trang nhà www.ninh-hoa.com   |  trang thơ & truyện của Diệp Thế Mỹ



Diệp Thế Mỹ
Bút hiệu: Mỹ Hiệp
 

 Cựu học sinh Trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1959-1963.
       Ban Pháp Văn
  Tác phẩm thường được
  đăng trên các báo tại
  miền Nam California và
    Đặc San Lại Giang,
  Tây Sơn, Liên Trường.
  Hiện sống tại Cali,  USA.
 


Văn/Truyện

 

  Gương Vỡ  
 
Gái Ninh Ḥa Lấy
     Chồng Lính
          
 
Một Thuở Long
    Đong
:   Phần 1 |
     Phần 2 
| Phần 3
 
Cháu Nội Tôi  
 
Vài Suy Nghĩ Nhân
     Ngày FATHER's DAY

 
Chim Lạ ! 
 
Chồng Gần Chồng Xa
  Gác Trọ ...  
 
Câu...Cá 
 
Kiếp Nghèo 
 
Hành Trang 

 


T

 
  Thời Gian 
 
Qua Thử Thách
 
Hoài Niệm   

 

 

 

 

 


 

   

   
M Ộ T    T H U Ở    L O N G    Đ O N G ! 
 Mỹ Hiệp


 

Phần 3:
 

Về lại nhà chị bị ốm cả tháng trời. Sau lần thăm nuôi đó, suốt nửa năm sau chị không nhận được thư chồng. Lo lắng đêm không ngủ được. Có tiếng gà gáy, chú gà ṇi vừa lú đuôi tôm tập tành gáy te te, cánh đâm vài lông tơ màu sặc sỡ. Chị đang nghĩ đến chú gà của thằng út, đôi mắt bỗng cay sè rồi ngủ tiếp. Thức giấc, mặt trời đă lên cao, con chị đứa lớn đă đi học, thằng bé nhất đang được ngoại cho ăn cháo và đang rượt đuổi mấy chú gà con.

Một buổi sáng, thằng cháu dẫn một người đàn ông lạ đến nhà t́m Nhẫn:
- D́ ơi! Có ông nầy t́m D́, nói dượng Tâm nhắn chuyện ǵ đấy!

Nhẫn nh́n người lạ quan sát để lượng giá, người nầy t́m nàng báo tin ǵ chưa rơ, nhưng có thể tin được không? V́ gần đây có một số người t́m đến những gia đ́nh có thân nhân đi tù báo tin ma, lường gạt nhiều lắm. Người đàn ông lạ lên tiếng:
- Chị có phải vợ anh Tâm không?
- Dạ Phải.
- Anh Tâm bị thương, đang nằm ở bệnh viện Qui Nhơn.
- Sao anh biết được tin nầy?
- Tôi đi nuôi thân nhân ở đó và được chứng kiến họ chở vào những người tù cải tạo bị thương v́ bom nổ trong lúc lao động.
- Chồng tôi đang ở miền Bắc mà!

Biết đâu họ mới đưa vào Nam! Anh ấy nhờ tôi, tôi thấy tội nghiệp, anh Tâm bị thương băng bó khắp người chỉ chừa hai con mắt. Anh ấy cho địa chỉ tôi mới biết t́m chị đó chứ. Tin hay không là tùy chị. Thấy chuyện đáng làm th́ tôi làm phúc thôi!

- Xin lỗi anh, không phải tôi không tin, nhưng việc nầy tôi phải báo cho em chồng tôi biết, nó là đàn ông, nó đi thăm tiện hơn tôi.

Sau đó anh ta từ giă, Nhẫn có biếu ít tiền xe. Ngày hôm sau ra chợ bán hàng th́ chị nghe Bác Mười cũng có người t́m đến nhà báo tin con Bác bị thương y như thế. Chị kể lại chuyện xảy ra ngày hôm trước. Bác Mười trai nói:
- Để tao ra Qui Nhơn ḍ la ỏ các bệnh viện xem sao, có tù cải tạo đang nằm ở đó không, rồi về cho mầy biết sẽ tính sau. Tao rành Qui Nhơn v́ trước 75 thầu thuế chợ ở đó.

  

Mấy hôm sau Bác Mười trai về cho biết, trong các bênh viện tại Qui Nhơn không có tù cải tạo nào nằm điều trị v́ bị bom ḿn cả!

Nhẫn t́m đến ông thầy bói nổi tiếng để hỏi thăm tin tức chồng. Sau khi đặt tiền vào đĩa, Nhẫn hỏi thầy:
- Tôi định kết hôn với người tuổi Thân, thầy thấy có hợp không? Làm ăn và con cái sau nầy có nên người không?

Thầy gieo quẻ rồi trả lời:
- Bà và người tuổi Thân nầy đă có ba đứa con rồi, ông ấy đang gặp hạng xấu vô cùng, không biết tin tức đâu cả. Đang bị giam cầm. Đang bệnh nặng lắm! Người nầy mạng lớn, không chết đâu, nhưng phải cúng sao giải hạn!

Chị hỏi:
- Tôi có gặp được người nầy nữa không?
- Hiện nay không gặp được.

Chị không biết hỏi thêm điều ǵ nữa nên đành chào thầy ra về. Trên đường vào Sài G̣n mua hàng, Nhẫn ghé Xóm Bóng viếng Tháp Bà. Nơi nầy, lúc c̣n là học tṛ, chị và anh Tâm cũng có vài lần xin xâm. Nh́n cảnh cũ thiếu người ḷng buồn áo năo. Chị van vái Bà: " Nếu phải chồng con đang hoạn nạn, cho con gánh vác một phần vận xấu đó."

Sau khi mua hàng từ Sài Gon về, trên chuyến xe Lam từ Nha Trang - Ninh Ḥa, xe chị bị đâm vào xe bộ đội ngay trước Tháp Bà. Chị bị găy cánh tay phải. Người tài xế xe Lam nói với chị:
- Tôi là tù cải tạo mới về, mượn xe của ông anh rể kiếm tiền sinh sống, tôi c̣n trong thời kỳ quản chế.

Nghe mấy tiếng tù cải tạo, Nhẫn nghĩ rằng họ cũng cùng hoàn cảnh đau khổ như ḿnh nên nói:
- Anh an tâm, tôi không làm khó dễ ǵ anh đâu, anh đưa tôi đến Dân Y viện Nha Trang đi! Có lẽ phần số tôi như thế!

Chị liên tưởng lời thỉnh nguyện của ḿnh tại nơi nầy mấy hôm trước có lẽ linh ứng...

Nhẫn được thư chồng, tay đang bó bột không viết thư hồi âm được, chị lại chẳng muốn báo tin không vui cho chồng nên nhờ em gái viết thư. Báo hại làm anh Tâm nghi ngờ là chị bị tai nạn chết rồi. Phải đợi ba bốn tháng sau , tay cầm bút được, chị mới cho chồng biết tin tai nạn đă qua!

  

Nh́n khóm mai vàng trước cổng, Nhẫn nói vói mẹ:
- Năm nay cây mai nhà ḿnh nhiều nụ quá, nụ vừa hé hé, nở đúng giao thừa đó má!
- Ừ! Sẽ có điềm may mắn cho gia đ́nh ḿnh!

Đă mấy năm rồi chị không nghĩ đến đi hái lộc đầu năm. Năm nay chị lại nhớ lời Ba lúc c̣n sống, ông nói: " Năm nào ăn Tết càng lớn, năm đó lộc vô càng nhiều. Đầu năm ḿnh sốt sắng đi lễ Phật th́ năm đó ḿnh có nhiều điều may". Cũng không hẳn là v́ muốn lợi lộc, nhưng bỗng nhiên ḷng chị rung động một thứ t́nh cảm êm ái khi ngọn gió Xuân man mác chờn vờn trên da thịt. Chị trang điểm tô phớt một lớp phấn hồng, mặc lại chiếc áo dài có đến mười năm rồi chị mói cầm lại. Chị ốm hơn xưa nhiều, áo rộng nhưng xem cũng tạm.

- Má ơi! Năm nay xuất hành hướng nào?
- Nếu con muốn tài lộc th́ đi hướng chánh Đông, muốn tin vui th́ theo hướng Tây gặp Hỷ Thần.
- Đi hướng Tây là ḿnh về Chùa Thiên Bửu luôn hở má!
- Phải đó!

Đến chùa, sau khi lễ Phật, chị chào Thầy Trụ Tŕ. Sư cụ năm nay có đến tám mươi tuổi. Lần về hướng hồ sen khi mọi người c̣n đang trong chánh điện hay trước sân chùa ngắm hoa và chiêm ngưỡng các ḥn giả sơn. Sen mùa nầy không hoa nở nên chẳng có ai ra hồ. Hai mắt chị chăm chú nh́n xuống hồ, ngọn gió nhẹ thổi qua làm chao động mặt nước lúc ẩn lúc hiện như có bóng ai dưới đáy hồ lung linh mờ ảo! Phải chăng là người thanh niên hái hoa " forget me not " cho người yêu. Trong phút giây người đàn bà chạnh ḷng than thở:

" Chung quanh những đá cùng cây
" Biết người tri kỷ đâu đây mà t́m"
               (Tản Đà)

Tiếng pháo đ́ đùng từ vài ngôi nhà gần Chùa, Nhẫn vội quay gót về nhà, chị lo thằng con cả đưa em đi lượm pháo Tết, có lần chị thấy nó lượm pháo lép, xé giấy lấy bột thuốc dồn lại gói thành pháo lớn. Nó đốt, hai đứa em chụm đầu vô xem, hú hồn tí nữa là cháy cả mặt. Chị thầm van vái chồng chị sớm về để dạy dỗ các con. Chúng mỗi ngày một lớn. Chị phải chạy lo ngược xuôi kiếm gạo, khó mà chăm sóc ba đứa con về phương diện học hành, một tiếng của cha cũng bằng ba của mẹ!

  

Sự cầu nguyện hàng đêm của người đàn bà đau khổ như cũng làm cảm động ḷng trời. Vào một mùa Đông giá buốt, nếu có ai ṭ ṃ nh́n qua khe cửa của căn nhà vách đất nghèo nàn kia, sẽ thấy năm mái đầu chụm vào nhau chung quanh chiếc bàn con, ngọn đèn được khêu tỏ ngọn, bên cạnh một hỏa ḷ nhỏ than hồng lách tách nổ vui. Một người đàn ông tóc đă ngả màu đang đọc cho các con nghe tập bút kư của chị C̣ quanh năm tần tảo nuôi con, vượt núi trèo non nuôi chồng trong các trại tù từ Nam ra Bắc!

HẾT
 

Mỹ Hiệp - Ninh Ḥa