Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Diệp Thế Mỹ               |                 www.ninh-hoa.com



 Diệp Thế M
Bút hiệu: M Hiệp

 Cựu học sinh Trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1959-1963.
       Ban Pháp Văn
  Tác phẩm thường được
  đăng trên các báo tại
  miền Nam California và
    Đặc San Lại Giang,
  Tây Sơn, Liên Trường.



  Hiện sống tại Cali,  USA.   


 

 

 

 

 

CHIM CHÀO MÀO !
Mỹ Hiệp

  

 

Như thường lệ, buổi sáng thức giấc là Mai phăng phăng ra ngay vườn sau, cũng khua tay múa chân, ưỡn ngực hít vô thở ra vài ba động tác thể dục. Hôm nay vừa qua khỏi nhà bếp đă nghe tiếng vù vù - Tiếng vỗ cánh của hàng chục con chim- Mai dừng chân chăm chú lắng nghe tiếng chim bay phát xuất từ đâu. Quả là ngay sau vườn nhà ḿnh. Ô! hay là ba ḿnh thả chim phóng sanh? Ba má mua chim lúc nào, nhốt ở đâu sao ḿnh không thấy cà! Ba chân bốn cẳng chạy nhanh ra vườn, th́ quả thật trên tay ba của Mai c̣n cầm chiếc lồng và hàng chục con chim lông xám mỏ đỏ chen lấn ra cánh cửa nhỏ lồng chim để được thoát thân. Mai dơi mắt nh́n theo, chúng không bay xa, đáp ngay trên những nhánh tre cách Mai độ vài mét.

- Ba! Sao chim không bay luôn, nó đậu lại gần quá, con lo tí nữa con mèo nhà con Trinh lên bắt ăn thịt. Mai níu tay ba hỏi liên hồi:
- Ba mua chim nầy chưa đủ lông hả ba? Ba mua ở đâu vậy ba?

Con Mai hỏi liên tục mà không cần chờ ba nó trả lời. Nó thấy chim đẹp quá, mỏ đỏ tươi, nó tiếc ngẩn ngơ sao ba không để lại cho nó một con. Bỗng Mai nghe tiếng la thất thanh của anh hai:
- Ba! Sao ba thả hết chim của con?
Có tiếng mẹ đáp:
- Học tṛ mà bắt chim cầm tù trong lồng sẽ bị thi rớt, học ngu! Ai nhốt mầy mà mầy bắt nhốt nó.

Đến lúc nầy Mai mới hiểu ra ngày hôm qua anh hai ḿnh trốn học đi bẫy chim cùng mấy đứa bạn trong xóm. Chúng không dám mang về nhà, gởi chung chim với anh hai nên mới nhiều đến thế. Ba đă thả hết rồi lấy ǵ đền cho bạn, anh khóc lớn. Ba quay vào nhà chẳng nói một câu. Má cũng đi chợ bán hàng.

Mai chợt buồn và lo lắng v́ thấy anh hai đang leo lên từng nhánh tre. Nhánh tre quằng xuống đong đưa theo từng cơn gió và sức nặng của anh để bắt lại từng con chim ba mới thả. Mai sợ anh hai té xuống, phía dưới có những cây tre bị đốn nửa chừng như những con dao, cái mác dựng ngược lên trời; nếu té xuống sẽ bị đâm thủng ruột như chơi. Nghĩ tới đó Mai tối tăm mặt mày, nó ngồi xuống gục trên hai đầu gối, nhắm mắt van vái: " Lạy ông bà che chở cho anh hai con b́nh an..."

Có tiếng chân nhè nhẹ bước đến gần, Mai ngẩng đầu lên thấy anh hai đă xuống đất từ lúc nào rồi! Anh đến gần Mai và bảo nhỏ:
- Này Mai, mầy vào nhà xem chừng ba ở chỗ nào để tao mang lồng chim đi gởi nhà tụi bạn.

- Được, nhưng anh phải giải thích cho em biết tại sao chim không bay xa!

- Tụi tao đă cắt lông cánh của nó rồi, không bay xa được, tao không bắt lại th́ mèo cũng ăn thịt thôi!

- Tại sao cắt lông cánh nó chứ?

- Mầy hỏi nhiều cái tại sao quá tao không trả lời được, vài hôm nữa rồi lông nó cũng mọc dài ra

- Anh hai cho em một con được không?

- Ba má không cho nuôi đâu!

Anh hai mang lồng chim đi, nó nh́n theo luyến tiếc...

Thế rồi một hôm cũng vào một buổi sáng tinh mơ, ở phía sau vườn, Mai nghe tiếng kêu: chích chích chích. Nó chạy như bay về phía bụi tre dáo dác t́m.
- Ô ḱa! Anh hai ơi! -nó gọi lớn- Ra đây coi tổ chim bị rơi c̣n mắc kẹt giữa đốt hai nhánh tre.

Bụi tre nầy anh hai của Mai cũng đă leo lên leo xuống nhiều lần thuộc ḷng, nên anh lẹ làng đưa tổ chim xuống trong chớp mắt. Mai mừng quưnh lăng xăng trầm trồ.
- Anh hai ơi! Ai dạy nó đan tổ đẹp quá vậy? Chim nhỏ như vầy, óc của nó tí tẹo mà thông minh quá hả anh! Nó đan tổ bằng chân hay bằng miệng vậy?
- Bằng mỏ, thường thường chim kiếm chỗ kín và chắc chắn để làm tổ, sao hôm nay lại bị rơi, có lẽ do gió lớn đêm qua.

Qua phút giây thán phục tài nghệ đan tổ của chim, Mai ngắm nh́n hai chú chim con, hai cánh đă đủ lông, nhưng trước ngực những sợi lông tơ trắng chưa đủ che kín mảng thịt đỏ hỏn, cái họng nặng nề to tướng, cái mỏ h́nh chữ V có màu vàng hai bên mép, trên đỉnh đầu nhu nhú một chùm lông như cái mào. Hai con chim ngơ ngác nh́n chung quanh sợ hăi, hai cánh vẫy vẫy như muốn bay, miệng chúng mở như cái phễu, nh́n thấy bên trong đỏ hỏn. Chúng kêu liên hồi, anh hai bảo:
- Nầy Mai, trông chừng nó, anh đi bắt châu chấu cho nó ăn, nó đói rồi.

Giữa lúc ấy trên cành cao có tiếng chim kêu la hoảng hốt, đó là chim cha chim mẹ. Chúng thấy chiếc tổ và hai con của chúng bị người bắt nên liều mạng bay lại gần. Anh hai lượm viên gạch ném, chúng sợ hăi bay đậu lên nhánh tre miệng la chí chóe. Mai thấy tội nghiệp quá, không biết làm cách nào trả lại tổ chim con cho chúng. Đợi khi anh hai đi bắt châu chấu, Mai đem tổ chim treo lủng lẳng ở nhánh tre thấp. Hai con chim già sà ngay xuống bỏ cái ǵ vào miệng hai con... Mai núp sau cánh cửa nh́n lén v́ sợ chim cha mẹ thấy người sợ không đến cho con ăn. Một chập, h́nh như đă no, hai chim con không c̣n kêu nữa. Mai rời chỗ núp, tiến tới chỗ tổ chim, thấy hai chim con đă ngủ. Chúng ngủ thật vô tư c̣n cha mẹ chim th́ thấy bóng người, bay đậu trên nhánh tre cao miệng la inh ỏi.

Anh hai mang về một túi ni lông nhỏ đầy cào cào châu chấu. Anh động đậy tổ chim, hai chim con thức giấc, miệng mở toang hoắc. Mai theo dơi từng hành động của anh. Trước tiên anh ngắt càng và chân châu chấu, bốp bẹp đầu. Khi chim con vươn cổ lên, anh thả mồi vào, nó nuốt chửng lẹ làng. Chỉ chớp nhoáng là hết bao, cuối cùng mấy cái chân châu chấu cũng được bẻ ngắn cho vào mồm chim con. Mai la lên:
- Anh hai! Chân châu chấu như cây gai, nuốt vào đâm lủng bụng nó th́ sao?
- Chẳng có sao hết, chừng một giờ sau là chúng lại đ̣i ăn nữa cho xem!
- Như vậy mất cả ngày t́m thức ăn cho chúng, bỏ học hành, có khi bịnh v́ cảm nắng. Thôi anh tính cách nào chứ em thấy nuôi hai mạng con chim mà giết không biết bao là mạng con khác... Rồi ba cũng không tin là tổ chim bị rơi mà nghĩ là anh đi bắt chim con. Phần em xem chừng chúng cho anh cũng bị liên lụy, bị ăn đ̣n chứ chẳng chơi. Hồi năy, lúc anh đi bắt châu chấu, em đem tổ chim treo gần bụi tre, cha mẹ chim xuống cho ăn đó. Hay là ḿnh làm như vậy đi cho đỡ tốn công, nhưng coi chừng lúc anh em ḿnh đi học, mèo ṃ tới... Thôi để em nói với ba để ông canh chừng giùm.

Thế rồi những ngày sau đó ba Mai cũng góp phần trong việc săn sóc chim. Ban ngày ông treo lồng chim ở cành tre, cha mẹ chim bay đi bay về miệng ríu rít mớm mồi cho con làm quang cảnh khu vườn rộn rịp vui hơn ngày trước. Ông cũng treo thêm vài lon nước rải rác bên cạnh lồng chim. Thỉnh thoảng ông cũng treo những quả chuối chín, ông cảm động cho t́nh của cha mẹ chim hy sinh, chẳng hề sợ hăi cặm bẫy mà loài người có thể giăng ra bắt chúng. Lúc đầu cha mẹ chim cũng e sợ bay liệng quanh tổ chứ không dám đậu vào để mớm mồi cho con. Nhưng nghe tiếng kêu của con ḷng cha mẹ quên hết cả nguy hiểm chực chờ. Chúng sà ngay vào tổ, chim con nghe tiếng chim mẹ lại vươn cao cổ đỏ hỏn há hốc mỏ kêu "chiết chiết". Chim mẹ sau khi mớm mồi cho con, nó nh́n chung quanh quan sát rồi sau cùng mổ hết những viên nhỏ trắng, dường như là phân chim con, rồi ngửa cổ nuốt. Xong công việc nó lại bay đi kiếm mồi. Đến lúc trời tối sẩm, ông mang lồng chim vào nhà, sáng tinh mơ lại treo vào chỗ cũ.

Tiếng chim mẹ chim con ríu ra ríu rít khiến khu vườn sau nhà ông sinh động hẳn lên làm ông cũng thấy vui vui. Hôm nay cha mẹ chim cứ đứng trên cành cao ríu rít gọi, chim con lông phủ kín cả ḿnh, cái bộng dưới đuôi đă bé nhiều, chim con vẫn há mồm đỏ hỏn kêu mẹ. Nhưng lạ lùng làm sao, cha mẹ chúng cứ chuyền từ cành nầy sang cành khác, miệng luôn mồm kêu chiết chiết mà không xuống mớm mồi. Ba của Mai chưa hết ngạc nhiên th́ nghe vù bên tai. Hai chim con đă cựa ḿnh vẫy cánh bay đáp trên nhánh tre thấp nhất. Cha mẹ chim từ trên cao cũng liệng xuống gần con tập chúng chuyền từng đoạn nhỏ. Chốc lát, tất cả gia đ́nh chim đều ngất ngưởng trên cành tre cao nhất. Nh́n trời xanh bao la, chúng sung sướng reo vui.

Ông cũng thấy ḷng thanh thản v́ từ đây không c̣n bận tâm canh chừng chú mèo. Hai tay chấp sau lưng, ông cố nh́n theo cha mẹ chim d́u dắt chim con. Trí ông miên man nghĩ về những ngày thằng Hai, con Mai c̣n bé. Những bước chân đầu tiên của chúng là chính do ông tập đâu có dễ dàng lắm. Hai tay ông kẹp nách từ sau lưng con, lưng ông kḥm thật thấp d́u theo bước chân nhỏ xiêu quẹo, vài phút lưng ông đă đau nhừ thở không ra hơi. Bàn chân nhỏ bé con trẻ không sát mặt đất mà cứ nhón trên mười đầu ngón chân như vũ ba lê. Ông không nhớ rơ là bao lâu th́ chúng mới có thể vịn vào thành ghế hay bàn để chập chững tập đi bước một, té sưng cả đầu! Con người tuy thông minh to lớn, làm chủ muôn loài, nhưng khi mới chào đời th́ yếu đuối cần chăm sóc trong thời gian dài không thể bằng loài vật... Đang miên man suy nghĩ mông lung, ông không nghe được bước chân nhè nhẹ của con gái. Khi bàn tay nhỏ nhắn đặt vào bàn tay ông phía sau. Nó kéo ông bất thần làm ông suưt té ngửa. Quay lại thấy Mai, ông hỏi:
- Mai! con làm ǵ vậy?
- Ba ngồi xuống đi, con nói nhỏ cái nầy hay lắm.

Ông Hai biết con bé nhỏng nhẻo, nhưng cũng ch́u ư. Chưa kịp ngồi vững vàng, Mai đă nhảy thót lên ôm cổ ông đ̣i cơng:
- Trời ơi! Lớn quá rồi, nặng lắm, găy xương rồi!

Mai sợ hăi buông tay, nó lăn cù trên mặt đất, ôm bàn tọa ra ch́u đau đớn lắm. Ông hai lại ân hận đă lừa con bé, ông không găy xương như ông nói, nó nặng không bằng bao gạo mà! Ông đang bâng khuâng lo lắng th́ Mai đă ḷm c̣m ḅ dậy vừa chỉ tay vào hướng ông vừa hát theo giọng nhơng nhẽo: Chim ơi chim, chim đừng bay...Hót nữa đi hót nữa đi - V́ mỗi lần chim hót em vui...!

  

 

M Hiệp

     

 

Trang Thơ & Truyện: Diệp Thế Mỹ           |                 www.ninh-hoa.com