Trở về Trang Nhà www.ninh-hoa.com


Tây Du Kư

PARIS, 10 Ngày Thăm Viếng
Nguyễn Văn Thành


Phần 1:

Sau một giờ bay từ Amsterdam (Netherland – Holland – Pays-bas), chúng tôi đă đến phi trường cổ xưa Charles de Gaulle của nước Pháp. Từ nơi phi cơ đậu đến chỗ lấy hành lư là đoạn đường đi khá xa chạy thẳng tít giữa hai bức tường, may nhờ thang máy chạy đường trường nên dân Mỹ như tôi, mừng được dịp lười đi bộ. Chúng tôi ngơ ngác t́m bảng chỉ dẫn thủ tục quan thuế trước khi nhập cảnh vào đất Pháp và rồi ngạc nhiên không ít v́ chẳng ông Tây bà Đầm nào hỏi giấy tờ thông hành hoặc khám xét hành lư.

- C’est bien! Sao Tây dễ quá! Tôi tự nói một ḿnh.
Bỗng một giọng nữ phát ra từ hàng rào:
- Chắc Thành đây rồi!

Tôi giật ḿnh nh́n về hướng có giọng Ninh Ḥa quen thuộc ấy; trước mặt tôi chị Nguyễn Thị Tri và người con trai lớn của chị, Nguyễn Khắc Khánh Sơn, đứng ngay cổng chờ đón chúng tôi. Gần 45 năm trôi qua, nay gặp lại chị, tôi thật mừng rỡ. Trông chị vẫn xinh đẹp, vẫn nụ cười giọng nói của ngày xưa dù thời gian đă để lại những thoáng suy tư trên ánh mắt. Tôi bùi ngùi xúc động đứng trước một cô bạn gái đồng lớp đồng trường đă xa hơn 40 năm qua nhưng h́nh ảnh của một cô nữ sinh có thân h́nh cao cao, có dáng dấp mảnh khảnh, có nét đẹp Tây phương vẫn c̣n rạng rỡ sau một thời gian khá dài mà chúng tôi đă có dịp được gặp lại.

Sau khi tay bắt mặt mừng, tất cả chúng tôi chậm răi đi ra nhà đậu xe nhưng tôi vẫn đảo đôi mắt nh́n ra bên ngoài để xem Paris, thủ đô ánh sáng của nước Pháp, sáng như thế nào như mọi người tán tụng. Xe của Sơn đậu không xa mấy nhưng v́ nhà đậu xe thiếu ánh sáng nên khó nhận ra đường đi. Tôi sực nhớ một người bạn cùng sở làm, có kể tôi nghe về chuyện tiết kiệm điện trong một khách sạn tại quận 13, Paris. Khách sạn, nơi vợ chồng anh bạn này ở, không chong đèn điện thường trực ở hành lang nên anh bạn đă phải mở điện để nh́n thấy đường vào pḥng. Anh kể lại rằng mặc dầu tuổi tác đă ngoài 70 nhưng anh đă tranh thủ thời gian đi vội đến cửa pḥng ngủ v́ nếu tà tà như kiểu Việt Nam ḿnh th́ đèn hành lang tự động tắt tối om, phiền lắm. Anh bạn cũng phàn nàn về việc điện pḥng tắt khi đi ra khỏi pḥng ngủ, rất bất tiện trong việc giữ nhiệt độ trong pḥng và thức ăn dự trữ trong tủ lạnh thích ứng.

Chiếc xe Renault của Sơn nhỏ nhưng cũng đủ chỗ nhét 5 người và số hành lư chật chội. Trả tiền đậu xe xong, Sơn lái xe theo mũi tên hướng dẫn ra con lộ lớn. Từ đây ra xa lộ lớn chỉ vài chục thước nhưng Sơn chạy ṿng ṿng măi cũng c̣n nằm trong nhà đậu xe tối om chỉ v́ hai tấm bảng chặn ngang đường không cho lưu thông mà tôi chẳng thấy một lời giải thích hoặc một bảng “detour” nào cả. Đối với một thổ địa đă từng sống tại Pháp trên 20 năm như Sơn mà c̣n loay hoay thắc mắc, c̣n tôi cứ lẩm bẩm “kỳ cục” nhưng rốt cuộc Sơn phải U-turn “ẩu” theo xe sau lái ngược chiều để kiếm đường về Franconville, một thành phố nằm ngoại ô Paris và cách Paris chừng nửa giờ lái xe.

Dù tôi chưa nh́n Paris tận mắt nhưng tôi mới nẩy một ấn tượng khó chịu mở màn cho chuyến viếng thăm, nhưng bù lại t́nh người đồng hương Ninh Ḥa xoa dịu ḷng tôi thật thoải mái. Nhờ có gia đ́nh chị Nguyễn Thị Tri tận t́nh đưa rước đi viếng những nơi lịch sử và một vài nơi khác quanh Paris nên tôi không mất nhiều thời giờ t́m bản đồ và đường xá di chuyển. Thật không ǵ quư bằng, khi có một gia đ́nh Ninh Ḥa có 3 người làm hướng dẫn viên rất sốt sắng và nhiệt t́nh, nhất là nơi xứ lạ quê người này.

• Chị Nguyễn Thị Tri quê quán xóm Rượu Ninh Ḥa, cựu học sinh Trung Học Trần B́nh Trọng.

• Nguyễn Khắc Khánh Sơn sinh quán tại Việt Nam, chủ trang Web: http://ninhoa.free.fr/ và là con trai trưởng của chị Tri, rất vui vẻ, lễ độ và mau mắn. Vợ của Sơn là người Pháp, tên Françoise cũng rất vui tánh. Vợ chồng Sơn đă về Việt Nam vài lần hoạt động với những người Pháp t́nh nguyện theo cùng chuyến đi qua chương tŕnh giúp đỡ những học sinh nghèo tại Ninh Ḥa. Cũng trong chương tŕnh nhân đạo này, gia đ́nh anh chị Sơn, Françoise và đứa con trai tên Sylvain cùng vài người Pháp t́nh nguyện sẽ trở về Ninh Ḥa vào cuối tháng 7 năm nay.

• Nguyễn Thụy Ngọc Hân là con gái thứ ba của chị Tri. V́ Hân sinh trưởng tại Pháp và học xong trung học tại đây nên tiếng Tây nói khỏi chê và nhanh như bắp nổ, tôi không phân biệt được giữa Tây bản xứ và Tây Ninh Ḥa. Hân nói giọng Ninh Ḥa cứng cỏi nhiều lần làm tôi cười lọt ra khỏi ghế. Hân hiểu ít tiếng Việt cũng nhờ nói và học của mẹ nên tôi lợi dụng khai thác Hân tiếng Tây triệt để, và đây cũng là dịp tôi học hỏi những từ ngữ thông dụng trực tiếp từ Hân mà không cần tra từ điển hoặc mất thời giờ suy nghĩ lâu hơn. Chẳng hạn:

Je m’en fou = Tôi bất cần
C’est tout = Không cần thiết
Ça y est = Làm xong chưa ?
Pas encore = Làm chưa xong
Ne t’inquiète pas = Đừng lo, đừng sợ
Elle me fâche = Je suis fâché = Tôi giận (giận lẫy)
Tu me mets en colère = Anh làm tôi giận dữ lắm
Ne rien = không có chi
Lưu ư, người Tây thường dùng từ “Merde” (phân - đồng nghĩa với từ “Shit” của Mỹ) để chưởi thề nhưng từ “Con” (ngu đần) là nặng nhất và có thể gây ra ấu đả và thương tích nếu phát ngôn từ này lộn chỗ hoặc lộn người.

V́ thời gian ghé thăm nước Pháp của tôi quá ngắn ngủi và ít ỏi nên tôi khó có thể nhận xét đứng đắn và đầy đủ nhưng hy vọng với sự nhận xét khách quan và t́m hiểu của tôi giúp ích đồng hương Ninh Ḥa biết ít nhiều chi tiết về nước Pháp.

2 gia đ́nh Thành và Tri

 

 


Tôi đến nước Pháp vào đầu tháng 4 năm 2004, mùa Xuân bông hoa đủ màu sắc bắt đầu nở rộ làm đẹp nước Pháp nhưng Paris lạnh suốt ngày, nắng mưa bất chợt thay phiên. V́ giờ giấc sai lệch nhiều với Minnesota (đi trước Minnesota 7 giờ và sau Việt Nam 5 giờ) nên tôi khó ḷng dỗ giấc ngủ, nhiều lần thức trắng đêm nằm canh đồng hồ, mặc áo thật ấm ra ngoài mua bánh ḿ vào sáng sớm. Người Mỹ có Hello hoặc Good morning! How are you ?, người Pháp có Bonjour hoặc Ça va ? khi gặp nhau chào hỏi xă giao mỗi buổi sáng. Tuy thời gian tôi lưu lại nước Pháp chỉ gần hai tuần lễ nhưng với số vốn liếng tiếng Pháp của tôi học thời Trần B́nh Trọng cũng đủ cho tôi nói và hiểu lẹ tiếng Pháp. Từ bé, tôi đă hấp thụ những bài ca Pháp những bài văn chương trong những giờ Pháp Văn thật linh động với thầy Kiêm, thầy Sanh, thầy Bửu Thả, thầy Phi, thầy Chu Đức. Tôi nhớ nhất cậu bé tung tăng đi học trong “ngày tựu trường” trong đoản văn bất hủ của Anatole France, “Mỗi năm khi lá ngoài đường rụng nhiều, trên không có những đám mây bàng bạc...lá thu rơi từng chiếc, từng chiếc trên đôi vai trắng của các pho tượng trong vườn...”.

Đối với tôi luôn luôn, nước Pháp có một nền văn hóa thật cổ kính và phong phú. Trong suốt 7 năm trung học, tôi đă học về nước Pháp hùng mạnh, văn minh và tiến bộ với đầy đủ chi tiết trong bộ sách của G. Mauger có tựa: “Cours de Langue et de Civilisation Françaises”. Thời tiểu học, tôi bắt đầu học tiếng Pháp, bập bẹ vài ba câu, tôi đă t́m vào Bataillon (kho thuốc lá Ninh Ḥa) gặp Tây để thực hành vài câu tiếng bồi ngú ngớ: “Chút chít mangé, Moi ne pas động đậy” hay “La maison de l’eau – dịch là nhà nước”...; thời trung học, tôi có một giấc mơ được du học bên Pháp; rồi đến thời tị nạn tôi khăng khăng một mực nhất định chọn nước Pháp là nước mà tôi muốn đến để dung thân, tiếp tục việc học và sinh sống. H́nh ảnh nước Pháp trong tâm khảm tôi hết sức đẹp đẽ, do vậy tôi luôn mang một hoài băo nếu được may mắn và có điều kiện tôi sẽ đến viếng nước Pháp để tận mắt nh́n Paris, một thành phố ánh sáng hoa lệ có đại học Sorbonnes nổi tiếng cùng những sinh viên vừa ngồi ôn bài vừa nhâm nhí tách café trong khu xóm Quartier Latin, để chiêm ngưỡng tháp Eiffel, ngợi ca bài ca chiến thắng qua Khải Hoàn Môn trên đại lộ Champs Élysées rực rỡ ánh sáng về đêm, nhà thờ Notre Dame của nàng Esméralda xứ Gitan và mối t́nh đơn phương vô vọng của chàng lưng gù Quasimodo rốt cuộc đă phải tự tử, ngục tù Bastille nơi phát sinh ngày Quatorze Juillet, rồi công trường Concorde nơi rơi đầu của hoàng hậu Marie Antoinette (vợ của vua Louis XVI) đặc biệt hơn hết, tóc của bà đổi màu trắng bạc sau một đêm không ngủ, cung điện Versailles, viện bảo tàng Louvres....

Ngay đêm tôi đến, chị Tri, một bạn học và cũng là người cùng xóm Rượu đă phác họa h́nh ảnh của tụi “rệp” chuyên hút x́ ke ma túy và cắp trộm nên dặn tôi đề pḥng. Nh́n cách ăn bận của người du khách, loay hoay chụp h́nh, hoặc bận bịu với tấm bản đồ trên tay là họ biết ngay người từ phương xa đến viếng thủ đô nước Pháp. Người Việt Nam ḿnh đặt tên “rệp” khi muốn gọi những người Trung Đông, phần lớn là dân Ả Rập di cư sang Pháp sống trong những khu phố có lợi tức thấp thường mất an ninh và sống nhờ vào trợ cấp của chính phủ. Họ thường là những kẻ lang thang, thất nghiệp nhiều v́ không có ai hoặc công xưởng nào dám mướn. Tôi gật đầu nghe lời thổ địa Tri và cần cẩn thận.

Nhà chị Tri là một căn trong chung cư nhiều tầng lầu, tạm rộng răi cho gia đ́nh của chị. Lối kiến trúc các pḥng trong chung cư của dân Pháp đă làm cho tôi ngạc nhiên hết sức, chẳng hạn máy giặt đồ nằm cạnh ḷ nấu ăn trong nhà bếp, và pḥng cầu tiêu lại riêng biệt với pḥng tắm. Pḥng cầu không có nước hoặc bồn rửa tay, vệ sinh cá nhân xong phải đi ra khỏi pḥng tiêu và đi vào pḥng tắm v́ nơi này có nước rửa tay, và bồn để tắm. Không giống như ở Mỹ, chung cư của chị Tri có hai thang máy lên xuống những tầng lầu có số chẵn và lẻ riêng biệt, nếu không để ư chắc chắn khách lạ như tôi sẽ lộn vào pḥng của người khác một cách dễ dàng. Tiếng Tây tiếng u không rành lỡ đi lộn vào căn của bà già Tây khó chịu th́ chỉ có nước “Merde !”. Tôi hỏi chị Tri có mùi nước đái khai gắt khó chịu vài lần trong thang máy mà tôi ngửi được, chị trả lời gọn bâng: - Chó đái !

Đêm mới đến, chúng tôi rất vui ngồi nói chuyện thâu đêm ôn lại đời học sinh áo trắng TBT và tuổi thơ xóm Rượu cùng vạch chương tŕnh “làm ǵ và đi đâu” cho ngày mai để chị Tri điều động ban hướng dẫn.

MUA SẮM:

Sáng sớm, tôi đi rảo trên con đường chánh trong khu phố Franconville. Hai hàng cây bên đường được chăm sóc cẩn thận và đầy mỹ thuật thẳng tít chạy dài tới tận đàng xa trên con đường nhỏ nhắn hai chiều. Nhà cửa xinh xắn dọc hai bên đường, trông giống như các nhà ở Mỹ. Riêng cột trụ số cũ khắc dấu số km vẫn c̣n tồn tại mang dấu hiệu “xây dựng” của thời xưa cũ. Tôi đă nghĩ ngay đến các trụ số dọc theo quốc lộ 1 ở Việt Nam, đă một thời ảnh hưởng sâu đậm nền văn minh của Pháp.

Ai cũng biết bánh ḿ ở Pháp ngon, tôi đành chuyển hướng đi mua vài ổ bánh ḿ baguettes, pâté, fromage, bánh ngọt...và tôi đă chuẩn bị đồng Euro (Tiền chung trong cộng đồng Âu Châu trừ Anh quốc – 1 US dollar = 0.81301 Euro) kỹ lưỡng. Nếu so sánh với giá cả ở Mỹ, tôi thấy thứ ǵ ở đây cũng mắc hết. Nếu so sánh về phẩm và lượng của bánh ḿ th́ một chín một mười, na ná giống nhau chỉ riêng Fromage có lẽ ngon hơn Cheese của Mỹ. Tôi hơi nặng cân v́ vậy tôi ít ham chuộng bơ sữa hay cheese hay fromage, v́ vậy có thể tôi nhận định sai.

Điều làm tôi ngạc nhiên không ít là người Pháp rất tiết kiệm bao giấy. Người bán hàng chỉ đưa cho tôi một tờ giấy bằng khuôn khổ giấy vở học tṛ cho 3 ổ baguettes mà tôi đă trả tiền và mau miệng: “Merci, Au revoir!”. Nắng mưa mặc kệ, chịu không chịu th́ thôi, một tờ giấy theo họ đủ để bao bọc 3 ổ bánh ḿ chỉ cốt tránh mồ hôi của ḷng bàn tay cầm tiếp xúc với bánh ḿ, ḷng tôi thật ngơ ngác quá! Nhưng họ đă quên rằng bánh ḿ nóng dễ bị gẫy đôi rơi xuống đường dính vào phân chó (crotte de chien). Ở Mỹ rất khác biệt, 1 ổ baguette là một bao giấy dài bao phủ dư cả ổ, ḿnh tự lấy bao cũng có hoặc bánh ḿ sẵn trong bao cũng có, tha hồ mà chọn mà lấy.

Khi ra quầy tính tiền ở những tiệm tạp hóa hoặc thực phẩm, người tính tiền nh́n vào số hàng đă trả tiền rồi phát cho số bao plastic mỏng dánh cho khách hàng tự bỏ hàng mua vào bao lấy. Ở Mỹ, bao giấy th́ dày cộm và bao plastic th́ phủ phê, tôi tự lấy bao, tha hồ lấy ít ai để ư ở những nơi Self-service như Rainbow, Cub Foods..., không ai đứng đó phát bao cho khách hàng cả.

Trước khi du lịch qua Pháp, tôi có nghe mỗi ngày bên Pháp có những chuyến phi cơ chở thực phẩm tươi đến phân phối các đại lư nên trái cây, rau cải và ngay cả đồ biển rất rẻ. Nhưng sau khi kiểm tra giá cả, tôi thấy thất vọng. Theo lời chị Tri:

một giải pháp bất đắc dĩ
một giải pháp bất đắc dĩ

 


Một trái sầu riêng giá 7.50 Euro một kí c̣n ở Minnesota bên Mỹ giá 99 xu một pound (1 pound = 468 grams), như vậy 1 trái sầu riêng ở Minnesota chỉ giá 10 dollar Mỹ trong khi tại chỗ chị Tri giá 35 Euro một trái, mắc gấp 5 lần. Một bao gạo thơm (50 pounds) ở Minnesota giá 19 dollar Mỹ so với 35 Euro một bao ở Pháp, mắc gần gấp 3 lần...

Tiền xăng rất đắt đỏ gấp 4 lần giá xăng ở Mỹ: 1 đồng Euro trả cho 1 lít xăng thường, tại các vùng ngoại ô Paris, trong thành phố Paris th́ mắc hơn. Ở Minnesota, chỗ tôi ở giá xăng $1.60 (1 đồng dollar và 60 xu Mỹ) trả cho 1 gallon (khoảng 3.8 lít). Những trạm đổ xăng chỉ có một chiều cho xe vô và ra trong khi ở Mỹ thường xe ra vô được hai đầu.

NHÀ HÀNG:

Sơn có đưa chúng tôi đến một quán phở trên đại lộ Ivry (Avenue d’Ivry) trong quận 13, trung tâm thương mại của người gốc Á có phố Tàu trong đó người Hoa và Việt chiếm đa số. Giá một tô phở thường giá 9 Euro, khoảng hơn 11 dollar Mỹ, mắc gấp 2 lần giá tô phở bán ở Minnesota.

Một cái Big Mac ở nhà hàng Mac Donald, khách phải trả 6.5 Euro, giá hơn gấp hai lần tại nhà hàng mang củng bảng hiệu ở Mỹ.

Tôi có hỏi Sơn về thức ăn thừa tại nhà hàng có đem về được không? Sơn hơi ngạc nhiên hỏi lại rồi đáp:
- Thức ăn thừa th́ để đó. Dân Pháp chưa có thói quen bỏ vào hộp mang về.

Sơn c̣n cho biết người Pháp không cho tiền trà nước (tiền Pourboire – tiền Tip). Nói về những người Pháp tính toán tiền bạc, bên Tây có câu:

“Calculateur comme un Français!”

DI CHUYỂN:

Phương tiện giao thông di chuyển từ tuyến này sang tuyến khác ở Paris muốn cho nhanh chóng, đỡ mất thời giờ, và tiện lợi th́ nên dùng xe buưt, xe điện ngầm (Metro – Subway) và xe lửa. Đây là 3 phương tiện phổ thông nhất được nhiều người Pháp khai thác triệt để. Riêng Metro (mỗi 2 phút có một chuyến) và xe lửa (tùy thời khóa biểu) thường hoạt động dưới mặt đất. Từ trạm này sang trạm khác để đổi tàu, khách vội vă lên xuống như trẫy hội. Có lẽ người Pháp uống rượu vang đỏ, cuộc sống nghỉ trưa đều đặn, và đi bộ nhiều nên họ không ph́ mập như người Mỹ. Điều đáng lưu ư đồng hương là trạm Metro thật to lớn, ông đi qua bà đi lại tấp nập nhưng muốn t́m cầu tiêu công cộng th́ chịu khó về nhà t́m sướng hơn.

Lỡ bỏ quên đồ trên Metro th́ xin thành thật chia buồn v́ đồ bỏ quên trên xe sẽ bị nhân viên thiêu hủy sau ngày biến cố 9 tháng 11 tại Mỹ. Nhắc đến đây, tôi mới nhớ là tất cả các thùng rác treo lủng lẳng dọc các đường phố ở Paris đều bằng bao Plastic trong suốt để có thể dễ dàng nh́n thấy chất nổ của quân khủng bố lén bỏ vào bao.

Những phương tiện cá nhân khác như xe hơi hay xe gắn máy cũng lắm người xử dụng. Tuy nhiên, vào những giờ cao điểm, xe bị kẹt từng hàng dài ngoài ṿng đai xa lộ (Périphérique). Đường xá chật chội, khó t́m chỗ đậu xe và xăng đắt nên xe hơi ở Pháp thường rất nhỏ. Trên xa lộ, tôi thấy tận mắt dân Pháp thường không lịch sự, thích bóp c̣i cảnh cáo xe đằng trước chạy chậm làm cản trở và không chịu nhường cho xe khác đổi cùng “lane” và nằm trước mặt họ.

T́m được chỗ đậu xe ở Paris là cả một kỳ công, nhất là về đêm. Chúng tôi chạy ṿng quanh mấy bận dài cả mấy dặm trước hộp đêm Moulin Rouge (của họa sĩ Toulouse Letrec) nổi tiếng của Pháp, chẳng t́m thấy chỗ mô chỗ tê nào trống. Đó là chưa kể lái xe ẩu vào đường một chiều để t́m chỗ đậu xe. Phải nhanh tay, lẹ mắt và nhất là Parking Parallel thật giỏi th́ mới mong có chỗ lủi vào. V́ nhờ lái xe nhỏ, gọn và nhất là đường tṛn theo bùng binh không “lane” không “liếc” ǵ cả nên dân Paris lách, ḷn xe thật tài nghệ.

ĐÁI “DẤT” (VẮC ?):

Một ngày đi thăm cung điện Versailles với gia đ́nh chị Tri, tôi đă chứng kiến hai ông Tây đái đường, một người đứng xoay lưng, tỉnh bơ tè vào góc tường, c̣n người kia chẳng ngại ngùng tưới vào bụi cây. Thú thật, tôi chưa hề thấy cảnh đái dất như thế này ở Mỹ, có thể v́ thiếu cầu tiêu công cộng. Dù là cầu tiêu công cộng nhưng nếu khách muốn xử dụng đều phải trả tiền, thời gian xử dụng lại bị giới hạn đến 15 phút vả lại không có xà bông rửa tay sạch sẽ sau khi hoàn tất vệ sinh cá nhân. Đó là lư do tại sao, theo tôi đoán : dầu thơm bên Tây chế tạo như Chanel No. 1 và 5 thơm đứng hàng thứ nhất thế giới đền bù lại việc dân Tây không xài xà bông rửa tay này ???

tháp Eiffel

Sơn có cho tôi biết là Sơn có đọc một thống kê liệt kê tất cả những dân tộc văn minh trên thế giới dùng xà bông nhiều nhất mà trong đó buồn thay dân Pháp đứng cuối danh sách.

HÀNH KHẤT:

Ở những xứ văn minh như Pháp cũng có hành khất mà tôi đă chứng kiến tận mắt. Người ăn xin hoạt động xin tiền trên tàu lửa hoặc ở các nhà hàng. Cách xin của họ thường th́ rất lịch sự, họ đi đến từng người từng bàn một, phát hoặc đặt một tờ giấy nhỏ xíu ghi lư do tại sao xin tiền, chẳng hạn như thất nghiệp, cần tiền để mua thức ăn... Nếu ai không muốn cho, chỉ việc trả lại tờ giấy hoặc làm thinh không nh́n thấy tờ giấy đó. Đa số người ăn xin là dân Đông Âu, phần lớn là dân Lỗ Ma Ní hoặc thuộc các xứ cộng sản cũ ṃ sang Pháp kiếm sống,

ĐIỆN THOẠI:

Khi xử dụng điện thoại công cộng để gọi các nơi kể cả Việt Nam, tôi phải mua télécarte hay carte téléphonic prépayée. Tôi có mua 3 loại thẻ khác biệt để liên lạc với người thân ở Mỹ, Việt Nam và Pháp. Tùy theo loại thẻ, liên lạc ở đâu và nơi nào điện thoại được xử dụng, do đó thời lượng và giá biểu hoàn toàn khác nhau, như 20 phút gọi Việt Nam (Allo Asie) giá 7.5 đồng Euro, và trên 500 phút gọi về Mỹ nhưng bị trừ 30 phút cho mỗi lần gọi. Tiền nối mạch điện thoại (connection fee) rất ư là đắt !

Các máy điện thoại công cộng chỉ nhận thẻ trả tiền không thôi. Tôi không thấy máy nào ngoài đường phố nhận tiền đồng hay tiền cắc như ở Mỹ, chỉ v́ sợ mấy ông Tây con hay tụi “rệp” khều tiền trong máy lấy hết.

Ở Mỹ có số gọi miễn phí (Toll Free number) 1-800- , tương tự ở Pháp có số 0-800- (Numéro Gratuit).

TV:

Tôi cũng rất ngạc nhiên khi phát hiện truyền h́nh Pháp chiếu h́nh bán thân của phụ nữ cho tất cả mọi lứa tuổi xem. Không kín đáo như ở Mỹ và nhất là gây ấn tượng về Sex cho con nít dưới tuổi vị thành niên, đài truyền h́nh Pháp tỉnh bơ chiếu lộ phần vú của phụ nữ trên các kênh truyền h́nh địa phương ở Paris nhất là trong những chương tŕnh quảng cáo thương mại.



(Xem phần hai)



Nguyễn Văn Thành
21/4/2004

thơ & truyện Nguyễn Văn Thành

 


trở về trang nhà www.ninh-hoa.com