Trang Thơ & Truyện: Diệp Thế Mỹ               |                 www.ninh-hoa.com



 Diệp Thế M
Bút hiệu: M Hiệp



Cựu học sinh Trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
Niên Khóa 1959-1963.
Ban Pháp Văn
Tác phẩm thường được
đăng trên các báo tại
miền Nam California và
Đặc San Lại Giang,
Tây Sơn, Liên Trường.



Hiện sống tại Cali,  USA.   


 

 

 

 

 

Trang Nhật Kư Cũ
Diệp Thế M


 

 

       Hai bàn tay gh́ chặc, tôi ôm sát nó vào ḷng để giằn nổi xúc động dâng trào mănh liệt. Nếu bảo người già sống cho dĩ văng, tuổi trẻ sống cho tương lai; với tôi điều nầy quả thật đúng. Nh́n quyển vở cũ mà t́nh cờ bắt gặp trên ngăn sách, tâm trạng cũng giống như tôi t́nh cờ gặp người quen từ thuở nào của vài chục năm xa xưa…Cuộn phim dĩ văng chợt hiện về… Tôi đă quên hẵn nó gần hai mươi năm rồi sao…Thời gian như bóng câu cửa sổ. Tay mân mê giở từng trang:

 

Thứ Ba, ngày …tháng … năm 91:

“…Một tưần lễ trôi qua, tôi không đến lớp cô Marylyn. Tôi nhớ cô rất nhiều. Mỗi ngày vào thứ hai, cô hỏi tôi, -My, Chị có việc ǵ vui trong cuối tuần không? – Câu hỏi nầy khắc đậm trong trí tôi, nếu tôi có ǵ vui, cô giáo vui lây, cô cười thật thoải mái lộ hai hàm răng trắng đều trên đôi môi mộng đỏ. Bây giờ tôi phải xa cô rồi v́ tôi đă học xong chương tŕnh lớp hai của cô giảng dạy. Hôm nay cô Marylyn giới thiệu tôi với cô giáo mới. Tôi mơ ước trong tương lai Anh Văn tôi khá hơn, tôi sẽ viết bài tán dương cô giáo đầu tiên dạy ESL cho tôi trong chương tŕnh của người lớn tuổi. Họ là những người đầy thiện chí, thông minh đă ban cho tôi những t́nh cảm tưởng chừng đă khô cạn v́ phải sống những ngày đau khổ dai giẳng trên quê hương. Cô đă làm tôi vui, đón mừng từng ngày với cuộc sống mới nơi xứ lạ quê người. Marylyn, cô giáo đầu tiên của tôi trên đất Mỹ…”

 

       Ḷng tôi xao xuyến tưởng chừng như hôm nay tôi chuẫn bị vào trường High School Westminster để dự ghi danh vào lớp Anh văn. Sau khi đặt chân lên đất Mỹ vài tuần, gia đ́nh tôi thuê nhà đối diện với trường trên đường Golden West. Được biết, ban đên trường có dạy ESL cho người lớn tuổi không phải trả học phí. Vợ chồng chúng tôi lăng xăng hỏi người chung quanh, cuối cùng biềt được nhà trường sắp mở khóa học mới. Trước ngày nhập học, trường tổ chức thi trắc nghiệm để biết tŕnh độ để tiện việc sắp xếp vào lớp. Sau khi có kết quả “ thi tuyển” tôi được xếp vào lớp Hai, ông xă vào lớp Ba.

 

       Nhớ ngày đầu vào lớp, cô giáo giới thiệu tên, tôi không hiểu ǵ, chỉ ngây người trố mắt nh́n cô giáo đẹp như từ hành tinh khác đến. Tóc cô vàng mịn như tơ. Cô xuất hiện trong lớp quanh những người không dám bảo là già nhưng thực sự họ không c̣n trẻ, có thể tuổi tác không là bao, nhưng phần đông thoát ra từ địa ngục trần gian, khô cằn thể xác. Cô như ḍng suối mát đem tưới lên đám cỏ khô. Cô luôn cười tạo cho tôi cảm giác không lo sợ khi không hiểu cô nói điều ǵ, chỉ thấy vui và mong thời gian chậm trôi để tôi được những giây phút nh́n ngắm cô đi tới đi lui. Cô giáo phát bài đă in sẵn cho học viên. Tôi nh́n bài thấy quá dễ, rồi tự hỏi sao ḿnh không hiểu lấy một lời trong hơn hai giờ cô giảng. Sau 15 phút xả hơi, lúc trở lại lớp, tôi cố gắng lắng tai nghe, th́ phát hiện ra ngày trước ḿnh học và nghe không phải chính thức giọng Mỹ, Thầy ḿnh là người Việt nên ḿnh quen giọng Việt rồi. Vài tuần sau, do t́nh cảm đặc biệt tôi luôn hướng về cô nên đă bắt đầu hiểu khá rơ ràng.

 

Tôi lật trang kế tiếp ngày… tháng năm 91:

Một thời gian ngắn, tôi đă qua được chương tŕnh lớp Hai. Tôi không đủ từ ngữ để diễn tả ư nghĩ của tôi. Ngày đầu tiên gặp cô giáo mới. Cô giáo lớp Ba của tôi cũng rất đẹp, giọng nói thanh tao nhẹ nhàng, tôi hiểu rỏ ràng bài học cô giảng trong lớp nên làm bài tập rất hoàn hảo. Vào lớp nầy, cô giáo tập học viên viết văn tự do, dưới h́nh thức nhật kư ( v́ vậy nên hôm nay tôi c̣n quyển vở nầy). Bài viết xong nạp cho cô ngày hôm sau, để cô sửa lỗi chính tả và văn phạm. Cô phê b́nh khuyến khích động viên, chia xẻ vui buồn với từng người trên trang vở nầy. Nét bút màu đỏ phê bên b́a vở là kỷ niệm hiếm hoi quí giá của tôi.

 

       Lần đầu gặp cô, tôi không thể nào biết gốc gác, chỉ đoán cô là người gốc Á. Mũi cao, nước da trắng, miệng trái tim…giống tài tử xi-nê. Cô nghiêm nghị không hề thấy cười, không dễ dăi như cô Marylyn ở lớp Hai. Cô cấm chúng tôi nói tiếng việt trong lớp. Một hôm có anh bạn đứng lên phát biểu chia xẻ nghề nghiệp của anh cùng bạn trong lớp, anh là chief cook trên tàu hải quân. Nghe anh nói lưu loát và hào hứng, nhưng thật sự trong một câu có một nửa tiếng Anh, một nửa tiếng Việt xen nhau không ngập ngừng; làm người nghe cũng thấy lạ và vui vui. Lâu lắm tôi mới được nghe chị bạn ngồi cạnh cho biết cô giáo là người Việt Nam du học từ nhỏ. Cô lấy chồng là Bác Sĩ được vài năm th́ chồng chết. Không nghe cô nói tiếng Việt bao giờ. Có lẽ anh bạn tinh nghịch muốn biết cô có nói được tiếng Việt không nên làm như vậy. Học tṛ tuy già cũng tinh nghịch dữ lắm!

 

Friday …91

This is a busy day. I am cooking for my son’s birth day. While I make a birth day’s cake, I think about my son’s childhood. The time passes as fast as lighting. Just yesterday he always asked me: “Do you have any more to eat?” But now, he is growing and looks like a gentleman. I smile to myself when I think that tomorrow he will ask me to get married. My children will grow up and leave their nest…

 

       Khi viết những ḍng chữ nầy, con trai út tôi vưà tốt nghiệp high school, ư nghĩ một ngày nào đó nó nói chuyện cưới vợ với mẹ; thật ư nghĩ của tôi có một chút ngộ nghĩnh vui vui, nhưng khi ngồi đây, bây giờ, đọc lại trang vở nầy, th́ đứa con út của tôi đă có hai con. Người không thay đổi, cảnh cũng như xưa, nhưng tâm lư th́ hoàn toàn khác.

 

Sunday Feb-14- 91

Valentimes day – I got up earlier than usual. My husband appeared at the door with his picture which was taken at his company. We went going shopping with my cousins. My husband bought a new dress for me. In return I presented him with a leather belt. Then I went to Westminster Mall; suddenly we saw a thousand different beautiful kinds of orchids. They displayed the flowers in the shopping center. Wow! How beautiful! An orchid forest! I have never seen it before. We stayed outside until 7:00PM and came home. In that time, It hailed. This was the second time that I was seen it. When I lived in my country in Pleiku, where the weather is the same as here, I have seen it for the first time. The hail reminds me of my new weds. My husband has been in the army. I followed him to a cold mountain “Pleiku” I become home-sick. I miss my mom! Sadness and happiness mix together in my mind today!

 

       Xem đoạn nhật kư nầy, cô giáo phê những ḍng văn như sau:

 

Mrs My

Your diary is very well written and full of lovely thoughts of home, family and facets of your new life here- I know both you and your very nice husband will make yourself and your family very happy life here in your USA As the person, I appreciate your sharing your thoughts in such a sincere fashion. As the teacher, I compliment you for your very nice command of the English language…

 

       Nhớ những năm tháng sống ở Pleilu, đúng như bài hát trong thập niên 70 mà Phạm Duy phổ nhạc “ …Ở đây buổi chiều quanh năm mùa Đông…” Thường xuyên là bụi đỏ mù trời mỗi khi nắng gắt, bùn nhảo ở mọi nơi, trơn trợt toàn là màu đỏ…Một hôm trời mưa lộp độp trên mái tôn, tiếng như trăm ngàn ḥn đá người nào đó chọi lên mái! Nhưng đó là một cơn mưa đá mà lần đầu tiên tôi chứng kiến. Pleiku cũng có lắm loại hoa lan. Em chồng tôi mỗi lần đi công tác là t́m ṭi đâu đó trong rừng đem về một vài gị lan treo khắp vườn và trong nhà; nhưng chưa lúc nào thấy hoa lan đủ loại nhiều màu tỏa ngát hương như ở Mỹ.

 

Tueday…91

The night is quiet. The clock on the wall showed 2:00AM, my arthritis bothered me all night. I couldn’t sleep. I went to my daughter’s room. She was sleeping. The boy’s room was very silent. Not a dog barked only the wind blowing and leaves whispering in the night. I worry about everything. A month ago, the thief braked into my house while I went out. I listened carefully to any minor sound maybe someone is walking on the street. I wished the morning would dawn soon. Time passes slowly and slowly!

 

       Bệnh phong thấp đeo đuổi tôi suốt cả đời. Ban ngày th́ làm việc tưởng như người khỏe mạnh lắm, ban đêm th́ nhức nhối rên rĩ. Rơ khổ, thầy Tàu cho đến thầy Tây đều chê tôi nhơng nhẽo. Cả đến mẹ tôi cũng không hiểu nổi, bà bảo -Từng tuổi nầy, tao không biết nhức mỏi là ǵ, sao mầy c̣n nhỏ cứ than đau nhức – Không biết tôi giống ai đây, có lẽ kiếp trước tôi là người đánh xe ngựa, tay luôn cầm roi nhịp lên ḿnh ngựa, không quan tâm đến sự đau đớn của kẻ khác nên bây giờ trả nợ đó chăng!

 

Wednesday…91

I really miss my small town, a tiny dirt road, a lake full of flowers. I saw that flower and asked my friend:

 - What is the name of these flowers?

 - They are forget me not

 - Very strange for me. I have never heard it before.

And my friend begin to tell:

-                      Two people sat on the edge of the lake. The girl saw the flowers in the lake and asked the same question you asked. Her friend wants to pick them for her, but it was far from his reach, he tried and tried reach… Finally he fell down in the deep lake, and cried out “Forget me not”. That is the legend for these flowers…

-                       

       Nhớ cái thuở ngu ngơ khờ dại ấy, người bạn chỉ muốn mượn tên hoa để nhắn gởi điều ǵ đó thôi… Tôi nào hay biết

 

Thursday….91

 A writer was drying out of idea and has no luck in his life. His poems were not popular and rarely get published. He was very poor…With no house, no food. Once cold night in Alaska, the writer got drunk. He wanted to find the warmness in the sense of wandering after his emotion. The coldness outside cut his skin but didn’t hurt as bad as the coldness of loneliness inside his heart. Wine warmed his heart a little gave him strength with all the hot felling of an emotion. Idea appeared in his mind. He stepped hurry toward his place to find paper or book to jot down his ideas, but he felt dizzy, fell down on the street and became still… The next day, on the new paper I saw his cold dead body. Never can I understand what is going on in the heart of the homeless. Each person is his own star. I heard a murmuring voice “If I am a bird, I will be happier…

 

       Tôi nhớ lại buổi học ngày hôm đó, cô giáo nói về những người vô gia cư đến xin tiền nơi những ngă tư đèn xanh đỏ. Cô giáo cho rằng họ không muốn đi t́m việc làm, ḷng tôi chùng xuống, nổi buồn ồ ạt kéo đến. Suy nghĩ thân phận ḿnh hiện tại vưà đến xứ lạ nầy; nếu không có sự trợ giúp của chính phủ th́ chẳng biết ra thế nào, việc làm đâu phải dễ kiếm. Gần nhà có chị hàng xóm hằng ngày vào shop may, tôi nhờ chị giới thiệu cho tôi cùng vào may, chị từ chối rằng hảng không cần người nữa, đă đủ thợ rồi. Ngày ấy, nếu có việc ǵ lương chừng mười đô là tôi củng mừng lắm rồi. thấy cảnh người vô gia cư xin tiền ḷng tôi se thắt tự hỏi có thể nào có ngày này cho ta! Thấy quan niệm của cô giáo không cảm thông với hoàn cảnh bất hạnh, tối hôm đó tôi về nhà viết lên những cảm xúc như trên.

 

       Quyển sách cũ đưa tôi về những kỷ niệm xa xưa. Ngày ấy tuy mừng vưà thoát khỏi quê hương, nơi đó ḿnh không c̣n lối thoát, đời sống đi vào ngơ cụt. Nhưng khi đến xứ lạ quê người chỉ vui vài giờ trong lớp học; khi về nhà đối mặt với cuộc sống khó khăn không phải là ít. Thế rồi niềm mơ uớc một ngày “ Anh Văn khá hơn”, tôi sẽ viết một bài tán dưong công lao của những thầy cô dạy ESL mà chưa thực hiện được, mặc dù đến nay, đă gần hai mươi năm. Từ ngày măn khóa lớp Ba, tôi đă phải bỏ lớp học,bỏ viết lách để lo kiếm kế sinh nhai. Ước mơ tuy không lớn nhưng chẳng bao giờ thực hiện được. Xin lổi những người thầy ESL đă cố công tận sức muốn cho chúng tôi hội nhập vào cuộc sống mới nơi xứ lạ quê người, sau bao thăng trầm trong ăcuộc chiến tranh đầy đau thương tan tác. Ôi! Việt Nam yêu dấu đă xa rồi!

 

 

M Hiệp
California-Hè 2009

     

 

Trang Thơ & Truyện: Diệp Thế Mỹ           |                 www.ninh-hoa.com