trang nhà www.ninh-hoa.com   |  trang thơ & truyện của Diệp Thế Mỹ



Diệp Thế M
Bút hiệu: Mỹ Hiệp
 

 Cựu học sinh Trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1959-1963.
       Ban Pháp Văn
  Tác phẩm thường được
  đăng trên các báo tại
  miền Nam California và
    Đặc San Lại Giang,
  Tây Sơn, Liên Trường.
  Hiện sống tại Cali,  USA.
 


Văn/Truyện

 

  Gương Vỡ  
 
Gái Ninh Ḥa Lấy
     Chồng Lính
          
 
Một Thuở Long
    Đong
:   Phần 1 |
     Phần 2 
| Phần 3
 
Cháu Nội Tôi  
 
Vài Suy Nghĩ Nhân
     Ngày FATHER's DAY

 
Chim Lạ ! 
 
Chồng Gần Chồng Xa
  Gác Trọ ...  
 
Câu...Cá 
 
Kiếp Nghèo 
 
Hành Trang 

 


T

 
  Thời Gian 
 
Qua Thử Thách
 
Hoài Niệm   

 

 

 

 

 


 

   
K I Ế P   N G H È O
Mỹ Hiệp 

  

 

   Nắng lên dần...Nắng lên cao, cao tận đỉnh đầu. Sức nóng thiêu đốt của mùa hè làm Bảo choáng váng, đê mê, ngất ngây. Đôi mi trĩu nặng mỏi mệt đần dần khép; mặc dầu chàng gắng hêt sức cố chống đỡ, giương to mở lớn đôi mắt, nhưng cảnh vật cứ dần dần mờ như có làn sương tơ mong manh vây bủa, tất cả nhạt nḥa không phân định được. Tâm trí Bảo hoàn toàn tỉnh táo; mồ hôi chàng toát ra đầm đ́a ướt cả lưng áo, những giọt nước từ trán chảy xuống ướt cả chân mày. Bảo đưa tay quẹt ngang cũng đủ làm ướt đẫm ḷng bàn tay. Một ngọn gió hiếm hoi nhẹ hiu hiu thổi qua làm chàng phát lạnh. Bảo co rúm người hai tay khoanh ôm lấy ngực. Nh́n bóng ḿnh đă ngă phía sau, chàng đoán biết đă quá canh trưa. Những người đàn bà mua gánh bán bưng đă thu dọn thúng mũng, quang gánh, các chị hàng rau mặt mày buồn thảm nh́n số hàng c̣n lại quá nữa đă héo khô, các em bán chanh ớt tỏi ngồi dựa tường ngủ gà ngủ gật v́ say nắng hè gay gắt. Họ mong đợi những người đi mua trễ, những công nhân về muộn.

   Thế là một buổi chợ đă tan, Bảo không t́m được một mối vác thuê hay gánh mướn nào. Không phải một ngày mà đă ba hay bốn ngày rồi, chàng rời khỏi nhà từ sớm tinh mơ, Bảo rón rén ra đi khi vợ con chàng c̣n say giấc ngủ. Đứa con trai ba tháng không đủ sữa bú, cằn nhằn khóc suốt đêm, anh thật quá xót xa tê tái. Mấy ngày trước, chàng c̣n vào nhà bếp xem có c̣n cơm nguội đem theo để ăn trưa, nhưng hôm nay chàng biết nhà không c̣n gạo th́ làm ǵ c̣n cơm dư qua hôm sau. Cho nên chàng ra cửa ḷng vô cùng buồn bă.

   Suốt buổi sáng đến trưa chàng không có ǵ để làm, nhưng cơn đói th́ vẫn cứ kéo tới cào xé ruột gan, miệng tiết ra chất nước bọt chua lè. Ngôi chợ không c̣n bóng người chỉ chơ vơ những sạp gỗ, Bảo ngă lưng lên sạp, mắt nhắm nghiền, không phải để t́m giấc ngủ, không phải để t́m phương sách kế hoạch sinh nhai, uể oải thân xác tinh thần chàng cũng ngă gục mất rồi, những ư chí đấu tranh cho cuộc sống cũng phiêu diêu đến vùng hoang dă nào...

   Giờ đây chàng nhắm mắt là cốt để tạm quên đi hiện tại. Chợt h́nh ảnh vợ con chàng hiện ra, Bích rạng rỡ vô tư, tay bồng con miệng tươi cười đón chàng. Bảo giật nẫy người dáo dác kiếm t́m..." Một giấc mơ đẹp trong giấc ngủ ngắn mà thôi !" Chàng lẩm bẩm, "về nhà ư ?". Không, chàng không thể chứng kiến cảnh vợ con đói được nữa, ḿnh thật vô tài bất lực...

  Bảo lê gót, từng bước, từng bước chậm nặng nề.  Chàng tự hỏi phải đi đâu hay về đâu. Chàng không biết ai đă làm cho gia đ́nh chàng bước vào cái ngỏ bí nầy. Cái mốc thời gian như rất gần mà dường như cũng thật xa. Mới ngày nào dân chúng áo lành quần lặn, trường học đầy ắp tiếng hát tiếng cười, chợ búa tấp nập kẻ mua người bán, mà nay kẻ áo vá người mặc vải thô, chợ búa chỉ thấy kẻ bán mà vắng người mua, trường học bao trùm bầu không khí nặng nề khó thở, trên khuôn mặt các thầy cô hiện rơ sự e dè khép kín và ai cũng lặng lẽ trong một nỗi niềm riêng tư

oÔo

   Bảo, một hạ sĩ quan tại quân trường pháo binh Dục Mỹ, vợ chàng có sạp bán thực phẩm tại chợ. Đời sống đang êm đềm thoải mái, bỗng đâu tin dữ đưa đến. Mất Cao nguyên Ban Mê thuột, Pleiku... Đồng bào xôn xao di tản. Bảo cũng đưa vợ con vào Cam Ranh tạm trú nhà người bạn học cũ. Vợ Bảo đang mang thai đứa con thứ nh́. Chàng lo lắng nếu có biến động ǵ xảy ra vợ chàng không lo toan kịp.

   Trở lại đơn vị, Bảo nghe nhiều tin đồn lan nhanh sẽ có hiệp định chia cắt đất từ vĩ tuyến 13 trở ra cho MTGPMN, các vị sĩ quan cấp cao, họ đă cùng gia đ́nh biến đâu mất dạng, đơn vị chỉ c̣n vài sĩ quan cấp úy và binh sĩ, họ lo lắng nh́n nhau, họ cũng lần lượt đưa vợ con lánh cư xa vùng quân sự. Lạc lơng Bảo trở về nhà, lại nghe tiếng súng nổ lưa thưa, càng lúc càng gần...

   Mở cửa nh́n ra chàng bắt gặp vài toán người, năm ba anh, kẻ mang giày, nguời đi chân đất, kẻ áo trận người áo thun, kẻ quần đùi nguời quần dài, nhưng trên tay ai ai cũng đều có súng, họ đang xông vào những tiệm buôn thực phẩm. Bảo vội vàng lẻn ra khỏi nhà để mặc t́nh cho họ vào vơ vét, họ mở toang cửa và chuyên chở gồng gánh hết từ hàng hóa đến vật dụng, trong nhà Bảo không c̣n chiếc đũa con. Họ là ai ? Nào ai biết được ?

   Ngày hôm sau máy bay từ hướng Nam ra thả bom xuống vùng nầy v́ t́nh nghi có địch chiếm đóng. Dục Mỹ giờ đây không c̣n nghe tiếng hát vang vang của các quân nhân học khóa śnh lầy Núi Đeo, không c̣n là nơi qui tụ của ba quân trường BĐQ, Pháo Binh và Lam Sơn nữa. Người người ra đi trả lại không khí âm u cho núi rừng cây số 14 đầy chướng khí...

   Lúc nầy Bảo như cây thịt không hồn, chàng không rơ nguyên nhân nào đưa đến thảm họa nầy, dân t́nh điêu đứng. Hàng ngày chàng dơi mắt theo từng đoàn xe vận tải đầy nhóc người lần lượt di chuyển về hướng miền Nam, trực chỉ Sài G̣n. Chàng liên tưởng đến đứa con thơ hai tuổi và người vợ thai nghén, nàng có đủ sức để chen chúc như thế không? Hay lại lâm vào cảnh chết ngộp, chết khô như những trẻ thơ mà chàng đă được nghe kể về những chiếc xà lan c̣n lênh đênh trên biển trên đường di tản. Hay những người chạy theo lộ 7 từ Pleiku, trong cơn đói khát và chết hàng loạt tại thung lũng Củng Sơn...

   Bảo quyết định ở lại, cho dù phải gặp cảnh khó khăn, chàng nghĩ, chiến tranh đă kết thúc, cởi áo lính về với gia đ́nh, sống cuộc đời b́nh an bên vợ con! Người ta cũng đă lũ lượt tŕnh diện chế độ mới để được "tập trung cải tạo" v́ họ là những sĩ quan. Chàng vốn là hạ sĩ quan thường, nên chẳng có ǵ phải chạy, phải trốn... Vợ chồng Bảo dắt d́u nhau lập nghiệp vùng kinh tế mới. Chàng đem hết sức lực để xây dựng lại những ǵ đă mất mát, nhưng trời như không ch́u ḷng người. Con băo số Bảy đă đi qua địa phương chàng, mùa lúa chưa kịp thu hoạch đă chôn vùi dưới làn nước lũ. Hoa màu từng mẫu đậu nành đậu phộng cũng bị nước cuốn trôi...

oOo

   Trong gió như có thoảng mùi thơm thịt nướng, Bảo ngẫng mũi đánh hơi, càng lúc như càng gần. Mặc dầu không chủ đích, bước chân chàng vẫn tiến và thấy ḿnh đang đi ngang qua cửa tiệm bán thịt cầy bảy món. Liếc nh́n vô tiệm, chàng thấy có năm ba thực khách. Bảo săi những bước chân dài hơn như muốn trốn chạy. Mùi thơm quái ác kích thích ruột gan và đọa đày khứu giác chàng. Lần nầy cơn đói lại trổi dậy hoành hành, cổ khô lưởi đắng, chàng nuốt ực như cố đẫy chất đắng xuống dạ dày, nhưng cổ khô rốc, đôi môi dính chặc bởi chất nước miếng đặc quánh như keo. Chàng vận sức lực chạy nhanh ra khỏi vùng cám dổ, chạy và chạy măi... Chàng chạy đến lúc không c̣n sức và khụy xuống bên một lùm tre đầy bóng râm.

   Lúc tỉnh lại, chàng hết sức ngạc nhiên. Ô ḱa! trước mặt chàng không xa là một dăy nhà khang trang nằm dấu ḿnh trong vườn cây ăn trái. Quanh vườn bao bọc bởi hàng rào kẻm gai thẳng tấp với những cọc sắt mới toanh. Dưới bóng mát lùm tre, chàng cố t́nh quan sát để t́m hiểu đây là khu vực nào. Nhà nhà im lặng, thanh vắng như không có người ở, nhưng vườn tượt cỏ cây lại như được nhiều người chăm sóc tỉ mỉ.

   Một giờ trôi qua, Bảo không thấy có người qua lại. Họ đang ngủ trưa chăng? Chàng chú ư đến hàng rào kẻm gai, đôi mắt dán chặt vào những cọc sắt mới tinh. Khu vườn quá rộng, nhiều cây ăn quả che khuất căn nhà. Chàng thầm nghĩ, ḿnh có thể nhổ vài cọc sắt mà chủ nhà có lẽ sẽ không hề hay biết. Ư nghĩ trộm đạo lóe lên, niềm hy vọng đem bán cọc sắt để lấy tiền mua vài kư gạo, dù chỉ để đủ sống qua một ngày, một ngày thôi, và lại chờ đợi một phép lạ nào đó sẽ cứu vớt gia đ́nh chàng. Bảo trở nên hăng hái như có ai đó chuyền thêm sinh khí, chàng thi hành ngay dự tính.

   Nhưng khi tay chạm vào cọc sắt, chàng cố sức lay mà cọc sắt không hề nhúc nhích, đất cứng quá, đôi tay chàng trở thành vô dụng. Chán nản, Bảo trở lại lùm tre để nghĩ kế hoạch. Chợt đôi mắt chàng nh́n thấy một cái cuốc cũ đă găy cán mà một người nào đó đă vứt vào bụi tre đang nằm lăn lóc. Thật là "buồn ngủ gặp chiếu manh". Chàng vội gở gai tre bám quanh, lấy cái cuốc cũ không mấy khó khăn. Với chiếc cuốc ṃn và ư chí quyết tâm, chàng dùng hết sức lực c̣n lại, bẫy khỏi mặt đất được một cọc rồi hai cọc, ba cọc...

   Bỗng, bốp bốp bốp... như có một khối nặng rơi ngay trên đỉnh đầu, Bảo chưa kịp nhận ra sự việc th́ mặt mũi tối sầm lại, bên tai chàng có nhiều tiếng bước chân chạy dồn dập và những tiếng tru tréo "trộm, ăn trộm". Tiếng người nọ tiếp tiếng người kia, chàng mới kịp hiểu th́ ra người ta đă phát giác được chàng. Nhiều người túa ra, kẻ đánh người đập, chàng như một trái banh, kẻ đá qua người đạp lại. Đôi mắt nhắm nghiền, mặc kệ cho thiên hạ xử ḿnh tùy theo ư thích của họ. Thế gian nầy không c̣n là chỗ đứng của chàng, chàng sắp từ giă nó đây rồi. Bỗng lại nh́n thấy bóng của Bích, vợ chàng, lúc ẩn lúc hiện đi vụt qua mặt lướt nhanh như nương theo gió, Bảo liền gắng hết sức đuổi theo, chạy lên một đồi cao, vừa bắt kịp th́ nàng lại lao xuống đồi...
- Nó tỉnh rồi ḱa! Tưởng nó theo ông bà ông văi th́ cũng phiền phức!

   Bảo cố giương to mắt, cảnh vật lờ mờ, chàng định thần là ḿnh vừa trải qua một cơn mê. Lát sau chàng phải theo chân gă công an về trụ sở xă. Nơi đây chàng viết tờ khai lư lịch và buộc làm bản kiểm điểm. Qua một đêm ngủ đói nơi nhà giam, chàng được vợ đến viết giấy bảo lănh về nhà. Bảo muốn mở miệng kể chuyện với Bích để nàng hiểu rơ nguyên do, nhưng mặc cảm tự ái làm chàng không thể hé răng được. Bích lạnh lùng như phiến đá lạnh. Chàng chờ đợi vợ nói một lời trách móc, nhưng nàng vẫn im lặng. Chàng nh́n thấy trên môi vợ như rướm máu, nàng cúi gầm mặt và đôi mắt ngấn lệ. Hai vợ chồng lặng lẽ về nhà không nói với nhau một lời, ḷng chàng rưng rưng buồn. Một đôi lúc Bích nắm chặt tay chồng và Bảo cảm thấy bàn tay nàng run run...

   Khi no đủ, người ta vẫn thường triết lư " tiền bạc không mang lại hạnh phúc"! Nhưng trong hoàn cảnh của chàng, hạnh phúc có c̣n hiện hữu không? Chàng cuộn tṛn trong chiếc mền cũ rách trên chiếc giường tre và cố nhắm mắt, nhưng chàng vẫn thao thức, có lẽ đói không làm chàng ngủ được.
Có tiếng lẹt xẹt kéo lê dép trên nền đất, tiếng khàn khàn đục của bà Hai hàng xóm hỏi vọng vào:
- Vợ chồng thằng Bảo có nhà không?
- Dạ! con đây. Tiếng Bích trả lời.
Bảo vờ ngủ, chàng không muốn tiếp chuyện với bất cứ ai vào lúc nầy. Tiếng bà Hai lại vọng đến tai chàng:
- Tao đem cho mầy mượn mấy lon gạo, thằng Út tao vừa mới mang về!
   Không nghe tiếng Bích trả lời, chàng lại nghe tiếng bà Hai tiếp theo:
- Thôi, con đừng buồn, Thượng đế sẽ giúp cho gia đ́nh con.
Bảo nghe Bích lí nhí trong miệng, có lẽ nàng đang khóc. Tiếng dép của bà Hai xa dần rồi mất hẳn. Chàng nghe tiếng khua nồi từ nhà bếp, đoán chừng vợ đang nấu cơm hay cháo ǵ đây, chàng lặng lẻ xuống bếp làm lành:
- Em đưa con anh ẵm!

   Đứa con là nhịp cầu ḥa giải, cởi mở những uẫn khúc tâm tư của hai người. Trong túp lều tranh đôi vợ chồng như cùng cố quên biến cố vừa qua. Bên bếp lửa bập bùng cháy của loại củi tre thỉnh thoảng nổ lách tách... Đứa bé cười theo tiếng nổ của củi, tiếng cười vô tư của con thơ như xua tan phiền muộn, lửa reo vui như khuyến khích họ ngày mai trời lại sáng. Đứa con lớn đang chơi đất ngoài sân chạy sà vào ôm lấy cha hôn tới tấp. Con chó mực nằm xếp de trong xó nhà, nghe tiếng động nơi nhà bếp cũng ḅ dậy vươn vai ve vẫy đuôi, cà lưng vào hông chủ...
- Sáng mai là Tết Đoan ngọ, có lẽ chợ đông hơn mọi ngày anh ạ.

   Tiếng vợ chàng nho nhỏ bên tai. Bảo cũng hy vọng chàng sẽ có cơ hội được thuê mướn gánh những hàng hóa chuyễn từ bến xe ra chợ. Bảo ngồi bật dậy. Tiếng gà eo ốc gáy từ thôn xóm vọng lại báo hiệu trời sắp sáng. Nhưng chàng ngă lăn ngay ra giường, chàng như không điều khiển cái đầu ḿnh được nữa, nó đau đớn, tê buốt nặng trĩu. Bích lo sợ hỏi dồn dập:
- Sao vậy anh?
   Bảo im lặng, chàng cũng thật sự sợ hăi không dám đoán, không dám nghĩ xa hơn, tai họa đến dường nầy sao? Không nghe trả lời, Bích đưa tay sờ trán chồng:
- Anh bị sốt rồi, nóng quá!

   Rồi tất cả rơi vào im lặng, mỗi người đang đeo đuổi những ư nghĩ riêng tư. Bích kiểm tra theo sự ước tính của nàng xem nhà ai trong xóm có thuốc cảm sốt để đến xin vài viên. Ai ai trong xóm nầy cũng nghèo, làm rẫy vườn phải mấy tháng mới thu hoạch hoa màu. Nhà nào cũng bữa cháo bữa rau, hy vọng có được mấy viên thuốc quá mong manh.

   Tờ mờ sáng Bích bồng con đi đến trưa vẫn không t́m được viên thuốc nào. Mọi người cùng nghèo như gia đ́nh nàng. Việc dự pḥng thuốc men trong nhà, vẫn biết là cần thiết, nhưng gạo chưa có th́ làm ǵ có thuốc. Thất vọng mỏi mệt, Bích ngồi bệt bên lùm bụi dúi ven đường, vạch áo cho con bú. Thằng bé từ sáng đến trưa mẹ bế trên tay, tuy đói nhưng không la khóc ǵ. Thấy mẹ vén áo nó mừng quưnh chụp ngay bầu sữa, nó nút mạnh nhưng không có giọt sữa nào, miệng nó khô quánh. Giận dỗi, nó đẩy vú ra xa và ̣a khóc. Thấy con khóc nàng cũng bật khóc. Bích ôm chặt con vào ḷng và chạy nhanh về nhà, chưa tới cửa nàng đă gọi:
- Bảo ơi! Anh ơi...

   Nhưng không có tiếng trả lời. Đẩy tấm phênh tre dùng làm cửa, Bích đi nhanh về phía giường ngủ, Bảo mê man không cựa quậy. Bích nh́n chồng co quắp trên chiếc giường tre, nàng không biết phải làm sao, trong nhà hiện không có một xu. Thằng bé con lại khóc đói. Nàng lấy chén gạo nấu cháo và chợt nhớ lại câu chuyện mà nàng đă nghe mẹ kể thuở nàng c̣n con gái: Có một gia đ́nh không c̣n gạo nấu cho con ăn, cha mẹ lấy đá bỏ vào nồi, bảo các con đun bếp và canh lửa rồi hai vợ chồng trốn vào rừng tự tử. Hiện giờ gia đ́nh nàng cũng có vài lon gạo của bà Hai vừa cho mượn, có lẽ nàng chưa cần đến những viên đá đau thương đó. Nàng bỗng nhớ đến một gói giấy mà chồng nàng vẫn nâng niu và cẩn thận cất trong thùng đồ ở góc nhà. Lâu nay, Bích chẳng ṭ ṃ mở ra xem thử, cũng chẳng hỏi hồng, v́ nàng biết có lẽ nó không có ǵ liên hệ đến nàng. Giờ đây, trong những phút thất vọng tột cùng, nàng bỗng nhớ tối gói giấy đó như thể một người đang chới với giữa ḍng nước, thấy đám lục b́nh trôi cũng chụp lấy hy vọng thoát nguy. Trong nhà chỉ c̣n gói giấy là nàng chưa biết cái ǵ chứa bên trong. Nàng hy vọng cái ǵ trong đó có thể đem bán được, dù đây chỉ là hy vọng mong manh, nhưng nàng vẫn cố bám víu vào.

  Chiếc thùng gỗ đă long đinh, nắp thùng gỗ nghiêng lệch, nàng mở ra và thấy gói giấy vẫn c̣n đó. Tấm giấy đă cũ, vài chổ sờn rách, Bảo cẩn thận bọc thêm bên ngoài bằng giấy ni lông. Có lẽ nhờ gói kỹ mà vật chứa bên trong được bảo vệ hơn. Nàng cố nhẹ tay để chồng không thức giấc, Bích êm ái mở từng lớp gói và cuối cùng nàng vui mừng khi món đồ bên trong hiện ra trước đôi mắt đẩm lệ của nàng. Đó là bộ lễ phục ngày Bảo tốt nghiệp tại quân trường Đồng Đế. Nàng ngồi bệt xuống nền nhà, ôm lấy bộ quân phục, mặc cho những xúc động đang tràn ngập trong ḷng.

   H́nh ảnh Bảo ngày xưa bỗng trở về trong trí nhớ. Ngày ấy Bảo thật oai dũng, thật huy hoàng trong bộ lễ phuc nầy. Hôm Bảo ra trường Bích cũng diện thật kỹ, nàng chọn chiếc áo dài hồng phấn có điểm thêm một ít cánh hoa vàng, cầm ví hồng, mang giày hồng. Nàng đến dự lễ ra trường của Bảo như một công chúa kiều diễm. Nh́n nét mặt sung sướng hănh diện của Bảo trước các bạn bè khi giới thiệu nàng, Bích thấy ḷng rộn ràng vui. Giờ đây những phút giây hạnh phúc qua nhanh trước một thực tế quá phũ phàng... Nàng gói bộ quân phục lại bằng một tờ giấy báo mới hơn và quyết định đem ra chợ. Thật đau ḷng, nhưng đành vậy chứ biết sao hơn. Bích cho hai con ăn vội chén cháo rồi lặng lẽ ra khỏi nhà sau khi gởi hai đứa nhỏ cho bà Hai hàng xóm.

   Bích đến dăy hàng bán quần áo, tại đây nàng thấy những sạp hàng chỉ bán toàn quân phục cũ. Quần áo kaki trong giai đoạn nầy vẫn được người ta ưa chuộng v́ sự bền chắc. Khách mua phần lớn là những người làm nghề nông hay vào rừng làm rẫy. Bộ lễ phục của chồng giúp nàng cầm được một khoản tiền nhỏ. Cầm tiền trong tay, nàng phân vân không biết phải mua loại thuốc nào. Suy tính hồi lâu, nàng quyết định mua thuốc cảm sốt, số lượng đủ uống một tuần. Tiền c̣n lại mua một ít gạo và nước mắm. Không chậm trễ, nàng vội về ngay...

   Tuần lễ nặng nề trôi qua, thuốc đă hết nhưng bệnh t́nh của Bảo vẫn không thuyên giảm. Chàng nằm liệt giường, thường vẫn mê man, lúc tỉnh th́ rên thành tiếng. Cuối cùng Bảo không thể nh́n vợ con được nữa dù chỉ với cặp mắt lờ đờ. Chàng lặng lẽ âm thầm ra đi không trăn trối một lời. Thế là Bảo đă thoát kiếp trâu cày, không c̣n phải dùng mồ hôi đổ xuống ướt đẫm thân gầy để chỉ đổi lấy không đủ miếng ăn hàng ngày. Bích thấy ḿnh như thể bị lạc vào một vùng sa mạc hoang vu hay một vùng xa lạ đ́u hiu quạnh quẽ. Nước mắt không làm vơi đi sự trống vắng cô liêu. Chiếc giường, chăn gối như cũng xa lạ với nàng. Suốt ngày Bích và hai con cứ quanh quẩn bên mộ chồng ngoài nghĩa địa. Và thường khi, măi đến lúc hoàng hôn qua đi, trong bóng tối chập choạng người ta mới thấy ba mẹ con lần bước về nhà. C̣n con chó mực h́nh như nó chỉ muốn nằm bên mộ chủ.

   Trong thầm kín tâm hồn, Bích cũng muốn được cùng chồng đi đến một thế giới nào đó, nơi không c̣n đói khổ buồn phiền nghi kỵ, nhưng c̣n hai đứa con dại nàng không biết tính sao. Đắn đo suy nghĩ cạn nguồn, nàng quyết định nhường mái lều tranh lại cho bà Hai hàng xóm bồng con về quê ngoại.

   Bích thao thức nôn nao... vẫn cái cảm giác như ngày nào nàng hăm hở theo chồng đi lập nghiệp, nhưng giờ đây nàng mới tin nơi số mệnh! Tuy nhiên, Bích vẫn nghĩ rằng, ở một cơi mơ hồ nào đó mà nàng không nh́n thấy được, chồng nàng lúc nào cũng dơi mắt theo bước chân mẹ con nàng.

   Sáng nay, Bích là hành khách sớm nhất nơi bến xe đ̣. Bỗng nàng nghe tiếng ngâm của một phế nhân:

- Chiều chiều ra đứng ngỏ sau,
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều!

   Người hành khất không c̣n đôi chân, mặt mũi đầy vết thẹo, nhưng đôi mắt th́ sáng quắt. Anh ta cất tiếng hát như muốn đem tâm tư, niềm hoài cảm của mỉnh gởi gấm tha nhân. Nàng có cảm tưởng như nàng và người hành khất kia đồng điệu... Có ai quan tâm đến sự mất mát mà anh ta đang gánh chịu? Có ai lắng nghe và san sẻ nổi chua xót nầy của một kiếp người nhiều bất hạnh cuộc đời?

   Từng trụ cột cây số dần dần lùi phía sau khi chiếc xe đ̣ di chuyển... Phong cảnh quen thuộc dần hiện ra trước mắt nàng như cuộn chỉ thời gian quay ngược. Đây là ngôi trường cũ nằm dấu ḿnh sau hàng cây dương xĩ. Xe dừng lại, một hành khách xuống nơi đây. Nhờ đó Bích có đủ thời gian quan sát mái trường xưa cũ kỹ, hàng dương xĩ đă cao hơn, rủ nhiều tàng lá như mỏi mệt chẳng khác ǵ nàng. Thời gian đă đè nặng lên thân xác người và cảnh vật nhiều nỗi ưu tư. Tại ngôi trường nầy ngày xưa, Bích cùng bè bạn tay nắm tay hát vang bài "... Giây thân ái lan rộng muôn nhà...Tay cách xa nhưng tim không xa..." Những tiếng hát ấy bây giờ khi nhớ lại ḷng Bích cũng thấy bùi ngùi. Hồi đó nước mắt người nào cũng chan ḥa khi sắp xa thây xa bạn. Nàng tự hỏi không biết từ đó đến nay có ai trở lại trường và bắt gặp cảm giác bồi hồi như nàng hiện tại. Giọt nước mắt mà nàng không cố kiềm giữ tự do lăn xuống má, nỗi buồn xen lẫn vui mừng v́ chốc lát đây nàng sẽ được gặp lại mẹ.

Mẹ già như chuối ba hương,
Như xôi nếp mật như đường mía lau.

   Tiếng ca từ một quán ca phê bên đường làm Bích đang trong suy tưởng trở về thực tại, quay hỏi một hành khách bên cạnh:

- Thưa Bác, hôm nay là ngày ǵ mà cháu nghe toàn bài ca về mẹ vậy?

- Tháng này là mùa Vu Lan, cháu c̣n mẹ không?

- Dạ c̣n!

- Phúc đức quá! Đóa hồng này Bác tặng cháu nhân ngày báo hiếu.

- Bác mang hoa hồng đi đâu mà nhiều vậy?

- Đem lên chùa Tổ, hôm nay phật tử về đông lắm!

- Cám ơn Bác đă tặng cháu đóa hoa nầy. Chúc Bác sức khỏe.

   Bích về quê ngoại vào độ mùa lúa đă thu hoạch, cánh đồng chỉ c̣n trơ gốc rạ, những đám ruộng khô biến thành sân vận động cho trẻ con đá banh cùng những tṛ chơi đuổi bắt reo ḥ của đám trẻ quanh vùng. Tiếng cười vô tư tươi mát làm Bích vơi đi phần nào phiền muộn, nhất là giờ đây nàng đă về bên mẹ. Bàn tay mẹ có sức nhiệm mầu xoa dịu nỗi cay đắng cuộc đời nàng...

   Con chó Mực nằm canh chừng mộ chủ đă lâu, nó lệnh khệnh lần ṃ về nhà mong kiếm chút ǵ đở dạ. Nhưng khi đến cửa, nó bị nhóm trẻ con cầm cây, vát gậy xua đuổi. Nó vừa hiểu ra nơi đó không c̣n là nơi nó được trở về nữa rồi. Mực quay trở lại nằm phủ phục bên mộ chủ. Trên cao mây đen ùn ùn kéo đến phủ kín khoảng không gian chung quanh. Những vệt sáng xẹt xé màn đêm, vài tiếng sấm nổ lớn ngay trên đầu Mực, mưa trút ào ào, liên tục và liên tục, nó nép vào tấm bia mộ chủ... Qua ba hôm mưa dầm, nước đọng lại nhiều vũng lớn, đường làng trở nên lầy lội. Dân làng vác cuốc đi thăm rẫy, vun lại những luống khoai, vệ đường những cành cây rơi rải rác. Vài thân cây trốc gốc nằm chênh vênh. Trên cành cây những con chim sẻ rủ lông kêu hót liếu lo. Một vài người vào nghĩa trang thăm mộ, vun lại nắm đất bị nước xói ṃn. Họ thấy một đàn quạ đen, con bay con lượn kêu chí chóe quà quạ, rồi chụm lại một chổ. HọÏ phát giác ra con Mực đă chết, lũ quạ đang xúm lại làm một bửa tiệc cầy tươi...!

 

  

 

M Hiệp - Ninh Ḥa