trang nhà www.ninh-hoa.com   |  trang thơ & truyện của Diệp Thế Mỹ



Diệp Thế M
Bút hiệu: Mỹ Hiệp
 

 Cựu học sinh Trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1959-1963.
       Ban Pháp Văn
  Tác phẩm thường được
  đăng trên các báo tại
  miền Nam California và
    Đặc San Lại Giang,
  Tây Sơn, Liên Trường.
  Hiện sống tại Cali,  USA.
 


Văn/Truyện

 

  Gương Vỡ  
 
Gái Ninh Ḥa Lấy
     Chồng Lính
          
 
Một Thuở Long
    Đong
:   Phần 1 |
     Phần 2 
| Phần 3
 
Cháu Nội Tôi  
 
Vài Suy Nghĩ Nhân
     Ngày FATHER's DAY

 
Chim Lạ ! 
 
Chồng Gần Chồng Xa
  Gác Trọ ...  
 
Câu...Cá 
 
Kiếp Nghèo 
 
Hành Trang 

 


T

 
  Thời Gian 
 
Qua Thử Thách
 
Hoài Niệm   

 

 

 

 

 


 

   

V À I  S U Y  N G H Ĩ  N H Â N  NG À Y   FATHER's  DAY
 Mỹ Hiệp



Trong cuộc đàm thoại với - Ninh-hoa.com - Thành gợi ư để tôi viết về ngày Father’s day. Tôi cố giằn xúc cảm viết lại những ḍng này để chia xẻ với các con tôi về những ngày sống êm đềm bên cạnh cha già. Tôi như con khỉ con chỉ biết rong chơi quên cả lối về, măi đến một ngày nhận được điện tín cha mất. Tôi bàng hoàng chợt tỉnh, quay về th́ cha đă nằm trong cổ quan tài đóng kín. Không nh́n được mặt cha, không được nghe lời cha căn dặn lần cuối, nhưng tôi tin tưởng người tha thứ cho tôi. Nh́n ảnh cha lờ mờ sau màn nước mắt trong ánh đèn lung linh lay động, tôi thấy như người thật sự ngồi đó ngắm nh́n tôi. "Này con, bộ quần áo ba để ngay đi-văng đó, thay đi, nhớ mang giày san-đan đi học nhé!" Từng bộ áo quần mặc hàng ngày cũng do ba tôi chọn sau khi ủi thẳng nếp. Ông thường bảo, ủi áo quần không phải cho đẹp mà để giết con kiến hay con ǵ đó chui vào khi ta phơi ngoài nắng; hoặc ít ra ta cũng có thể nh́n thấy nó trước khi mặc.

Mỗi buổi sáng khoảng bốn giờ, ba má tôi dậy sớm đọc kinh, khi nghe tiếng mơ đều đều, tôi đă thức giấc, nhưng nằm im lắng nghe. Sau buổi tụng niệm, cha tôi đến bên giường đánh thức:
- M... Dậy coi lại bài để đến giờ đi học con!
- Con thuộc bài từ dầu hôm rồi,
- Cũng phải ôn lại, rồi ra vườn vươn vai hít thở đôi phút!

Mỗi buổi sáng, mẹ tôi ra chợ bán hàng, cha tôi cho anh em chúng tôi mỗi đứa một chén cơm nóng với con tôm càng ram, một miếng thịt sườn. No bụng nên không ăn quà rong trước trường. Tuy nhiên nh́n các bạn mỗi buổi sáng đều "thổi kèn" - ăn bánh xèo quán bà Chói được cuốn trong lá chuối giống như cái kèn - Tôi về nhà kể lại nhiều lần về món bánh xèo đó, làm cho mẹ tôi chạnh ḷng bảo: " Ngày mai ba nó cho con M... tiền để nó cùng ăn với các bạn, không ăn ở nhà nữa. Lên trường nó thấy bạn ăn nó thèm...!"

Thế là ngày hôm sau tôi để bụng đói, đến trường với hai đồng ba cho. Mỗi cuốn bánh xèo là một đồng, nhưng hôm đó tôi không mua được cuốn bánh nào v́ năm bảy chục bàn tay giơ ra trong lúc chỉ có một ḿnh bà Chói vừa đúc bánh vừa cuốn kèn... Chỉ nửa buổi học, tôi đói không ra chơi được trong giờ giải lao. Mồ hôi lạnh toát ra, tôi nằm úp mặt trên bàn viết, nói với thầy tôi bị bệnh. Lúc tan học tôi cũng không ra về nổi. Các bạn ghé nhà thông báo, ba tôi thuê xe xích lô đến trường đón tôi về. Khi đi ngang qua tiệm cơm gà Mỹ Hiệp, ba tôi mua một ly cà phê sữa, ông cho tôi uống từ từ. Uống được nửa ly, tôi thấy người khỏe ra và mạnh như người không đau ốm ǵ cả, nên hỏi ba:
- Cà phê sửa cũng chữa được bệnh hả ba?
- Con đói rồi bị lủi chứ bệnh ǵ!

Nghe ba nói, tôi chợt nhớ ra từ sáng đến giờ chưa ăn ǵ. Tối đến, mẹ tôi bán hàng về, nghe ba tôi thuật chuyện lại... Thế là từ đó về sau nầy, tôi bắt buộc phải ăn cơm ở nhà trước khi đến trường. Từ đó tôi không có cơ hội được cha mẹ chấp thuận cho ăn quà ở trường nữa.

Những hôm có môn thủ công, tôi cùng các bạn lội bộ qua vùng Phước Đa kiếm đất sét mang về để ba tôi "nắn", nào là trâu, ḅ, gà, ngựa, cối xay... Có đến cả chục loại khác nhau, chẳng những cho tôi mà c̣n cho các bạn, đứa nào thích th́ cũng được lănh một món đem đi chấm điểm. Có khi ông làm thủ công bằng giấy carton như h́nh lập phương hay lồng đèn cho tôi và mấy đứa bạn của tôi...! Ba tôi không những thương con ḿnh mà các bạn tôi cũng được ông ưu ái. Hàng xóm láng giềng nói với nhau: "Ba con M. hiền như Phật!"

Mọi việc mới xảy ra hôm nào, nay biến thành kỷ niệm. Cuốn phim cứ quay ngược để tôi hưởng những phút giây êm đềm bên ba, trước quan tài của ông; để rồi hai ngày sau tôi vĩnh viễn không c̣n ǵ, cho dù là đôi dép hay quần áo, người ta sẽ đem ra nghĩa trang đốt sạch!

  

Những ngày gần đây, báo chí trong nước, các đài phát thanh quốc tế xôn xao về tin nữ diễn viên Yến Vy bị đưa vào Trung Tâm Phục Hồi Nhân Phẩm. Kẻ chê th́ nhiều mà người đàm tiếu cũng lắm. Vấn đề đạo lư nầy, khiến tôi bồi hồi nhớ những ngày sống bên cha. Lúc tôi c̣n học Trung Học Trần B́nh Trọng, gần bến xe Ninh Ḥa- Nha Trang (ngă ba đường lên ga xe lửa ); năm ấy, có một người đàn bà xứ khác đến mở một Bar bán rượu. Hàng ngày tôi phải đi ngang qua quán đó để đến trường. Tai tôi không khỏi phải nghe những trận cười lả lơi bên trong quán. Tiếng cười trong trẻo làm tôi phải nh́n vào, bắt gặp những cô gái không lớn hơn tôi là bao, xinh đẹp, phấn son ḷe loẹt! Bỗng dưng tôi cảm thấy bực bội, h́nh như có ai đó đă làm ô nhiễm không khí trong lành của quê hương tôi. Về đến nhà, ba tôi thấy con ḿnh vẻ mặt cau có phiền muộn, ông hỏi nguyên do. Tôi kể cho ông nghe cảm giác của ḿnh, ba tôi bèn chậm rải nói: "Lẽ ra con phải biết ơn những người con gái đó. Nhờ họ mà con và bạn bè con được yên ổn học hành, hàng ngày nhỡn nhơ đến trường trong những lớp áo dài sát người. Con thử nghĩ, trong thành phố nhỏ bé này có bao nhiêu người đàn ông xa vợ xa con lâu ngày, những người lính xa quê hương, Mỹ có Đại Hàn có, nếu họ không được giải quyết sinh lư, liệu họ có để yên cho tụi con an lành hay không?..."

Tôi bàng hoàng suy nghĩ, xă hội này có lắm điều ḿnh cần t́m hiểu và học hỏi. Tôi bắt đầu không phán đoán sự việc một cách nông cạn theo trực giác. H́nh như tôi cũng trưởng thành hơn sau những lời dạy đó của ba tôi. Khoảng một năm sau, ông gọi tôi căn dặn:

- Nhà ḿnh sắp có người vào ở chung. Nói rơ hơn là anh con sắp cưới vợ. Con phải hiểu, người con gái đó chỉ quen với anh con, c̣n tất cả đều xa lạ đối với cô ta... Ba ví dụ, lúc ở nhà với cha mẹ, chị ấy ăn ba chén cơm, khi về nhà ḿnh, v́ c̣n lạ nên không dám ăn no bụng như hàng ngày. Đến đêm có đói cũng không dám lục nồi như lúc ở với cha mẹ ruột. Con phải sớm hiểu hoàn cảnh đó mà để ư chăm sóc chị ấy. Nhà có món ǵ ngon, không cần để phần cho ba má, bởi lẽ ba má có thể tự lấy ăn được. C̣n chị dâu con th́ đâu dám, nên con phải mời mọc, dành phần cho nó... !

Tôi bực ḿnh trả lời :
- Ba có thấy con hung dữ lắm hay sao mà dặn kỹ như vậy?
Mẹ tôi xen vào:
- Làm người cái ǵ cũng phải học, học ăn, học nói, học gói, học mở, học cách xử thế. Nếu không có người dạy, làm sao con hiểu việc ǵ để học. Ba má dạy việc ǵ th́ lắng nghe và học điều đó đi, đừng trả treo tiếng một tiếng hai.

  

Nay tuổi tôi cũng gần tuổi ba tôi lúc người ra đi, nhưng vẫn thấy ḿnh khờ khạo, dễ giận dễ hờn, ngu ngơ như thuở c̣n có ba bên cạnh răn dạy. Tôi nhớ rất rơ lời than của Ba tôi:

" Cha già con muộn chơi vơi,

cha làm gần chết,

con chơi tối ngày!"

- Sao ba không sai bảo, con có biết chuyện ǵ để làm đâu!

Mấy chục năm rồi, tôi vẫn ân hận âm thầm, một nén hương khấn nguyện, mong bên kia thế giới ba tha thứ cho con. Mỗi năm, người ta c̣n có cha để mua quà tặng. C̣n tôi th́ chỉ để nước mắt tự do tuôn khi nghĩ đến cha nhân ngày Father’s day.

Những ngày c̣n sống bên cha mẹ, mùa Phật Đản nào ḷng tôi cũng nao nức đến chùa lễ Phật và xem văn nghệ do gia đ́nh Phật Tử tổ chức. C̣n bây giờ, ngày ấy lại là ngày giỗ cha. Năm nay tôi cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ cả v́ có hai con dâu cùng chia xẻ, mỗi người t́nh nguyện nấu một món chay cúng ông ngoại. Chúng nó hỏi:
- Ngày xưa ông ngoại ăn chay hả má?
- Không! Ông ngoại chỉ ăn chay mỗi tháng mười ngày, nhưng hàng ngày ông thường giảng giải với các con:
"người chết rồi đâu có ăn uống món ǵ, cúng chỉ là để nhắc nhớ kỷ niệm về người quá cố. Không nên đặt chuyện tôi nuôi gà nầy cúng cha, nuôi con heo để giỗ mẹ... Đó chỉ tạo cho người đă quá văng thêm tội lỗi. Nếu mai sau ba qua đời, con cháu chỉ cúng ba chén cơm và dĩa muối mè là đủ rồi. Ư thích của ba là vậy."

  

Lúc ba tôi c̣n sống, tôi chưa làm được điều ǵ để ba tôi nở nụ cười trọn vẹn, nay tôi xin nhắc lại một vài kỷ niệm, nhân ngày Father’s day để con cháu hiểu là chúng có được một ông Ngoại suốt đời lo lắng dạy bảo đàn con, nêu gương sáng đạo đức, mà măi đến bây giờ tôi vẫn thầm cám ơn Trời Phật đă cho tôi một người cha nhân ái ấy.

 

Mỹ Hiệp - Ninh Ḥa
Tháng 6 năm 2005