trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy            |                 www.ninh-hoa.com


Hà Thị Thu Thủy

Cựu học sinh:

* Trung học Bán Công
  Niên khóa 1966-1970
* Trung học TBT Ninh Ḥa
Niên khóa 1970-1972

     

 

 

 

 

 

BA MẸ &

Họ Hàng Nhà Tôi


HÀ THỊ THU THỦY


 

 

PHẦN 1

   Những câu chuyện hi hữu như thế này thường xảy ra trong nhiều gia đ́nh bắt đầu từ thời gian đất nước VN xảy ra sau biến cố năm 1975. Chuyện vui buồn của những người thân trong gia đ́nh thất lạc suốt mấy chục năm trong chiến tranh, sau hiệp định Genève chia đôi Nam Bắc năm 1954.

Ba và Mẹ

Từ lúc bé, sống trong gia đ́nh có ba mẹ và 10 anh chị em, gia đ́nh chúng tôi được sự sum vầy và hạnh phúc dưới sự nuôi nấng và dạy dỗ của ba mẹ. Tuy c̣n nhỏ nhưng trong tâm tôi luôn có sự thắc mắc là tại sao người ta c̣n có ông bà nội ngoại, cô d́ chú bác, c̣n ba mẹ ḿnh bên cạnh lại không có ai ?

 

Nh́n cảnh bạn bè vui thích trong ṿng tay ông bà, chú d́, tôi rất chạnh ḷng và ao ước, để được gọi tiếng ngọt ngào Bà ơi!, D́ ơi! .  Điều nghi vấn đó cứ luôn khắc khoải trong tôi. V́ c̣n bé nên sự giải thích của ba mẹ chỉ mang lại cho tôi những suy nghĩ đơn giản chứ chưa hề có sự tiếc nhớ. Và v́ không hiểu nỗi thắm thía với bà con họ hàng như thế nào từ khi các con lọt ḷng mẹ.

Mẹ và chị Thu Loan

Ba mẹ không nhắc nhiều về sự mất liên lạc với các cô d́ chú bác. Nhưng má có kể rằng ngày xưa bà ngoại mất sớm, ông ngoại lấy vợ kế, má ở với ông ngoại, c̣n d́ Tỵ theo đoàn hát, d́ Tuất được gởi cho một gia đ́nh họ hàng nuôi nấng.  Thuở ấy nhà ngoại nghèo, nên cả ba chị em không ở chung với nhau từ khi c̣n nhỏ.

 

Sau khi vào Nam má tôi đă ra Bắc đón ông ngoại vào và ông đă mất tại Nha Trang. Hiện cốt của ông đă được mang về chùa, bên cạnh là cốt của Ba và anh Hùng mà má đă mang từ Canada về. Ba không nói nhiều về họ hàng bên nội, có lẽ điều này mang trong ḷng người lớn sự đau buồn da diết.

 

Lời mẹ kể là ba mẹ vào Nam khoảng thời gian 1945-1946 trong thời gian chiến tranh với Nhật. Những h́nh ảnh thương tâm được ghi lại trong đoạn phim “Sao Tháng Tám”, một bộ phim mà tôi đă được xem vào năm 1978-1980. Đây là khoảng thời gian nạn đói khủng khiếp năm Ất Dậu lan tràn khắp nơi hoành hành tại miền bắc. Năm 1940 phát xít Nhật chiếm đóng các thuộc địa Pháp trên bán đảo Đông Dương. Quang cảnh người chết đói ră rượi nằm chết chất chồng lên nhau. Bức tranh về cuộc sống lầm than của người dân mà không trang viết nào tái hiện chân thực bằng. Người đói vật vờ như những cái bóng khắp hang cùng ngơ hẻm với tiếng khóc, tiếng rên, tiếng kêu ai oán. Hẳn ai đă từng xem bộ phim này không thể quên cảnh quay ông cụ già thều thào khi bị mang đi:”Tôi chưa chết, đừng chôn tôi” và tiếng đáp trả của hai thanh niên “Đằng nào cụ chả chết, cụ đi sớm cho mát mẻ”, hay cảnh cháu bé khóc thảm thiết “các bác ơi! Cứu bà cháu với đầy bi thương…

 

Tôi xem ḷng nhói đau, không cầm được nước mắt và không tưởng tượng được h́nh ảnh này là có thật trên quê hương, trên mảnh đất mà ông cha ta sinh sống.

 

Tôi không nhớ rơ lắm ba má tôi rời miền bắc rồi từ đâu để về đến Ninh Ḥa. Ngày xưa khi má kể, tôi không chịu ghi chép chỉ nhớ bắng trí óc, giờ đây má tôi vẫn c̣n đó đă quá tuổi 90, nhưng tôi đă không thể hỏi được nữa rồi v́ đầu óc của má không c̣n biết ǵ, hằng ngày chỉ biết con cái cho ăn rồi đến giờ đi ngủ, thỉnh thoảng nói lung tung rồi khóc nức nở như luyến tiếc một điều ǵ.

 

Con biết má đă mất, mất tất cả của cải vật chất, nhà cửa mà Ba má đă từ bàn tay trắng tạo dựng nên bằng mồ hôi và nước mắt.

 

 

Xem PHẦN 2

 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 11/2014
Hà Thị Thu Thủy

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Hà Thị Thu Thủy                |                 www.ninh-hoa.com