trang nhà www.ninh-hoa.com   |  trang thơ & truyện của Diệp Thế Mỹ



Diệp Thế M
Bút hiệu: Mỹ Hiệp
 

 Cựu học sinh Trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1959-1963.
       Ban Pháp Văn
  Tác phẩm thường được
  đăng trên các báo tại
  miền Nam California và
    Đặc San Lại Giang,
  Tây Sơn, Liên Trường.
  Hiện sống tại Cali,  USA.
 


Văn/Truyện

 

  Gương Vỡ  
 
Gái Ninh Ḥa Lấy
     Chồng Lính
          
 
Một Thuở Long
    Đong
:   Phần 1 |
     Phần 2 
| Phần 3
 
Cháu Nội Tôi  
 
Vài Suy Nghĩ Nhân
     Ngày FATHER's DAY

 
Chim Lạ ! 
 
Chồng Gần Chồng Xa
  Gác Trọ ...  
 
Câu...Cá 
 
Kiếp Nghèo 
 
Hành Trang 

 


T

 
  Thời Gian 
 
Qua Thử Thách
 
Hoài Niệm   

 

 

 

 

 


 

   

   
G Ư Ơ N G    V  Ỡ 
 M Hiệp


 

Qua khung cửa sổ Dư lặng lẽ ngắm nh́n cảnh vật, mọi loại cây trong vườn dường như chết đứng, ủ ê năo nuột. Bầu trời xám đục. Tiếng chim líu lo hàng ngày cũng biến đâu biền biệt. Dư cũng bất động trong song cửa, chàng đợi chờ một cơn gió nhẹ chỉ đủ lay động chiếc lá trên cành cam trước mặt để biết quả đất c̣n quay, sự sinh hoạt của nhân thế vẫn c̣n. Ô ḱa! Một con chim vừa bay lướt nhanh, chỉ một con - lẻ loi đơn độc. Màu sắc đất trời nơi đây hôm nay sao giống những tháng ngày vào độ tháng chín tháng mười ở quê hương chàng. Nh́n trời, mẹ chàng bảo: Trời ngưng mưa, nước nguồn đang xuống lớn, phải chuẩn bị thức ăn cho vài ngày v́ trời lụt. Mấy chị em chàng vui mừng la lớn: Ồ! vui quá là vui, lụt hả má! À. Duy chỉ có mẹ chàng là lo lắng thu dọn thóc lúa kê lên những bàn cao, lo cho gà vào chuồng ăn uống rồi cài then khóa cửa.

Sao hôm nay Dư nhớ mẹ vô vàn. Tiến dần đến tủ rượu, chọn chai Cognac, chàng rót đầy cốc, không cần soda pha chế, cũng chẳng đ̣i hỏi món đậu hạt điều dùng làm mồi. Nâng ly ngang mũi chàng hít hơi dài, vị nồng cay của rượu làm chàng đê mê ngây ngất. Phải! Dư cần một giấc ngủ dài...dài và để không nhận ra nỗi buồn tê tái. Ngoài trời kia dù lạnh thế nào có lẽ cũng không bằng cái buốt giá trong tim chàng. Gia đ́nh - t́nh yêu - tiền tài bỗng phút giây trắng tay. Đầu óc chàng thật tỉnh táo để cân nhắc hơn thiệt và những ǵ phải làm cho ngày mai. Dù té ngă Dư vẫn đứng lên vững vàng tiến bước. Mẹ à! con xin hứa với mẹ, con không thể chết, con không thể là đứa con hèn hạ...

Tiếng chuông nhà thờ ngân vang; tiếng nhạc mở quá lớn, tiếng reo cười của những đứa bé nhà hàng xóm, Dư đứng lên mở cửa đi về hướng đó. Qua khe cửa, chàng nh́n vào, các chú bé đang quỳ dưới gốc cây thông trang hoàng đầy những hoa đèn rực rỡ. Chúng lần lượt mở những món quà. Dư không nh́n rơ những món quà ǵ mà cả ba giành nhau cười nắc nẽ. Cách đó không xa, trên bộ Xô-Pha màu cam sang trọng, cặp vợ chồng trẻ đang nâng ly cùng chung một cốc rượu... Khung cảnh của mọi gia đ́nh trong đêm Giáng sinh...

Con tôi, con tôi - giờ nầy chúng đang làm ǵ và chúng có quà Giáng sinh không? Đă hơn mười năm, chúng cũng đă được hưởng cái hạnh phúc ngày giáng sinh như mọi đứa trẻ khác. Tôi phải đến với con tôi. Không ai có quyền ngăn cấm tôi, cái quyền săn sóc con là của tôi. Người mẹ đó mang danh tốt đẹp, c̣n thực tế th́ sao? Tôi không phê phán, không hận thù; chàng tư nhủ!

Mở cửa garage và chàng vội vă cho khóa vào xe mở máy. Tôi phải đến với con tôi gấp bây giờ, tôi sẽ cùng với chúng mở quà như mọi năm. Đầu óc chàng như bay bổng trong ảo giác khó tả. Nó như những v́ sao lung linh trước mặt. Con đường hàng ngày đi về thẳng tắp. Sao hôm nay bỗng ngoằn ngoèo uốn khúc. Chàng tự bảo sao nó giống như con đường trên Biển Hồ Pleiku...Bốn bánh xe nhẹ lướt trên bùn đất đỏ và trơn trợt đến lạnh người! Bỗng thoáng có bóng người xuất hiện giữa đường, chàng nhận c̣i xe inh ỏi mà người đó vẫn cứ nhăn răng cười thong thả bước, bỗng chốc biến mất. Đường phố như có một lỗ hổng chính giữa và một con dốc cực kỳ nguy hiểm. Chàng thắng gấp trước miệng hố nhưng sao, h́nh như tai chàng nghe đánh rầm chát chúa. Ầm! Ầm! Một màu trắng toàn thể phủ ập lấy người, nhẹ nhàng và êm êm vào cỏi hư vô! Chàng không c̣n biết ǵ nữa...!

  

Hạnh dùng nửa ngày để trang điểm, tỉ mỉ chải cong từng lọn tóc. Đứng trước tủ áo quần nàng phân vân chọn lựa. Cuối cùng Hạnh mặc chiếc áo màu đỏ rực rở, hở cổ. Màu đỏ biểu hiện t́nh yêu nồng cháy và bộ ngực căng tṛn của nàng phải được phô trương trong đêm dạ vũ nầy. Nàng nhíu mày cắn mạnh môi, ÀÀ Thằng chồng quê mùa của ḿnh mà gặp, chắc nó sẽ lên lớp bài Đức Dục, mẫu người đó thật chán ngấy! Hôm nay ta đă được tự do, ta đă không phải nh́n cái bản mặt lầm lầm ĺ ĺ, nghiêm hơn cả ông thầy đồ thế kỷ 19. Thật hài ḷng với thân h́nh thon gọn của ḿnh, qua mấy bận soi ngắm bóng h́nh, nàng ngước nh́n đồng hồ. Chỉ c̣n mười phút nữa là đến giờ hẹn với người yêu. Ḷng nàng rạo rực như tuổi mười sáu. T́nh yêu dù đến muộn. Tưởng như oái ăm, nào ngờ ông Tơ bà Nguyệt lại sắp xếp thuận buồm xuôi gió. Trong một buổi tiệc tại nhà người bạn gái cùng sở, Hạnh đă gặp Denie. Những ngày chồng nàng về quê thăm gia đ́nh, nàng cảm thấy như ḿnh được thoát xích xiềng. Sau giờ tan sở, nàng cùng Denie chạy xe ḷng ṿng hay vào quán nhạc tâm t́nh thoải mái. Nàng đă yêu và lén chồng đến với Denie. Nhờ sự cố vấn tiếp tay của luật sư L, hôm nay nàng đă giải tỏa hết mọi ràng buộc vướng víu... Hạnh phúc luôn chào đón nàng ÀÀ Cám ơn cha mẹ đă đặt cho con cái tên nầy!

- Ô! hôm nay em đẹp quá! sáng chói hơn v́ tinh tú trên trời!
- Cám ơn anh, anh đợi em lâu chưa?
- Không sao, anh muốn thưởng thức cảm giác đợi chờ,

D
enie nhẹ nhàng d́u nàng vào pḥng trà. Chọn một chiếc bàn trong góc pḥng, Denie kéo ghế mời nàng.

- Xin mời người đẹp nhất đêm nay, nữ hoàng của anh!
- Cám ơn hoàng tử của em!

Đôi mắt Denie nh́n nàng say đắm, đôi mắt đó đă cuốn hút hết nghị lực của nàng. Nàng buông thả cho cuộc đời trôi trong những đam mê không thể nào thỏa măn và cuốn hút xác thân bừng bừng khát vọng. Nàng đă quên ba đứa con ngày Giáng sinh trong căn nhà vắng bóng cả mẹ lẫn cha. Nàng đă không c̣n thấy máu ḿnh luân lưu từ ḍng sữa mẹ. Những cuốn hút yêu đương, những ṿng tay âu yếm đă không c̣n thời gian cho những trăn trở của nàng...

Một bản nhạc slow t́nh tứ trổi lên. Denie đứng dậy, đưa tay cho nàng nắm. Hai kẻ yêu nhau như hai con rắn lượn, uốn ḿnh theo điệu nhạc t́nh du dương. Từng cốc rồi từng cốc rượu mạnh đă hâm nóng thân xác hai người. Họ muốn t́m đến với nhau trong căn pḥng hạnh phúc. Đêm nay là đêm họ đă được chính thức tự do làm t́nh nhân mà không có luật pháp hay một ai có quyền chê khen...

Chung quanh hai người bây giờ là vô nghĩa. Chỉ c̣n đôi uyên ương gh́ chặt nhau d́u ra khỏi pḥng trà, loạng choạng mở của chiếc xe hơi sang trọng, bánh xe rít lên phóng ra đường phố...

  

Trên một điểm báo về những tai nạn lưu thông đêm Giáng sinh, người ta đặc biệt chú ư đến hai bản tin vắn kề nhau. Đó là hai tai nạn uống rượu lái xe của một gia đ́nh vừa ra ṭa ly dị. Hai kẻ yêu nhau th́ đă vĩnh viễn có nhau trong cỏi vĩnh hằng. Ở đó có thể chỉ có t́nh yêu cho những kẻ chỉ biết yêu nhưng không cần có bổn phận và trách nhiệm...

...Người cha đau khổ khi mở mắt ra, màu trắng bệnh viện làm anh ngỡ ngàng hoảng hốt. Màu trắng! Tại sao là màu trắng, lúc tôi đang lái xe, màu trắng đă phủ chụp vào người tôi và lịm tắt không gian! Giờ đây lại là khung trời bênh viện!

- Ba! ba! ba đă tỉnh rồi...

Chàng quay qua, mấy đứa con đang hân hoan nh́n chàng chan ḥa nước mắt. Chúng lặng lẽ đưa cho chàng xem bản tin trên báo. Những ḍng chữ định mệnh như tan chảy thành những ḍng nước mắt, ḥa với những tiếng nấc từ ba đứa con như nhắc nhở chàng trở về bổn phận...

Mỹ Hiệp - Ninh Ḥa