Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Dương Tấn Long                |                 www.ninh-hoa.com



 Dương Tấn Long
  Kiến Trúc Sư.

Cựu học sinh Trung Học Ninh Ḥa,  niên khóa 1968-1975.



 Hiện sinh sống ở
Việt Nam.


 

 

 

 

 

Minh Nguyệt là trăng sáng. Trăng sáng luôn gợi nhớ h́nh ảnh và kỷ niệm đẹp quê nhà. Minh Nguyệt về với quê hương, bạn bè như h́nh ảnh đêm trăng. Chuyện kể về những ngày gặp lại Trần thị Minh Nguyệt ở Sài g̣n.

  

 

Khi biết Dương Tấn Sơn đi Mỹ và những tiểu bang sẽ ghé. Tôi cho một số địa chỉ thân hữu để Sơn có thể liên lạc hoặc gặp gỡ. Sơn ghé Cali – San jose để thăm các bạn quê Ninh Ḥa như: Nhi Ứng (nhà Lương Vĩnh Đức), Hưng (Cẩm Hưng), Tâm (Thành Hưng).v.v. Tôi liên lạc Đổ Hữu Đức ở CaLi. Đức vui ḷng chờ đón v́ quá thân quen. Khi c̣n ở Sài g̣n thỉnh thoảng tôi, Đức, Sơn vui chơi, gặp mặt. Minh Nguyệt chưa biết Sơn, nhưng qua nhịp cầu thân hữu, sẵn sàng đón tiếp. Nguyệt nhiệt t́nh, có duyên tổ chức các cuộc họp mặt, nên hy vọng từ đầu mối này, Sơn sẽ được gặp nhiều đồng hương. Trong thời gian ấy, Nguyệt đă có kế hoạch về Việt Nam nhưng im lặng. Có lẽ người đẹp lúng túng điều ǵ hoặc muốn tạo bất ngờ. Rất may khi đến New York, Sơn kịp thời điện thoại tới Nguyệt và biết tin này. Một chút tiếc cho Sơn nhưng vui cho tôi và các bạn ở VN.

Thế là Nguyệt về thăm lại quê hương Việt Nam sau 17 năm xa cách. Chuyến hành tŕnh dài nửa ṿng quả đất không đơn độc. Bên cạnh Nguyệt có người bạn trai, to lớn. Sự bảo hộ vững chắc của bạn đường đă xua đi nỗi lo sợ ngồi máy bay cố hữu của Nguyệt.

Đến Sài G̣n buổi sáng 23/06, Nguyệt có bữa cơm chiều thân mật với Thu Thủy, Tuyết Hoa, Vơ Phê, thầy Dương Anh Sơn. Đêm sau đi nhảy đầm ở Maxim. Một khởi đầu tưng bừng.

Bất ngờ sau 11h đêm 24/06, nhạc chuông cellphone reo vang. Tôi c̣n thức v́ trận cầu của Worldcup 2006 đang diễn ra. Cứ ngỡ một bạn yêu bóng đá cô đơn nào đó đang cần tâm sự hoặc Tấn Thăng ở Mỹ theo dơi Worldcup, cao hứng thỉnh thoảng điện thoại về hoặc một tin không vui từ Ninh Ḥa?! Tôi vẫn luôn giật ḿnh và âu lo khi nghe chuông điện thoại về khuya. Cầm điện thoại hoang mang?! Một giọng rất nữ. Đang xem bóng đá nhưng đầu óc chập chờn, cơn buồn ngủ chờ chực bên gối. Nghe giọng nữ ngọt ngào thấy nhẹ cả người, đầu óc tỉnh hẳn, một thoáng bối rối – Alô, Nguyệt nè...Ôi chao! Có lẽ sau cuộc vui chợt nhớ đến bạn, một nỗi nhớ muộn màng! Nguyệt hẹn gặp hôm sau ở nhà Tuyết Hoa nhưng không thể, v́ tôi kẹt công việc. Cuộc gặp được hẹn lại một tuần, sau khi Nguyệt đi Nha Trang vào. Bảy ngày chậm chạp trôi qua!

Việc tổ chức họp mặt được Hà Thu Thủy lo toan chu đáo. Từ địa điểm, ngày giờ, đến người tham dự. Chủ nhật 02/07/2006. Chỉ ngày nghỉ cuối tuần mới có thể làm được chuyện tụ tập và cũng chỉ Thu Thủy mới đủ sức lôi kéo nhiều người. Đúng 10 giờ, tôi và Dương Công B́nh xuất hành. Trước khi đi vẫn không quên cữ cà phê sáng chủ nhật. Tôi muốn đi xe bus một lần cho biết, v́ có tuyến xe chạy ngang qua nơi đến. Ngồi xe bus an toàn, đi theo xa lộ Hà Nội (Biên Hoà cũ), lúc nào xe cộ cũng nườm nượp. Công B́nh muốn đi Honda và sẵn sàng làm tài xế nên tôi đành theo. Gần đến nơi trời mưa nhẹ, ướt một chút nhưng không khí dễ chịu, thấy sảng khoái.

Điạ điểm là nhà bạn Vơ Phê + Tuyết Hoa ở quận 9 (Thủ Đức cũ), cách trung tâm Sài g̣n 20km, sau khu du lịch Suối Tiên. Ngôi nhà trong khuôn viên ḷ gạch, rộng thênh thang, khung cảnh thoáng đăng. Đó là cơ ngơi của đôi bạn học Ninh Ḥa. Vơ Phê quê Đại Cát, có kiến thức của xứ gạch Ninh Xuân nên sinh sống, phát triển tốt nghề nghiệp chốn này. Những ngày Minh Nguyệt nằm chờ đi Mỹ năm nào đă tá túc nơi đây.

Tôi và B́nh có mặt sớm nhất dù đă 11giờ. Vơ Phê chào hỏi mấy câu rồi dẫn vào cḥi lá. Như mấy lần trước, đến với Vơ Phê chúng tôi thường kéo nhau ra cái cḥi bên cạnh nhà để nhậu hoặc tán gẫu. Diện tích căn cḥi khiêm tốn, vừa chừng 6 người ngồi, mái thấp lè tè, chung quanh trồng dây leo. Có lẽ "chủ nhân ông" dựng cái thảo am để chuyên trị bạn nhậu, không làm phiền vợ con. Cái khoản rượu chè Vơ Phê thuộc hàng cao thủ. Chỉ Tám Xỉn, Tấn Trận mới có thể so kè. Ba chàng này rất chí cốt. Rượu vào nói bậy không ai địch lại.

Phê vốn nói chuyện không dài ḍng. Tiếng trước, tiếng sau gợi ư mở bia uống lai rai chờ khách. Chàng vào nhà đem thùng 333 ra đặt mạnh trên bàn, bộ dạng khủng bố. Công B́nh th́ sao cũng được. Tôi khuyên không ǵ vội vàng. Phê đành chuyển sang nước trà, ngồi nói chuyện nhẹ nhàng. Tuyết Hoa đang loay hoay trong bếp. Lẽ ra hôm nay cô nàng phải được rảnh tay để tiếp đón bạn bè. Chợt nhớ, tôi ra khỏi cḥi, đi quanh t́m một góc để chụp toàn cảnh ḷ gạch, dành khi "hữu sự". Nhà xưởng dài nên bức h́nh không trọn vẹn. Trời âm u, một màu xám mênh mông.

Hơn 11h30 vẫn chưa thấy bạn nào xuất hiện. Tôi gọi cellphone cho Thu Thủy xem t́nh h́nh. Điện thoại của Thu Thủy nhưng nghe giọng Minh Nguyệt. Ngạc nhiên rồi hiểu ngay. Nguyệt chào hỏi vài câu, đang trên taxi, được nửa đường. V́ đợi chờ nhiều người tại nhà Thu Thủy và sau đó đón Nguyệt ở khách sạn nên đến chậm.

Chiếc taxi 7 chỗ đỗ xịch bên hông nhà, gần cḥi lá. Không ngờ có lối xe hơi tận nơi. Chúng tôi thường đi ngơ tắt, xập x́nh qua ḷ gạch nên không biết lối này. Xuống xe có: Minh Nguyệt và bạn trai, Thu Thủy, cô Đào, Minh Nguyệt (vợ thầy Hoàng Song), bất ngờ với Lương Lệ Minh Trí. Trí ở Ninh Ḥa đưa con vào Sài G̣n thi đại học, sẵn dịp nhập cuộc. Những lời chào hỏi, ai cũng tươi vui. Điểm lại gương mặt nữ, tôi chợt thấy đó là những ngôi sao sáng một thời của Trung học Ninh Ḥa, kể cả cô Đào. Trùng hợp lạ kỳ - có hai nàng Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt và bạn trai, Thu Thủy, Minh Trí bước vào cḥi. Cô Đào, Nguyệt vào nhà trong t́m Tuyết Hoa, xem chuyện bếp núc. Thảo am trở nên chật chội, khi có sự hiện diện của Sam, một chàng trai to lớn (người Hoa, cao 1.9m). Nguyệt giới thiệu mọi người với bạn trai, v́ bất đồng ngôn ngữ nên Sam chỉ gật đầu cười. Có phụ nữ xung quanh không khí trở nên sinh động, rộn ràng. Vơ Phê kềm chế hơn. Thu Thủy không khỏe nên xin được ngồi vào chiếc vơng và hỏi tin tức Tấn Trận, Trần Đức (Tám xỉn). Hai bạn đang ở tận Tây Ninh. Có phải bị sự nghiệp của Vơ Phê cám dỗ nên Tấn Trận bỏ thị thành, lặn lội lên Tây Ninh làm ḷ gạch, kéo theo chiến hữu Trần Đức. Có nghe Đức nói sẽ “Hành Phương Nam" khi sửa xong ngôi nhà bị giải tỏa ở Đàng luồn Cây Thị cách đây hơn 1 năm. Không ngờ chàng nghe theo tiếng gọi của bạn rượu, đi thẳng lên Miền Đông.

Đức, B́nh nhà cùng ngơ với Nguyệt. Tôi, Trí, Hoa, Phê cùng khối lớp. Cô Đào, thầy Sơn dạy chúng tôi. Thu Thủy quen Nguyệt sau này qua thân hữu nhưng rất tri âm và tương đắc. Nguyệt - phu nhân của thầy Hoàng Song vang bóng một thời. Tấn Trận không biết từ cớ sự nào nhưng thỉnh thoảng có tin người đẹp. Phải nói rằng, cuộc gặp mặt hôm nay duyên nợ từ hai tiếng "Ninh Ḥa". Mỗi người được nhắc tên, có mặt không dưới 2 lần ở www.ninh-hoa.com.

Gặp lại Minh Nguyệt đă trên 30 năm. Ngày ấy không thân t́nh. Cùng trường, chung khối lớp, chẳng xa lạ. Tuy không t́nh ư như Nguyễn Bính: " Nhà ấy h́nh như có mặt trời/ Có rừng có suối có hoa tươi/ Bao nhiêu chim lạ bao nhiêu bướm/ Không có ǵ đâu có một người", nhưng nhà Nguyệt ở ngay đầu “Đàng luồn Cây Thị", bên hông tiệm Thái Thị Trực. Đi về xóm Rượu, không cố t́nh cũng dễ gặp cô nàng trước hiên nhà. Gặp nhau cứ làm ngơ, vây thôi. Vẫn c̣n ghi nhớ trong tâm trí đặc điểm nhân dạng: xinh xắn, vừa tầm, giống cô gái Nhật.

T́nh cờ "Văn kỳ thanh" trong cuộc nói chuyện tay ba, khi Nguyễn Xuân Nam từ Mỹ gọi về năm 2002. Sau đó “kiến kỳ h́nh" ở www.ninh-hoa.com năm 2003. Thấy đẹp người, thơ hay, chợt kính nể. Thỉnh thoảng e-mail thăm hỏi. Bây giờ đối diện, “Kiến đủ thứ”. Nguyệt hiện diện bé nhỏ, tương phản với người t́nh. Vui vẻ, chân thành, dễ gần gũi. Giờ đây “Trăng là Nguyệt".

Thầy Dương Anh Sơn đi Honda, đến sau 10 phút, vào cḥi lá. Túp lều càng thêm chật nhưng t́nh thân rộng mở và ấm áp. Thu Thủy nhờ Phê liên lạc Đức, Trận lần cuối. Tấn Trận nói ḷng ṿng, chỉ muốn gặp người đẹp. Điện thoại chuyển qua Nguyệt thỏ thẻ vẫn không ăn thua. Hai chàng bỏ cuộc chẳng hiểu lư do.

Nguyệt cho xem h́nh và kể chuyện chuyến về Nha Trang. Đi bằng xe lửa, chuyến "tàu đêm năm cũ". Vơ Phê làm hướng dẫn viên - một nhiệm vụ vừa hữu duyên, vừa vô duyên! Sự trở lại của Minh Nguyệt hân hoan như "Rước t́nh về với quê hương" của Hoàng Thi Thơ chứ không ảm đạm, khổ đau như "Nha Trang ngày về" của Phạm Duy. Miền quê hương cát trắng ngày hè rực rỡ, biển xanh, gió mát. 3 ngày đủ để Minh Nguyệt thưởng thức, cảm nhận. "Trời biển ơi! có thấu chăng t́nh tôi…ôi Nha Trang".

Thế nhưng đến lúc phải bỏ chàng Sam nằm lại khách sạn để về Ninh Ḥa một ḿnh. "Nỗi đoạn trường ly biệt", thân gái dặm trường về lại cố quận. 32 cây số cuối cùng được Vơ Phê "áp giải". Chặng đường này dường như dài nhất với nhiều cảm giác khác lạ. Một sự trở về.

Chiếc xe vượt qua ngả ba, chạy vào đường Trần Quí Cáp. Chợt thấy ngôi trường Trần B́nh Trọng, nhớ lại những lời thơ: "Hôm nay qua trường cũ/ Lặng nh́n lớp học xưa”. Đó là những linh cảm cho phút giây này, được Nguyệt viết thành lời hơn 30 năm trước. Nguyệt có mặt ở phố quận vào buổi sáng đẹp trời. Thăm bà con, trở lại ngôi nhà tuổi thơ, đi bộ dọc “Đàng luồng Cây Thị”, thăm xóm giềng. Nhà Nguyệt đă bị xóa sổ khi đường Vơ Tánh mở rộng, người xưa cảnh cũ không c̣n. Cảm giác chông chênh, hụt hẫng.

Bù lại nỗi buồn là niềm vui choáng ngợp khi gặp lại bạn bè. Nơi tụ họp đầu tiên là quán cà phê Cỏ Mây gần nhà Tuyết Hoa (hẻm nhà máy đèn cũ). Bạn cùng lớp có Bỉ, Duyên, Hoa, Lâu, Trí, B́nh, Tô Châu, Tâm…Có cả chị Huyền Chiêu (Có lẽ mối quan hệ này từ www.ninh-hoa.com).

Vợ chồng Hiệp về Ninh Ḥa t́nh cờ gặp cũng ráp vào, kéo theo Phan Chánh Khiêm. Nh́n bạn trang lứa thấy nhiều nếp thời gian. Tuổi đời chồng chất, Vài bạn điều kiện sống khó khăn, trở thành “cụ” đến không ngờ. Nguyệt từ Mỹ về, một Woman in love, dáng vẻ tươi trẻ là chuyện b́nh thường. Nhưng chị Huyền Chiêu trông như tuổi tứ thập mới là điều kinh ngạc. Ai xem h́nh cũng trầm trồ - Giai nhân có khác!. Cuộc vui không dứt khi cả hội chuyển về quán ăn Tân Hạc ở B́nh Thành. Các bạn được dịp tâm t́nh, cởi mở, thưởng thức hương vị quê nhà. Một cuộc ăn chơi no đủ. Được thỏa măn từ đầu đến bụng…Nguyệt và các bạn chia tay trong luyến tiếc.

Nhờ họp bạn ở Ninh Ḥa, hôm sau có thêm cuộc gặp ở quán nem Ngọc Tiên Nha Trang, với: thầy Phách, Vơ Phê, Quang Hiệp, Thanh Bang, vợ chồng Ngọc Thành, Phúc, Khoa. Thầy Phách đáng kính, luôn từ tốn, điềm đạm. Thầy dạy sử địa, kiến thức rộng. Môn học không hấp dẫn, nhưng giờ thầy, học tṛ luôn thích thú lắng nghe. Các bạn không vô t́nh khi đến Ngọc Tiên - một địa chỉ nem Ninh Ḥa nổi tiếng ở Nha Trang, chủ nhân là người Ninh Ḥa. Ngon hay dở chưa biết, nhưng hai tiếng Ninh Ḥa sẽ là chất xúc tác vô h́nh làm ư nghĩa thêm cuộc vui.

Phải giă từ Phố Biển giữa trưa bằng xe lửa. V́ đúng dịp học sinh vào Sài g̣n thi đại học nên vé tàu đêm không c̣n. Nhờ vậy Nguyệt đến Sài g̣n sớm, kịp phục hồi sức lực cho cuộc gặp hôm nay.

12h30 Mọi người đă thấy đói. Khó khăn lắm mới nhét đủ 12 thực khách vào căn cḥi chật hẹp. Thực đơn không cầu kỳ nhưng món nào cũng hấp dẫn. Ḅ gói lá chuối nướng được mở đầu tiên, thơm phức vị mè. Gia cầm qua cơn đại dịch hiếm hoi, thịt gà xé phay đơn sơ bổng đắt khách. Món ếch nấu măn lá giang hương vị rất lạ, một góp sức của cô Đào. Cơm gà là sản phẩm phụ nhưng rất chính cho bao tử nên tiêu thụ nhanh chóng…Lai rai c̣n có chả mực, rau "tiến vua" trộn. Mọi người vừa ăn vừa tṛ chuyện vui vẻ. Vơ Phê nói tiếng Anh chữ đực chữ cái, thích đùa với Sam, phát biểu linh tinh gây cười. Phê đưa bàn tay – five bia (thách Sam uống 5 lon). Sam cười ok. Không đối tác nên Phê muốn "đánh thức tiềm năng”, t́m đồng minh. Sam vật voi cũng ngă chứ ăn thua ǵ Vơ Phê với 5 lon! Tôi ngồi gần Minh Trí hỏi chuyện quê nhà, cô nàng cùng xóm Rượu, có chồng về Ninh An nên ít cơ hội gặp. Công B́nh ngồi cạnh Phê được quan tâm đúng mức, xuống lon đều đặn. Thu Thủy chừng mực, dù vui nhưng không dấu được nỗi niềm, thỉnh thoảng giao lưu vài câu tiếng Anh với Sam. Tuyết Hoa hôm nay trông đảm đang, hoạt bát, tươi hẳn lên. Thỉnh thoảng Nguyệt dịch những nội dung tṛ chuyện cho Sam nghe. Có thêm anh Hùng, cột chèo với Vơ Phê và bạn Toàn từ Đắc Lắc đến sau. Thầy Sơn, cô Đào dẫn dắt những câu chuyện với giọng Huế hấp dẫn, thuyết phục. Dù lớn tuổi, cô Đào vẫn duyên dáng, dí dỏm, trẻ trung. Tôi c̣n nguyên ấn tượng đẹp ngày nào, dù cô chỉ dạy chúng tôi vài tháng sau 1975. Thầy cô người Huế đă có ảnh hưởng ít nhiều tâm hồn học tṛ trung học Ninh Ḥa thời ấy.

Đói th́ thấy vậy chứ nhu cầu vật chất hữu hạn. Hơn 30 phút "dĩ thực vi tiên" với cường độ “khốc liệt” đă qua, tốc độ lơi dần, vài người buông đủa. Khi no lại nghĩ đến nhu cầu tinh thần. Nhiều lời đề nghị sinh hoạt văn nghệ, có như thế mới kéo dài cuộc vui và đúng như tinh thần cuộc gặp hôm nay.

Thầy Tư dạy nhạc con Phê được mời, nhưng đến chậm, vẫn kịp lúc. Đàn guitar được mang ra. Khởi đầu, quí tử của Hoa chơi một bài classic, nghe rất quen, bất ngờ Minh Trí nói nhỏ - Carulli. Tôi chợt nhớ tập nhạc "gối đầu giường" của các học tṛ guitar cổ điển, nhạc sĩ Ferdinando Carulli. Có phải đây là bài số 14? Thầy Tư đi tiên phong với Triệu Đóa Hồng, giọng thô khỏe, đệm guitar rất nghề. Có lẽ Tuyết Hoa sợ mọi người ăn no buồn ngủ, không “mần” văn nghệ nên tăng cường thêm cà phê đá. Cao hứng thầy Tư làm thêm Tôi đưa em sang sông. Tôi và Thủy cùng yêu cầu Minh Nguyệt hát hai bài trên web site Ninh Ḥa là Lá Diêu BôngĐừng Xa Em Đêm Nay. Được dịp thẩm định lại giọng người đẹp. Trúng tủ nên Nguyệt ok liền, không chút ngại ngùng. Dù Liveshow nhưng vẫn biểu cảm tốt như trên đài phát thanh www.ninh-hoa.com.

Giọng mềm mỏng, thiết tha, bất ngờ khi đến điệp khúc "…Diêu bông hỡi Diêu bông, sao em nỡ vội lấy chồng…", tôi chợt nhớ "bí danh" của Nguyệt nên hát theo "…cô Bông hỡi cô Bông, sao cô nỡ vội lấy chồng…”. Tuy đùa nhưng vẫn có chút ngụ ư nên Nguyệt cảm nhận được, thấm ư, vụt cười và hát lại điệp khúc trên. Công B́nh biết cô hàng xóm từ thuở tắm mưa nên cười đồng t́nh. Thừa dịp mọi người vỗ tay tán thưởng cô Bông, muỗi đớp chú Sam một phát, chàng ngạc nhiên. Muỗi của Vơ Phê rơ tinh khôn, biết phân biệt phe ta, phe địch. Tuyết Hoa tiếp tục với Hoa Rụng Ven Sông, rồi Biển Nhớ đầy tâm sự. Chương tŕnh văn nghệ sôi động khi cả hội cùng hát T́nh Khúc cho em, dù đây không phải là một bài hợp ca, rồi Hăy Yêu Nhau Đi. Mọi người hưởng ứng say mê, hồn nhiên, tôi có mặt đầy đủ. Thầy Tư đệm nhịp nhàng, đầy hứng khởi. Thấy tôi "lên tiếng", Nguyệt và Thủy yêu cầu tôi hát. Né tránh hoài không xong, phải cầm tập nhạc TCS lật từng trang câu giờ. Nhạc TCS quá quen thuộc nhưng khó chọn bài. Dù ǵ trong người cũng đă nạp được 3 lon 333 nên có thể hô xung phong. Tôi liều mạng, tự sự với Phôi Pha, rồi thê thảm với Hẹn Ḥ, hồn đắm ch́m "…một người ngồi đây bên sông im nghe nước chảy về đâu…" Nguyệt khen, nghe mát cả tâm can. Không biết có phải quá năo nề, thầy Dương Anh Sơn xin về sớm, sợ trời mưa. Đă hơn 3 giờ 30. Cả hội hâm nóng không khí với Ngày Xưa Hoàng Thị, làm nhớ lại một thời áo trắng. Qua những bài đồng ca, tôi chợt thấy sự diệu kỳ của văn hoá, của một nền giáo dục. Dù thời gian phôi pha, bể dâu, người chân trời góc biển, cung bậc bổng hội tụ rất đồng điệu. Tôi thích thú, lặng người. Nếu tinh tế, một khách quan như Sam dễ thấy điều này. Không biết chàng có cảm tưởng ǵ với cô bạn gái bản xứ. Bất ngờ Sam ḥa nhập, cầm đàn hát Khi Ta Hai Mươi bằng tiếng Anh, vừa đàn vừa hát rất điệu nghệ. Được vỗ tay tán thưởng, muỗi cũng khen tặng thêm một nốt trên cánh tay, chàng vội găi, Nguyệt xót xa đi kiếm dầu xanh “xoa dịu nỗi đau”. Xong nghĩa vụ, Sam xin rút lui về pḥng nghỉ, thầy Tư dạy nhạc cũng cáo từ, đă 4 giờ. Chương tŕnh văn nghệ cây nhà lá vườn vẫn tiếp tục.

Thu Thủy cầm guitar hát một ca khúc lạ, bài Mông Lung Tháng Sáu. Mọi người lắng nghe, tôi ghi nhận "…chờ một điều không thể đến bao giờ, từng ngày dài như một giấc ngủ mê…” nghe khắc khoải từ sâu thẳm. Thu Thủy tiếp tục cầm đàn, đệm cho Minh Trí và Tuyết Hoa hát như một Guitarist. Tôi không bỏ lỡ cơ hội, chụp nhiều pô cho cảnh này. Vơ Phê thỉnh thoảng nghêu ngao, hát vài câu. Có lẽ thùng bia hết sạch nên chàng buồn miệng. Mọi người muốn thư giăn, quay sang tṛ chuyện. Một vài đề tài tưởng chừng sôi động nhưng Phê cứ chen ngang, kể chuyện tếu lâm và dung tục. Đôi lúc tức cười nhưng vài đoạn nghe nổi gai ốc!

Thu Thủy buông đàn. Trời đă chiều. Tưởng mọi việc kết thúc, không ngờ Tuyết Hoa c̣n thêm tiết mục. Món ḅ kho. Tôi nghĩ không ai thiết chuyện ăn uống giờ này, nào ngờ thoáng chốc sạch tô, sạch chén. Chứng tỏ “lao động nghệ thuật “đă hao tốn khá nhiều ca lo! Và ḅ kho rất ngon.

Cuộc vui nào cũng đến lúc tàn. Ngồi đợi taxi hơn nửa giờ. Tôi được mời đi cùng, v́ đường về qua khu vực ở của tôi. Chia tay gia chủ trong luyến tiếc. Nh́n đồng hồ đă 7 giờ tối. Mặc dù ngồi bên Nguyệt tôi vẫn không nhiều lời, cứ miên man suốt chặng đường. Ngày vàng như đă vụt qua trong phút giây.

Tưởng đă không c̣n gặp mặt. Sau 3 ngày đi chơi Mũi Né về, một cuộc hẹn thú vị ở quán cà phê Thềm Xưa, góc đường Nguyễn Trải, Nguyễn Cảnh Chân quận 1. Thu Thủy chọn địa điểm rất đẹp. Nhiều vị trí ngồi được trang trí xinh xắn, lịch sự. Hôm nay có sự hiện diện của Thu Thủy, Minh Nguyệt (Sam không tham dự), thầy Anh Sơn, Công B́nh, tôi và đặc biệt có Dương Tấn Sơn. Sơn đă về Việt Nam một ngày trước. Vẫn c̣n duyên gặp nên Sơn có mặt hôm nay, "hữu duyên thiên lư".

Một sinh hoạt nhẹ nhàng. Tôi được ăn điểm tâm ngon miệng, được xem nhiều h́nh chụp, được tṛ chuyện, tâm t́nh và nếm cà phê rất "phê". Dù gặp lần đầu nhưng Nguyệt, Sơn tỏ ra thân t́nh. Sơn mang quà phương xa đến mời mọi người, góp thêm ư nghĩa. Những chiếc bánh có vị cay như ghi nhớ, nhắc nhở. Đang nửa cuộc, Sài g̣n mưa như trút nước. Phải dời chổ vào nhà trong, không khí thêm thân mật. Những giọt mưa như những giọt t́nh, chập chùng phủ kín…

Trời dứt mưa đă 11h30. Ra khỏi quán nhưng mọi người không muốn rời. Chiếc taxi vừa đến, Nguyệt đưa tay, bàn tay nhỏ nhắn, ấm áp. Tôi chúc "thượng lộ b́nh an", hẹn ngày gặp lại. Chiều nay Nguyệt ra đi.

 

Những Ngày Trăng Sáng
Dương Tấn Long
Sài g̣n đầu thu 2006

 

 

Trang Thơ & Truyện: Dương Tấn Long               |                 www.ninh-hoa.com