trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

 

 

          Nhân đọc lại cuốn Kỷ yếu hành hương Phật tích Ấn Độ - 2007 với chủ đề Theo Dấu Chân Xưa mà thầy Mục Đồng đă dành chút thời gian quư báu ghé thăm khi từ Ấn Độ trở về quê nhà và kư tặng món quà quư giá này vào tháng 5/2008.

 

          Thật là một duyên lành đối với tôi khi được diện kiến thầy cũng nhờ vào sự quen biết qua trang Web ninh-hoaDOTcom. Tôi như sực nhớ lại h́nh ảnh của thầy được tiếp đón trong khoảng thời gian hơn nửa giờ đồng hồ. Nét mặt thầy rất hân hoan và từng lời nói của thầy luôn kèm theo tiếng cười vui, pha tṛ làm cho người đối diện không cảm thấy ngỡ ngàng, e dè hay khép nép trước một vị chư tăng khả kính. Thầy rất trẻ, nhưng sự tu học của thầy rất uyên bác. Tôi được nghe qua lời bạn bè xứ Ninh, thầy là một trong số những vị được thầy sư phụ khen ngợi trong việc tu học tại chùa khi c̣n ở quê nhà và hiện thầy vẫn đang tu học tại vùng thánh địa thiêng liêng nơi chư Phật đản sanh. Tôi vẫn tiếc có quá ít thời gian được đàm đạo cùng thầy để được nghe những lời giáo huấn của thầy về sự thêm bạn bớt thù.

 

          Lật từng trang sách thầy tặng, tôi bất chợt dừng lại khi đọc được hai từ “Buông Xả”, từng câu văn từng ḍng chữ trong bài viết như đi sâu vào tâm thức, thật nhẹ nhàng thật sâu lắng và thâm thúy. Người gánh vác nặng trên vai khi đă buông xả một vật ǵ đó xuống, cảm giác nhẹ nhàng biết bao! Như một người đảm trách một chức vụ quan trọng khi hoàn thành được nhiệm vụ mới buông xả được trọng trách, mang trong ḷng niềm hạnh phúc nụ cười trên môi với sự thanh thản nhẹ nhơm. Thế mới biết khi buông xả được gánh nặng th́ thân tâm thư thái nhẹ nhàng thanh thoát biết dường nào!

 

          Những sự sinh hoạt của chúng ta trong đời sống luôn phải tiếp nhận những áp lực căng thẳng nặng nề trong t́nh cảm, trong công việc, trong sự tiếp xúc, tiền tài, danh lợi …tất cả đều do nguyên nhân không buông xả được duyên cớ của những gánh nặng đó, để rồi một đời phải cam phận với đời sống tật nguyền áo năo do những căn bệnh tinh thần làm rối loạn đảo điên.

 

          Chúng ta hăy cùng nhau thắp lên một ngọn nến, ngồi tỉnh tọa quay đầu đối diện đàm thoại với chính ḿnh, mọi việc nếu không buông xả được th́ nhân cách đạo đức sẽ bị công danh phú quư đó bao chụp biến thoái, hay cái sinh mạng suốt đời làm nô lệ của chúng, và những ưu bi khổ ải đó bao vây chế ngự trong căn nhà u ám đen tối. Đối với những sự kiện có – không - được - mất của thế gian không buông xả được, tất nhiên sẽ bị chúng làm ảnh hưởng không ít đến đời sống tự do tự tại của chúng ta.

 

          Đối với đời người chúng ta thật tại mà nói, đứng vững được trên cuộc sống thế gian, quả là điều không đơn giản thường t́nh, mà phải trải qua biết bao thăng trầm thử thách cam go. Từ đó, nhiều khi chỉ v́ một người, tâm ta không buông xả được, hoặc chỉ v́ một sự kiện, một câu nói … tâm ta cũng không buông xả được và tức th́ tâm tư chúng ta sẽ bị những thứ tâm t́nh, sự vụ kia chiếm cứ quản lư, tạo nên một sức ép căng thẳng làm cho thân tâm ta không chút nào an lạc được. Từ đó suy ra không những đối với những vinh hoa phú quư của thế gian cần buông xả, mà ngay cả sự sanh tử của thân tâm cũng cần phải buông xả mới chân thật cảm nhận được nguồn sống thế gian an lạc giải thoát tự do tự tại.

 

Có một bài kệ h́nh dung về Đức Di Lặc Bồ Tát:

“Bụng lớn có thể chứa biết bao sự thế gian

Miệng luôn nở nụ cười hoan hỷ

Cười tận thiên hạ cổ kim tiêu tan sầu”

 

          Làm người, nếu chúng ta thực hiện được tâm khoan dung, độ lượng, hỷ xả, vị tha như ngài Di Lạc Bồ Tát th́ cuộc sống này là cả một vùng trời sung măn an lạc tự tại, giải thoát. Hăy mở rộng tấm ḷng để đón nhận t́nh yêu thương nhân loại và xin gạt bỏ ganh tị, hận thù.

 

 

 

 


 Hà Thị Thu Thủy

Tháng 11/2009

(Trích một vài đoạn trong
"Kỷ yếu hành hương Phật tích")

 


 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com