…, không đi ngang qua…, ai muốn xuống th́ xuống”. Một số hành khách trong đó có tôi đành phải bước xuống xe để t́m hướng cuốc bộ, hay đi đến một khoảng đường nào đó t́m xe honda ôm về nhà.

 

   Thời gian vừa qua tôi có những ngày thật vui khi chị tôi cùng đứa con trai lớn của chị lần đầu tiên về thăm quê nhà. Tôi được dịp đi chơi xa một vài ngày, một vài nơi, thường xuyên ra ngoài ăn uống, nhiều đêm đi nghe nhạc, xem kịch hài……cùng gia đ́nh. Dù vậy, tôi cứ luôn e dè khi phải đi xa v́ sức khỏe nên chẳng dám nhận lời đi đâu xa hơn 1, 2 ngày.

 

   Chuyến đi xa nhất là chuyến đi Cần Thơ đi và về trong ngày. Bác tài xế phải t́m con đường ngắn nhất cho chúng tôi đến huyện Thốt Nốt thuộc tỉnh Cần Thơ. Chúng tôi được đi ngang qua nhiều tỉnh thành miền Tây. Trên một đoạn đường, tôi nh́n thấy những bảng quảng cáo món Nem Lai Vung nổi tiếng của tỉnh Sa Đéc. Rồi đến lúc chúng tôi phải dừng chân để bước xuống chờ chuyến phà Ṿm Cống thuộc tỉnh Long Xuyên. Chiếc phà nhỏ chỉ chở người và xe 2 bánh di chuyển dưới trận mưa trong suốt chặng đường, cũng may chúng tôi đă mua mỗi người mỗi chiếc áo mưa dă chiến (mặc một lần rồi bỏ) khi đứng chờ phà.

 

   Chiếc phà đă qua đến bên này, cho khách xuống để neo giây rồi lại tiếp tục đoạn đường . Bắt đầu bỏ neo rời bến trong tiếng máy x́nh xịch, mùa nước lũ dâng cao bao quanh một màu nước đục ngầu, đâu đó những cánh Lục B́nh trôi trên mặt nước. Tôi thích thú ngồi trên chiếc phà tận hưởng những luồng gió mát của vùng sông nước, chỉ mất khoảng nửa giờ đồng hồ phà đă dừng bến. Sau khi rời khỏi phà chúng tôi được đi tiếp bằng những chiếc xe Honda, từng người một trên từng chiếc Honda để đến huyện Thốt Nốt. Ngồi sau xe Honda tôi được nh́n ngắm những h́nh ảnh quen thuộc xa xưa, những cánh đồng, những vườn cây ăn trái hai bên đường, vẫn c̣n đó những mái nhà tranh cũ kỷ, những con đường đất, những cây cầu nhỏ….Cảnh chợ búa buôn bán nhỏ, những con người dân quê chất phát, thật thà,… Những h́nh ảnh đó gợi cho tôi nhớ về quê nhỏ của tôi, Ninh Ḥa Dục Mỹ ngày nào thật nhiều.

 

 

   Nhớ quê và nhớ tuổi thơ có lẽ mọi người ai ai cũng nhớ, cứ gặp bạn bè nhắc đến là câu chuyện không bao giờ dứt và như quên đi cuộc sống hiện tại đa mang những phiến sầu. Và rồi cũng không thể thiếu những tiếng cười ḍn tan ngặt nghẽo, những giọng cười ngây ngất như những đứa trẻ nhỏ ngày nào, chan ḥa cùng một tâm hồn của tuổi thơ.

 

   Tôi lại có dịp trở về NhaTrang được 2 đêm, thích thú vô cùng khi nh́n thấy biển, cát biển, thành phố biển êm ả hiền lành và tưởng như được ngâm ḿnh xuống biển mặn trong ḷng tôi thật vui. Vào mùa này v́ ảnh hưởng gió băo nên sóng biển đánh lớn, tôi không thể nào tắm được. Ngồi ngắm mặt biển mênh mông cùng tiếng sóng vỗ ́ ầm đánh tan con sóng cao vời vợi trắng xóa rồi rút dần ra xa, kế tiếp măi những cơn sóng với những bọt biển tan dần. Tôi cảm thấy sảng khoái khi hít thở không khí trong làn gió mát mang vị mặn của biển.

 

   Sáng hôm sau chúng tôi quyết định đi thăm đảo Vinepearl, có lẽ nó đă được xây dựng gần 10 năm nay, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đến. Chúng tôi đi qua bằng cáp treo, đến nơi chúng tôi thả bộ thong dong ngắm nh́n nhiều cảnh vật xây dựng rất đẹp. Nếu có dịp về Nha Trang mong các anh chị ghé thăm để không bỏ qua quang cảnh đẹp của thành phố biển NhaTrang. Nếu như được ở lại một hay vài đêm để thưởng thức tôi nghĩ điều đó rất tuyệt, tuy nhiên giá cả hơi cao.

 

   Tôi cứ tưởng ra NhaTrang tôi không được tắm biển, nhưng khi nh́n thấy băi biển nơi đây, tôi thật thích thú, mặt biển yên lặng không một gợn sóng, nước biển xanh trong. Dưới biển, tôi tha hồ bơi, đùa chơi với nước, vừa nghịch ngợm t́m ḍ những ḥn sỏi dưới bàn chân ḿnh. Nước biển trong vắt nên tôi có thể nhặt lấy dễ dàng, mang lên bờ chất thành một đống đá đủ cỡ lớn nhỏ.

 

   V́ có mang theo 3 cuốn Đặc San số 3 tặng cho các anh chị tại Nha Trang, nên qua ngày hôm sau, tôi xin điểm hẹn trước tại nhà anh Nhượng cũng để ủng hộ quán cà phê của anh. Tôi có hẹn thêm một số anh chị em đang sống tại Nha Trang như anh chị Tuyết Hoa - Ngọc Thành, chị Thanh Trí, chị Hoàng Yến, thầy Mục Đồng, anh Nho Dục Mỹ và các bạn tôi từ Ninh Ḥa vào, anh chị Thời Mận và một cô bạn, tất cả đều có mặt đầy đủ và đúng giờ hẹn. Rất tiếc anh Lữ Kiến Đồng v́ có việc về Ninh Ḥa nên vắng mặt. Anh chị Hải Lộc bận công việc nên xin lỗi. Chị Thu Loan cùng tôi đến gặp các bạn. Cuộc họp mặt nho nhỏ với đôi ba câu chuyện, rồi chụp vài tấm h́nh lưu niệm, mọi người rất vui chỉ tiếc là thời gian quá hạn hẹp nên không được tṛ chuyện nhiều hơn. Điều ghi nhận trước nhất cám ơn sự có mặt của thầy Mục Đồng, thầy rất hoan hỉ khi được họp mặt cùng nhóm trang Web ninh-hoa.com. Tôi thành thật cám ơn tất cả các anh chị đă cố gắng có mặt trong buổi chiều hôm ấy, và cũng cám ơn anh chị Nhượng đón tiếp một cách chân t́nh.

 

 

 

 

Anh Thời và Mận dự định lái xe ra Nha Trang đón chúng tôi về Ninh Ḥa để đăi các món ăn Ninh Ḥa, rồi lại đưa trở lại NhaTrang ngay tối hôm đó. Nhưng thật tiếc v́ không được báo trước chương tŕnh nên tôi không c̣n thời gian ở lại v́ đến sáng sớm ngày mai tôi phải rời Nha Trang để về SàiG̣n cho kịp hẹn tại Bệnh Viện vào lúc 1 giờ trưa.

 

Thủy xin lỗi Anh Thời và Mận cùng cô bạn và rất mong vào một dịp khác đến NhaTrang đón Thủy vào buổi sáng để có nhiều thời gian hơn, để thưởng thức những món ăn thuần túy quê ḿnh, và chỉ có tại Ninh Ḥa mới có hương vị đậm đà của món ăn quê ḿnh chứ không thể nơi chốn nào khác được. Thủy cũng thành thật xin lỗi thầy Mục Đồng v́ không đến quán cơm chay của các em để thưởng thức và ủng hộ cho các em ngay đêm hôm ấy, xin hẹn thầy vào một dịp khác.

 

   Được đi chơi xa sau hơn 6 năm cứ ở một chỗ, vui đùa với biển, được gặp các anh chị của trang Web ninh-hoa.com, thầy Mục Đồng qua cái hẹn quá bất ngờ. Tất cả đó mang đến cho Thủy một niềm vui trọn vẹn. Cám ơn chị Loan và các cháu đă cho em một chuyến đi chơi xa thật thoải mái, mà chẳng bao giờ em dám nghĩ ḿnh có thể đi được, v́ được đi nhanh chóng và an toàn bằng máy bay. Tất cả niềm vui đó đă mang đến niềm tin cho chính ḿnh để mong vượt qua tất cả, ưu phiền, bệnh tật và cầu mong cuộc sống luôn mang đến cho ḿnh những niềm vui.

 

 H́nh chụp tại Tháp Bà NhaTrang

 

 

 

 

 

 

 

 Hà Thị Thu Thủy
Sài G̣n, ngày 14/11/2011

 

 

 

 

 

 


 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com