trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

CẢM XÚC ĐẦU NĂM

Hà Thị Thu Thủy

   Trước thềm năm mới đă đến, thông lệ mọi người thường nh́n lại một năm đă qua để đánh dấu những việc được và chưa được của năm cũ. Riêng tôi th́ mỗi lần tết đến, kư ức lại quay về thời niên thiếu ở một vùng quê bé nhỏ, mặc dù không phải là nơi tôi chào đời, nhưng kỷ niệm phần lớn tuổi ấu thơ đều gắn với mảnh đất này có cái tên triều mến, đó là Dục Mỹ.

 

  Tuy là một địa danh khắc nghiệt về thời tiết quanh năm nắng cháy da người, nhưng t́nh người ở đây th́ ko ǵ tính được. Cho dù mỗi người từ một phương trời quây quần về đây, nhưng lúc nào cũng xem như anh em trong một gia đ́nh. Kể cả ngày nay có xa cách vài chục năm cũng vẫn giữ được mối thâm t́nh ấy.

 

  Điều lư tưởng ở Dục Mỹ là núi đồi trùng điệp, xen lẫn với cây xanh bạt ngàn, nên chỉ về khuya th́ cón mát mẽ, chứ ban ngày th́ oi bức khó chịu. Nhất là khi vào mùa mưa gần cuối năm th́ nước từ trên nguồn đỗ về nước dâng cao, gây ra cảnh lụt lội, người dân không làm sao trở tay kịp luôn phải gánh chịu cái nắng mưa của đất trời tại vùng quê nhỏ. Mảnh đất sống là thế, nhưng chúng tôi rất yêu miền quê nhỏ này với biết bao kỷ niệm đáng yêu và đáng nhớ của một thời ấu thơ.

 

  Đặc biệt ở Dục Mỹ c̣n có tượng đá H̉N VỌNG PHU nằm trên dăy núi gần đèo Ṛ Tượng, nên đứng từ xa vài cây số vẩn thấy rỏ. Tạo nên vẽ đẹp mà nhiều nơi ko bao giờ có được. Chính ngọn Ḥn vọng Phu này cũng là biểu tượng cho t́nh cảm gắn bó của người dân Dục Mỹ là vậy. Sự gắn bó này c̣n có phần do tất cả những gia đ́nh về đây sinh sống đều là con em quân nhân, nên chất lính luôn luôn ẩn trong trái tim mọi người. Tuy địa danh nhỏ hẻo lánh, nhưng nơi đây được chọn và h́nh thành ba trung tâm huấn luyện. Chính v́ thế lúc nào binh sĩ cũng đông đúc, mà chúng tôi hay nói đùa : tất cả đều là lính. Mặc dù ngày nay mỗi người ở mỗi nơi. Thậm chí ở nửa ṿng trái đất, nhưng khi có dịp gặp lại nhau là vui như pháo nổ, v́ con nhà lính là thế đấy.

 

  Xuân lại về tôi lại nhớ những năm tháng gia đ́nh tôi c̣n quây quần bên nhau để đón tết. Vui nhất là đêm giao thừa, người lớn th́ lo nấu bánh để kịp chín trước giờ cúng ông bà. C̣n lũ nhỏ th́ cứ sum suê với những bộ quần áo mới mà mẹ tôi đă mua trước đó. Sự háo hức mong cho trời mau sáng để diện vào đi khoe với bạn bè. Nên đồng hồ trên tường sắp sửa bước vào thời khắc quan trọng, nhưng bé lớn đều ko sao chợp mắt được, cho dù mẹ tôi cứ giục măi.

 

 Trong lúc đợi ba tôi đi viếng chùa về. Đó là động tác mà năm nào cứ gần đến giao thừa là ba tôi cũng từ trung tâm chạy xe về viếng chùa xin lộc cho cả gia đ́nh được Phúc Lộc trong năm mới, rồi mới về nhà đón giao thừa. Do mẹ tôi đă chuẩn bị sẳn ở nhà, nên khi đồng hồ điểm giờ khắc giao thời, th́ ba tôi thấp nhang cúng vái và đón ông bà về ăn tết theo tục lệ.

 

 Những phong pháo dài, ngắn từ mọi nơi được châm ng̣i, tiếng đ́ đùng vang lên, làm cho mọi người đều thức giấc để mừng năm mới lại đến.

 

 Theo phong tục mà gia đ́nh tôi luôn ǵn giữ là, mừng tuổi ba mẹ, anh chị em trong gia đ́nh. Có lẽ đây là một việc làm rất có ư nghĩa. Tất cả anh em quây quần bên cha mẹ để nghe lời chúc và nhận bao ĺ x́ lấy hên đầu năm. Kể cả anh chị em cũng phải chúc nhau, nên không khí ngày mùng một tết thật là vui.

 

 Nay th́ tuổi anh em chúng tôi hay các bạn thời ấy đều ở ngưỡng hơn 60 hay gần 70 cả rồi. Nên mỗi lần tết đến luôn nhớ đến không khí gia đ́nh. V́ ngày nay ba mẹ đều đă vĩnh viễn đi xa. C̣n anh em th́ mỗi người sinh sống mỗi nơi. Cho nên tết đến trong ḷng lại cảm thấy buồn và muốn thời gian quay về thời thơ ấu để được nũng nĩu bên người thân và nhận bao ĺ x́.

 

  Thế là năm mới lại đến, mỗi người được thêm một tuổi, đó là quy luật không ai mong muốn. Có những phép cộng người ta rất thích, nhưng tuổi th́ không muốn con số ấy bao giờ. V́ tuổi đời chồng chất th́ tất nhiên sức khỏe lại có vấn đề. Đồng thời đây cũng là thời điểm để các em trẻ trung và có sức khỏe gánh vác công việc của Hội. Mặc dù không c̣n đảm đương nhưng t́nh cảm cá nhân th́ tôi vẫn hết ḿnh với Hội. Sẳn sàng chia sẻ với các em mới.

 

 Ngày họp mặt đầu năm nay tôi rất cảm động trước những lời chia sẻ tâm tư từ thầy cô và bạn bè đă dành cho tôi suốt thời gian qua, mà tôi luôn nhớ vào kư ức của ḿnh. V́ Ninh Ḥa - Dục Mỹ là thế đấy. Luôn luôn rộng mở t́nh cảm chân thành cho nhau.

 

  Xuân lại về, nhân đây Thủy xin gởi đến bạn bè thân hữu gần xa một năm an lành, thịnh vượng. Chuẩn bị đón một cái tết vui tươi, nồng ấm như t́nh thân hữu bấy lâu nay, và măi măi bền chặt.

 

 

 

 

Hà Thị Thu Thủy

Sài G̣n, Tháng 1/2018

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com