Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Dương Tấn Long                |                 www.ninh-hoa.com



 Dương Tấn Long
  Kiến Trúc Sư.

Cựu học sinh Trung Học Ninh Ḥa,  niên khóa 1968-1975.



 Hiện sinh sống ở
Việt Nam.


 

 

 

 

 

30 Phút Cuối Với Thầy

 

Tan sở 4h30, từ Tân Thuận – Nhà Bè chạy Honda hơn 30 phút về B́nh Thạnh, vừa kịp đón thằng con tan học. Rồi tiếp tục đến một trường khác gần chợ Bà Chiểu họp phụ huynh cho đứa con gái. Mấy hôm nay là những ngày đầu năm học, buổi chiều hay mưa nên đường phố giờ tan trường, tan sở kẹt xe khắp nơi. Hơn 7 giờ tối về đến nhà. Nằm nghỉ một chút, ăn cơm tối xong đă 8 giờ.

Sau một ngày công việc và hít khói bụi ngoài đường, mệt nhoài. Cơm nước xong chỉ muốn nằm yên, thư giăn. Đang lơ mơ trên giường th́ tiếng điện thoại reo. Nghe gịong thầy Dương Anh Sơn, tôi bất giác cảm nhận một điều không lành. V́ hôm kia, Hà Thu Thủy điện nói thầy Dương Anh Sơn báo tin: “thầy Cao Đ́nh Đăi bị bệnh ung thư máu, đang nằm ở bệnh viện Chợ Rẫy, Hội Thân Hữu nên tổ chức thăm viếng và ráng lo cho Thầy”. Tôi điện tới anh Lê Lầu, anh đă biết và đă đến thăm. Anh Lầu nói thầy Đăi đang nằm ở nhà một người thân, trên đường LHP. Điện ngược lại thầy Sơn để cung cấp thêm thông tin từ anh Lầu và hẹn thứ bẩy cùng đi. Không ngờ hôm nay, thứ sáu, thầy Sơn gọi lại báo: “thầy Đăi đang rất yếu, không thể cứu chữa được nên gia đ́nh xin xuất viện. 5 giờ sáng mai, chở về Nha Trang. Không c̣n dịp nào khác, phải đi thăm và đến bệnh viện trước 9 giờ…”. Thầy đă cùng Tuyết Hoa, vơ Phê đến thăm sáng nay. Nghe xong loạt thông tin, nh́n đồng hồ đă 8h15, tôi buông máy, nằm vật xuống giường, đầu óc ngổn ngang, ư chí nhợt nhạt :…Chưa tắm…kẹt xe…trời mưa...10 cây số…trước 9 giờ…không kịp…cách nào…!. Chợt nhớ, sáng nay Thu Thủy điện thoại nhờ tôi và chị Phạm Thị Thục (thủ quĩ Hội) lo dùm việc thăm viếng v́ chị Thủy cũng đang nằm bệnh. Tôi vội điện tới chị Thục xem có giải pháp nào cứu văng, v́ nhà chị gần bệnh viện. Gia đ́nh cho biết chị đă đi ra ngoài với chị Phương Hiền từ chiều. Tôi mất phương hướng, nhưng hy vọng hai chị đang có mặt bên Thầy.?! Tuy vậy ḷng không an, vội t́m hướng khác. Tôi lại nghĩ đến Lê Khắc Huỳnh, một bạn trong Ban chấp hành, một chàng nhiệt t́nh, nhanh chân, giỏi lễ nghi, giao tiếp tốt, nhà gần khu vực quận 5, có thể đại diện Hội đến thăm Thầy kịp lúc. Chỉ mong hôm nay không bận khách khứa. Điện tới th́ Huỳnh đang dự sinh nhật đứa cháu, con chị Nga, ở quận 10. Huỳnh đang vui vẻ giữa tiệc, ngồi gần anh Giai (chồng chị Nga) nên nhanh miệng hỏi tôi có muốn nói chuyện. Lâu rồi không gặp anh Giai, cũng muốn chào hỏi nhưng đang bức xúc nên tôi đi ngay vào sự việc. Huỳnh lúng túng - ối chà, kẹt quá, mới vào tiệc, 9 giờ chắc không được, bây giờ đă 8h30!. Huỳnh phân vân, ra vẻ khó xử, muốn chia sẻ nên hỏi thêm thông tin về t́nh h́nh thầy Đăi. Thường bạn rất nhiệt t́nh, nhưng đă từ chối th́ quả là khó, tôi đáp - Vậy thôi!

Bỏ điện thoại, tôi quay về giường th́ Huỳnh điện lại để phân trần, hối tiếc về t́nh huống khó xử này. Huỳnh lại hỏi - Sáng mai được không?! Tôi chắc chắn – 5h sáng mai đi Nha Trang rồi. Huỳnh đáp chậm chạp - ối chà, gay quá!

Lại nghĩ đến Hà Thu Thủy. Nhà Hội trưởng gần khu vực ấy. B́nh thường tôi vẫn trao đổi, tham vấn với Thu Thủy khi có chuyện liên quan đến Hội Thân Hữu. Nhưng nay Thu Thuỷ đang gặp rắc rối về sức khỏe, phải tự thân chống chọi với bệnh tật đă mệt mỏi, không muốn làm phiền thêm. Bí quá, nhờ ai bây giờ!?

Tôi lại nằm im. Những lúc có chuyện bất ổn, rắc rối của cuộc sống hoặc gặp bế tắc trong ư tưởng, nếu biết lắng lại suy nghĩ th́ sẽ t́m ra hướng giải quyết. Một loạt vấn đề trăn trở, nhiều phương cách lướt qua tâm trí. Điều chất vấn lớn nhất được đặt ra:”…Việc liên lạc đến chị Thục hoặc Khắc Huỳnh là v́ trách nhiệm của cá nhân với Hội Thân Hữu. Chuyện ấy không xong chưa phải nghiêm trọng. C̣n nghĩa cử của bản thân, lương tri của một học tṛ với Thầy trong t́nh huống này như thế nào mới là vấn đề!?…Tôi nghe ray rứt, áy náy. Một điều ǵ đó lóe lên, mọi thứ trở ngại, khó khăn vụn vặt được xét lại và có ngay giải đáp :”…Không chấp nhận được! Không thể chần chừ! Không c̣n dịp nào! Sẽ hối tiếc!. Chưa tắm – chẳng ảnh hưởng!. Trời mưa – đă có áo!. Kẹt xe – không sao!. 10 cây số - chuyện nhỏ! Không kịp - Tại sao 9 giờ. Cứ ra khỏi nhà rồi tính…". Tôi ngồi bật dậy, điện thoại ngay cho Dương Công B́nh, ở chung cư, sau nhà tôi:

Mày biết thầy Đăi không?
Biết, nhưng tao không học Thầy, có ǵ không?

Tôi kể cho B́nh nghe sự t́nh và muốn bạn cùng đi. B́nh đồng ư, hẹn 15 phút có mặt. Tôi quyết định ra đi trong một tâm tưởng khác nên mọi thứ rất chủ động, nhanh chóng. Nếu trước đó do dự, dựa dẫm người khác th́ bây giờ chỉ một hướng. Lau vội người, thay chiếc sơ mi mới. Mặc xong áo quần tôi điện tới chị Thục, v́ c̣n lấn cấn chuyện Hội và để nắm thêm tin tức. Chị vẫn chưa về. Ngồi đợi B́nh tôi chợt nghĩ - B́nh đi được th́ Huỳnh tại sao không. Cứ hẹn lui nửa giờ thử sao. Mỗi đứa có mặt với cương vị học tṛ chứ không hội hè ǵ nữa. V́ hiểu bạn nên tôi không ngần ngại điện tới Huỳnh. Vừa rồi Huỳnh chần chừ v́ muốn thăm ḍ ư tứ phía tôi. Với chút quyết liệt tôi hỏi như ra lệnh:

- Bây giờ tao đi, mày có đi không!?

Huỳnh dịu giọng với chút khẩn khoảng

- Đi làm sao, chừng nào, ở đâu?

- 9h30, gặp nhau trước bệnh viện Chợ Rẫy, tính sau!

- Được, ngồi chơi với gia đ́nh một chút, tao sẽ đi thẳng đến đó.

Đang chuẩn bị đi th́ Hà Thu Thủy điện tới hỏi thăm, nhắc nhở. Tôi báo lại sự việc và trao đổi vài điều…Thủy hài ḷng, hối thúc tôi đi cho nhanh.

Thấy nhẹ người, như vừa bỏ gánh nặng và được tiếp sức. B́nh đến, tôi vội dắt xe ra khỏi nhà, trời mưa nhẹ. Đến Ngă Tư Hàng Xanh mưa lớn dần. Giờ này các loại xe vận tải nặng được phép vào thành phố. Từ hướng xa lộ, từng đoàn xe lao vào như nước vỡ bờ, đầy tính đe dọa. Tôi nép vào lề, bung áo mưa, B́nh chui vào vạt phía sau…

Dừng xe trước cổng chính bệnh viện Chợ Rẫy, đường Nguyễn Chí Thanh, tôi gọi điện cho thầy Sơn hỏi thêm chi tiết. Thầy bảo: “đi cổng bên hông, đường Thuận Kiều, có mấy ngôi nhà thấp dọc tường rào, hỏi Pḥng huyết học, thầy Đăi nằm trên băng ca, ở hành lang…". Tôi nói cho B́nh nghe. B́nh bảo đó là "cửa tử", gần nhà xác, cổng này thường đưa bệnh nhân ra. Tôi chạy về hướng Thuận Kiều, chuẩn bị băng qua đường th́ thấy Huỳnh xuất hiện, B́nh ngồi sau đưa tay vẫy, tôi tăng tốc và kêu lớn - Thuận Kiều! Huỳnh quay xe chạy theo.

Cổng Thuận Kiều vắng ngắt, cửa đóng, không đèn. Chúng tôi quay lại đường NCT. Thấy khu cấp cứu đèn sáng, cổng mở, nhiều người đi lại, Huỳnh bảo đi lối này. Tôi nói vui với B́nh - Thằng Huỳnh ra vào cổng này mấy lần rồi nên rất rành (Huỳnh đă từng bị tai nạn xe, cấp cứu ở đây). Chúng tôi vội kiếm nơi gởi xe. Đang loay hoay trong băi th́ Vơ Phê điện tới. Tưởng tôi đang ở nhà nên Phê báo tin. Biết tôi đang ở bệnh viện, Phê an ḷng và cho biết thêm: – "sáng mai khoảng 7 giờ xuất viện, Phê sẽ cùng theo xe, đưa Thầy về Nha Trang". Nếu lần vừa rồi tôi khôi hài việc Phê làm hướng dẫn viên, đưa Minh Nguyệt và bạn trai về Nha Trang là " vừa hữu duyên vừa vô duyên" th́ lần này tôi rất cảm kích. Việc có mặt của Phê không chỉ là nghĩa cử mà rất cần thiết cho chuyến đi. Vợ Thầy đau yếu, không thể kham nỗi nếu có mệnh hệ nào dọc đường! Có lẽ thầy Sơn và Phê đă sắp xếp khi vào thăm sáng nay.

Gởi xe xong, chờ Huỳnh gần cổng th́ cô Đào gọi. Bất ngờ v́ liên tục nhận những cuộc điện. Cũng vẫn nội dung thăm viếng, được những lời từ con tim, nghe ấm áp t́nh người. Cô cho biết v́ bận việc và nhà xa nên không kịp thời. Sáng mai, khoảng 6h30 cô và Nguyệt sẽ đến. Tôi nói cô nên đi sớm hơn, kẻo trễ.

Sực nhớ trách nhiệm, tôi vội hội ư với Huỳnh, rồi điện về Thu Thủy tham khảo thêm. Tuy vội vàng, thiếu chuẩn bị nhưng việc "lễ nghi" đă ổn. Riêng chung, tất cả cho vào bao thư và giao Huỳnh làm nhiệm vụ.

T́m đến khu Huyết học không khó. V́ giao Huỳnh "phụ trách" nên chàng bước vào trước. Căn nhà nhỏ, ánh sáng vừa đủ. Các pḥng đóng kín cửa, nh́n theo hành lang hẹp đă thấy hai chiếc băng ca loại đẩy, có người nằm, đây đó vài thân nhân ngồi im lặng. Chiếc đầu tiên là một thanh niên nằm co rút - không phải!. Chiếc kế ? - có lẽ. Tôi nh́n kỹ, ngập ngừng giây lát rồi khẳng định - đây rồi. Với trang phục bệnh viện, dường như chiếc áo chỉ đấp trên người, trơ đôi vai. Dáng Thầy nhỏ nhắn, mặt gầy hóp, mắt lỏm sâu nhắm nghiền. Tuy lâu rồi không gặp, bị thời gian và bệnh tật tàn phá, nhưng những nét đặc trưng trên khuôn mặt Thầy vẫn c̣n. Chúng tôi nh́n quanh, xem có ai phản ứng?? vẫn không động tỉnh. Huỳnh hỏi người ngồi gần đó th́ có tiếng mở cửa pḥng. Một phụ nữ bước ra, nhận là người nhà của Thầy. Chúng tôi hỏi thăm, được biết là em dâu. Vợ Thầy đă về nghỉ ở nhà người thân, chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai. Có lẽ nghe những tiếng động và tên được nhắc, Thầy có phản xạ, mắt chớp và cựa ḿnh. Thấy thế Huỳnh đưa tay sờ vào mặt Thầy và buộc miệng:
- Thầy Đăi, em là Huỳnh đây!

Mắt Thầy chớp mấy cái rồi mở hẳn, với tia nh́n yếu ớt, hướng thẳng lên trần nhà, dù mọi người đang đứng một bên. Môi Thầy mấp máy, nói vừa đủ nghe:

- Quỳnh…nào?

- Em là Lê Khắc Huỳnh, học tṛ Thầy ở Dục Mỹ.

- Thằng…Lê… Khắc Huỳnh… nó quậy… lắm!

Giọng th́ thào, nghe đứt quăng. Nghe Thầy nói ai cũng cười v́ đó là một sự cố gắng ứng xử có tính vui đùa. Huỳnh tiếp lời:
- Thầy c̣n nhớ rơ, mấy thằng học tṛ Dục Mỹ quậy lắm!

Thầy im lặng, mắt vẫn nh́n lên trần nhà, Huỳnh như mới bắt đầu:
- Nghe Thầy bệnh, chúng em đến thăm, tội Thầy quá…Em cùng đi với Dương Tấn Long.
- Dương Tấn Long… phải không?... Nó đâu?

Huỳnh vào trước đứng ngang mặt Thầy, may ra Thầy nh́n thấy. Tôi đứng kế bên, nắm tay Thầy từ năy giờ, nhưng chắc Thầy không cảm nhận được. Khi nghe hỏi, Huỳnh nhích ra, tôi trả lời và bước tới, Thầy cũng vừa gượng đưa mắt nh́n và nắm tay tôi.
- Dạ, em là Long đây. Thầy thấy khỏe không?

Thầy lại nh́n lên trần và không nói ǵ. Tôi t́m chuyện để nói, chợt nhớ lại:
- Cuộc họp thân hữu cuối năm vừa rồi em có điện thoại mời Thầy vào dự nhưng Thầy không đi được. Không ngờ hôm nay gặp Thầy thế này!

Thầy lấp bấp, mơ màng.
- Thầy… bệnh… từ đó.

Tôi chợt hiểu ra. Không khí im lặng, Thầy nhắm mắt. Huỳnh lại bâng quơ, chậm răi, nhưng rơ ràng:
- Thầy Cao Đ́nh Đăi. Làm Giám học. Rất khe khắt…
Thầy Đăi lại mở mắt, Huỳnh tiếp tục:
- Nhờ vậy các em mới nên người và có ngày hôm nay.

Câu nói của Huỳnh gây xúc động. Thầy vẫn mở mắt nh́n thẳng lên trần, chắc đang nghĩ ngợi điều ǵ?. không ai nói thêm, rất lâu. Một vài thân nhân kế bên nh́n chúng tôi với ánh mắt đồng cảm. Tôi lại kiếm chuyện:
- Thầy Sơn mới liên lạc với em. Có phải sáng nay thầy Sơn vào thăm Thầy?
Thầy ừ nhẹ rồi chợt nói rơ:
- Vợ…thầy Sơn…cũng… bệnh nặng… lắm!

Tôi ngạc nhiên v́ chưa nghe thông tin này. Nhưng hiểu thầy Đăi đang lo toan, dù sức ḿnh đă cạn cùng, nhưng muốn nhắn nhủ…Huỳnh tiếp lời, trấn an:
- Thầy cố gắng, về Nha Trang chắc sẽ khoẻ hơn, Thầy yên tâm.

Thầy Đăi lại nhắm mắt. Chúng tôi đứng nói chuyện rất lâu với người phụ nữ, Không thấy Thầy mở mắt lần nào nữa, dường như Thầy đă thiếp đi. Nh́n đồng hồ đă 10h15. 30 phút dành cho chúng tôi chắc Thầy rất gắng sức. Chúng tôi xin phép cáo lui, trả lại không gian yên tỉnh cho Thầy và những người chung quanh nghỉ ngơi. Huỳnh trao bao thư cho người phụ nữ, gọi là chút tấm ḷng của những người học tṛ và của Hội Thân Hữu, nhờ chuyển tới gia đ́nh, để san sẻ nỗi đau mất mác. Không ai bảo ai, nhưng cũng tự hiểu rằng, đây là những giây phút cuối cùng c̣n thấy mặt Thầy trên cơi đời này. Chúng tôi không vội bước, một thoáng đứng lặng im bên giường Thầy như người mặc niệm. Nh́n chiếc b́nh sérum đang treo trên giá, tôi thấy những giọt cuối cùng đang rơi…

Trên đường về bỗng nhớ quay quắt những ngày tháng cũ. Trường lớp, bè bạn, Thầy Cô…H́nh ảnh người Thầy kính mến Cao Đ́nh Đăi hiện rất rơ bên những kỷ niệm. Một vị Giám học nghiêm khắt, mẫu mực. Một điều không ai có thể phủ nhận bên gương mặt sắt lạnh của trách nhiệm, Thầy luôn có những ánh mắt vị tha, thiện ư. Đôi mắt của Thầy là biểu hiện của nhân từ.

Biết Thầy không qua khỏi cơn bệnh ngặt nghèo, nhưng những lời báo tử từ Nha Trang vẫn làm tôi ngỡ ngàng. Viết vội những ḍng này để kịp tiễn Thầy về cơi vĩnh hằng.

  

 

30 Phút Cuối Vi Thầy
Dương Tấn Long
Sài g̣n 17/09/2006

 

 

Trang Thơ & Truyện: Dương Tấn Long               |                 www.ninh-hoa.com