trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

 

CHUYẾN THƯ GIĂN CUỐI TUẦN
Hà Thị Thu Thủy

 

 


PHẦN 2
:

  

 

  Khi xe bắt đầu chuyển bánh, tất cả mọi người nằm yên vị trên chiếc giường của ḿnh. Tiếng hát các ca sĩ hải ngoại với những bản nhạc tiền chiến được phát ra trên chiếc ti-vi nhỏ, mang đến cho mọi người một cảm giác sảng khoái êm ả dễ ru ḷng người có giấc ngủ ngon. Một điều thật thú vị tôi vừa được nghe hát và xem những h́nh ảnh qua màn h́nh tivi ngay trước mặt ḿnh

 

  Chiếc giường của cháu Vân bên cạnh tôi sát ô cửa. Cả hai bác cháu ngồi ngắm nh́n sự nhộn nhịp ở hai bên đường, xe cộ ngược xuôi thật đông đúc, ánh đèn chớp nhoáng của một thành phố đô thị về đêm thật đẹp. Bác tài xế lái xe chạy chậm chạp và cẩn thận mang đến sự yên tâm cho hành khách. Tôi đặt lưng xuống chiếc giường nằm thoải mái, Vừa nằm xem chương tŕnh ca nhạc vừa hát theo những bản nhạc quen thuộc một cách thích thú!

 

  Anh nhân viên trẻ dùng Micro báo tin cho biết xe sẽ dừng tại trạm Hàm Tân, để mọi người được thư giăn và ghé vào quán ăn tối. Vài ba chiếc xe của Phương Trang cũng dừng ngay trạm này, người người trên xe đổ xuống cùng lúc thật đông đúc. Xe vừa dừng, tôi thấy một nhân viên mang một giỏ nhựa lớn đặt ngay dưới bậc thang lên xuống, tôi ngạc nhiên v́ không biết đó là ǵ, tới khi bước đến bực thang cuối cùng th́ nh́n thấy một giỏ đựng đầy dép nhựa hai quai màu xanh. Mỗi hành khách bước xuống xe đều phải lấy một đôi mang vào chân. Việc sắp xếp của các Cty xe khách càng ngày càng tiếp cận và quan tâm đến hành khách.

 

  Ra khỏi xe, tôi và cháu loanh quanh nh́n ngắm nơi bày bán các loại trái cây và bánh kẹo các thứ. Tôi chẳng mua ǵ v́ ngại ăn uống dọc đường nhưng cũng đă tự mang theo cho ḿnh bánh trái đầy đủ trong giỏ xách. 

 

  Trong mỗi bữa ăn, tôi không ăn được nhiều nên mau đói bụng v́ thế tôi luôn chuẩn bị sẵn nào bánh, kẹo hay một vài thứ thức ăn khác…để kịp làm việc với cái bao tử trống rỗng cồn cào lúc đói. Cháu Vân mua một chai nước suối ướp lạnh uống một hơi thật đă, c̣n tôi th́ chẳng dám uống nước khi đi chơi xa cũng chỉ để giữ ǵn cho sức khỏe. Bệnh của tôi là vậy, nh́n cháu uống mà phát thèm..

 

  Chúng tôi dừng chân vừa đúng 30 phút, th́ tiếng phát loa của anh nhân viên báo hành khách đi xe số… đến Nha Trang, yêu cầu lên xe. Mọi người lần lượt bước lên xe không quên bỏ lại đôi dép xanh vào cái giỏ nhựa bên dưới. Tôi uống một viên thuốc ngủ như mọi đêm sau khi đặt lưng xuống giường, nên đă có một giấc ngủ say cho đến khi trời tờ mờ sáng

 

  Thế là chúng tôi đă đến thành phố biển Nha Trang, Xe ngừng ngay tại trạm dừng chân trên đường Hoàng Hoa Thám, tôi nh́n đồng hồ trên chiếc điện thoại di động 4:40 AM, một đoạn đường dài mất 10 tiếng đồng hồ. Mọi người rộn ràng bước xuống xe để nhận hành lư. Tôi cảm nhận sức khỏe rất tốt không hề ǵ nên yên ḷng, nhưng chỉ vài phút sau, khi ngồi trên chiếc ghế ở pḥng đợi đặt ngoài hiên dưới ánh sáng vẫn c̣n mù mờ vào một ngày mới nơi phố biển, tôi mang một chút bối rối khi không biết sẽ dùng phương tiện nào để t́m một chỗ nghỉ chân. 

 

  Vài phút sau, 2,3 chiếc xe 18 chỗ trờ đến và dừng ngay trạm, mọi người mang hành lư đi về hướng những chiếc xe vừa đổ. Một nhân viên lên tiếng hỏi từng người xem mọi người xuống địa điểm nào, tôi hiểu ra đây là xe trung chuyển của Cty đưa khách về đến tận nhà và nhận ra việc sắp xếp của các Cty xe khách giờ đây đă thực sự đem lại sự hài ḷng cho khách hàng. Tôi trả lời :”Cho tôi về đường Trần Phú, con đường của thành phố biển Nha Trang” 

 

  Dọc đường ngắm nh́n lại cảnh trí quen thuộc ngày nào tôi đă sinh sống nơi phố biển, tâm hồn tôi không tránh được sự xúc động bồi hồi khi nhớ về những kỷ niệm của một thời xa xưa ấy, một thời tuổi trẻ ngây thơ. Trong ḷng tôi mang một cảm giác nhẹ nhỏm, một sự êm ả trước những cơn gió biển mát dịu bao quanh.

 

  Xe dừng lại trước một khách sạn đối diện quán cà phê Louisiana, một nơi đông đúc khách phương tây. Tôi chọn nơi này v́ quán có cho thuê những chiếc ghế nằm đặt sát bờ biển, dễ dàng cho chúng tôi là khách du lịch chỉ có vài giờ tung tăng bơi lội và sau đó nằm nghỉ ngơi để tận hưởng nắng và gió biển. Vân, cô cháu gái đă được đến đây nhiều lần nên gởi ư với tôi địa điểm này.

 

  Sau khi trao đổi với nhân viên tiếp tân khách sạn và nhận pḥng, tôi không xuống biển ngay mà đón xe đến thắp hương cho Thầy Trần Đ́nh Thọ cùng chia buồn với gia đ́nh Thầy. Linh cửu thầy vừa mới di quan vào chiều hôm qua. Tôi không ra Nha Trang sớm được để tiễn đưa thầy v́ lịch chạy Thận cũng vào chiều hôm ấy.

Tuy không phải là học tṛ của Thầy, nhưng đối với chị Bích San là em của cô Chiêu mà tôi gần gũi nhất, Minh Trí, Minh Đức là những người thân trong gia đ́nh chị Bích San tôi cũng đều quen biết. Ngoài ra, tôi có gặp thầy Thọ một lần vào dịp trang chủ ninh-hoa.com, anh Thành về Việt Nam họp mặt vào mùng 4 tết năm 2010. Thế rồi, tôi không có dịp gặp lại thầy kể từ ngày họp mặt năm đó. Tôi cũng không ngờ rằng đó là lần đầu và cũng là lần cuối tôi được gặp thầy.

 

 

 

Xem Tiếp Phần 3

 

 

 

 

 

 

 Hà Thị Thu Thủy
SàiG̣n, tháng 6/2012

 

 

 

 

 

 

 


 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com