trang nhà www.ninh-hoa.com   |  trang thơ & truyện của Diệp Thế Mỹ



Diệp Thế Mỹ
Bút hiệu: Mỹ Hiệp
 

 Cựu học sinh Trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1959-1963.
       Ban Pháp Văn
  Tác phẩm thường được
  đăng trên các báo tại
  miền Nam California và
    Đặc San Lại Giang,
  Tây Sơn, Liên Trường.
  Hiện sống tại Cali,  USA.
 


Văn/Truyện

 

  Gương Vỡ  
 
Gái Ninh Ḥa Lấy
     Chồng Lính
          
 
Một Thuở Long
    Đong
:   Phần 1 |
     Phần 2 
| Phần 3
 
Cháu Nội Tôi  
 
Vài Suy Nghĩ Nhân
     Ngày FATHER's DAY

 
Chim Lạ ! 
 
Chồng Gần Chồng Xa
  Gác Trọ ...  
 
Câu...Cá 
 
Kiếp Nghèo 
 
Hành Trang 

 


T

 
  Thời Gian 
 
Qua Thử Thách
 
Hoài Niệm   

 

 

 

 

 


 

   

CHÁU  NỘI  TÔI !
 Mỹ Hiệp


 

Cơn gió nhẹ len lỏi qua khe cửa sổ cũng đủ làm tôi ơn ớn lạnh. Năm nay mùa đông đến sớm hay có lẽ sức khỏe tôi sút kém hơn năm trước, tôi thầm nghĩ. Dưới kia lẫn trong đám sương mờ như khói lam chiều, bóng năm ba người lướt qua trong dáng điệu tập thể dục buổi sáng, tôi ao ước ḿnh hội nhập được cùng họ, nhưng bao giờ cũng thế, quyết định chung cuộc, tôi vẫn đứng chôn chân nơi đây, hàng ngày nh́n hàng cây nơi công viên trước mặt, tôi biết được thời gian cây cỏ không ngừng biến đổi. Cây xanh rồi cũng có ngày rụng lá đến trụi cành để đâm chồi mới... Mấy hôm nay tôi khám phá ra những cây boppy con trong vườn nhô lên khỏi mặt đất. Những hạt giống c̣n vương văi của năm trước rơi đâu đó c̣n sót lại sau khi tôi thu dọn hoa tàn. Điều này làm tôi có suy nghĩ là, người và vạn vật không bao giờ biến thành cát bụi. Cái nhân vẫn tiềm tàng trong vũ trụ, chỉ đợi thời điểm thích hợp sẽ hiện hữu luân lưu măi măi không ngừng.

Niềm vui của một buổi cơm gia đ́nh đoàn tụ vẫn c̣n vấn vương nơi tôi. Vào một buổi chiều thứ sáu, mùa xuân năm Giáp Thân, 2004, trong bữa cơm họp mặt, Văn, con trai út nâng cao ly rượu vang, tuyên bố:
- Chúc mừng Ba Má lên chức ông bà nội! Tôi ngớ ra hỏi thằng con lớn :
- Có thực không hả?. Cô vợ thay chồng trả lời:
- Tụi con có biết ǵ đâu!
- Ủa! vậy chứ cặp nào có tin vui? Tôi quay sang đứa con út hỏi tiếp:
- Tụi con hả? Có lần má nghe con nói đợi mấy năm nữa tới năm tuổi hạp mới chịu có con mà! Năm Thân khắc tuổi vợ chồng con đó, nhưng ai cũng chọn cái tốt th́ năm không hạp chẳng lẽ không ai chịu sanh con hay sao! Tất cả đều do bàn tay Thượng Đế, Ba má cũng sanh con đầu ḷng khắc tuổi cha mẹ vậy, nó chỉ nhỏng nhẻo hơn những đứa trẻ khác mà thôi.

Đêm ấy tôi thật sự không ngủ được, có một cảm giác nào đó rất mới, rất lạ mà từ khi hết sinh nở đến giờ mới chợt bừng dậy trong ḷng. Đó là tiếng khóc trẻ thơ sẽ làm huyên náo căn nhà ấm cúng nầy, đó là tiếng cười, tiếng thăm hỏi và tiếng ru khi đứa bé đ̣i bú, làm nũng, làm t́nh làm tội...! Cái cảm giác lâng lâng ḿnh sẽ là bà nội sao như rất lạ, rất mới; làm cho tôi lớn hơn trong cảm nghĩ. Từ lâu nay, chưa bao giờ ḿnh tưởng tượng ra có một đứa bé chạy lăn xăn lúc ḿnh đang làm bếp và gọi: nội nội, ẳm ẳm...! Nghe êm ái và hạnh phúc làm sao...

Khoảng hơn tháng trước đó, đêm đêm tôi cứ nằm mơ thấy nhà có trẻ con. Sáng ra kể chuyện với chồng:
- Ngày xưa c̣n trẻ, em mà mơ thấy trẻ nít, thế nào tháng đó cũng có bầu.
Chồng tôi cười:
- Bây giờ bà cũng có bầu, nhưng mỗi buổi sáng đều đẻ hết trơn. Nói đùa thôi chứ ḿnh sắp có cháu đó!

Từ ngày có tin vui, vào mỗi buổi sáng, sau lời cầu xin Phật Tổ cho những người thân ở quê nhà được bằng an, là xin cho con dâu được khỏe mạnh, cho đứa bé sắp ra đời thông minh.

Nhờ ơn trên phù hộ, con dâu tôi không ốm nghén, bụng mang gọn nhỏ, trông nhẹ nhàng nhanh nhẹn, làm việc ở hảng có hôm lên đến mười giờ đồng hồ mà vẫn tỉnh bơ. Khi đến tháng thứ năm, vợ chồng thằng Út dẫn nhau đi siêu âm. Chúng đem về khoe với mọi người trong nhà tấm "phim" em bé có chỉ dấu là con trai. Hai vợ chồng chúng rất vui khi sắp lên chức nên đă ghi danh cả hai lấy lớp học về cách sanh nở, cách săn sóc con từ lúc lọt ḷng cùng những liên hệ đến các việc phục vụ cho một nhóc con... Chồng tôi thỉnh thoảng hay nói đùa: " Thằng Út đi học rặn đẻ giùm cho vợ nó!" Mà quả thật, sau khi học khóa "huấn luyện sanh đẻ” cả hai đều thấy tự tin hơn. Riêng thằng Út, sắp làm cha, thỉnh thoảng ngồi giảng cho tôi nghe về tâm lư đứa bé, về cách cho con bú, cách săn sóc lúc thay tả...! Tôi bổng bật cười là ḿnh sanh ra nó, từng nuôi nấng mấy con trong hoàn cảnh khó khăn nhất... mà bây giờ ngồi nghe nó " huấn luyện” ngược để mai mốt “Bà Nội” săn sóc thằng cháu nội đầu tay!

Ngẫm nghĩ lại, lúc xưa, ḿnh lớn lên, ngoài những hiểu biết về học vấn, tuyệt không có một chương tŕnh nào nói về việc sinh con hay những kiến thức tối thiểu chuyện pḥng the. Chuyện vợ chồng, chuyện có con đến với mọi người giống như việc đương nhiên không cần huấn luyện. V́ thế người sản phụ hay người chồng trẻ thường gặp bối rối không thể giải quyết thỏa đáng mà hay tin vào những chuyện mê tín hay các phù phép mà người trước chuyền miệng đến nhiều đời sau trở thành tập tục... Ngày nay, với văn minh hiện đại, mọi việc đều được hệ thống hóa và huấn luyện tốt, nên chuyện từng xảy ra ngày xưa trên một đất nước nghèo như quê hương ta, hy vọng dần dà sẽ không c̣n nữa!

Theo lịch tŕnh Bác Sĩ chẫn đoán, đáng lư thằng bé sanh vào ngày 12 hoặc 14 tháng 11 năm 2004. Nhưng những ngày sau đó thằng bé vẫn chưa chịu chui ra! Bụng mẹ vẫn gọn và chưa có dấu hiệu sanh. Tôi hỏi lại và tính từng ngày sau khi vợ nó tắc kinh, hay là chúng tính sai, có thể sai về cách tính...! Nhưng khi lên khám th́ Bác sĩ cho nằm luôn ở Bệnh viện. Theo khám nghiệm th́ bé sẽ sanh vào ngày hôm sau. Chúng tôi đ̣i vào thăm, thằng Út nói không cần thiết, người già vào chỉ tổ làm rắc rối mà thôi. Chúng tôi thấy hợp lư nên ngồi nhà chờ đợi. Hai mắt hai tai tôi lúc nào cũng hướng tới chiếc điện thoại, tôi chụp ngay, khi nó vừa reo, hy vọng đó là tiếng nói của thằng Út từ bệnh viện báo tin vui: " Hello, Hello! ... " Không phải tiếng nói của thằng Út. Tôi lơ đăng trả lời với người bên kia đầu giây. Đầu óc của tôi hiện giờ hướng đến tin tức đặc biệt từ đứa cháu nội của tôi!

Một ngày chậm chạp trôi qua, Thằng Út gọi về cho biết chưa có tiến triển nào, thằng nhỏ này lỳ lợm thật. Vào lúc 10 giờ 45, thằng Út gọi cho biết 12 giờ sáng th́ Bác Sĩ mới vào khám và sẽ cho biết thế nào. Nhưng đến 12 giờ cùng ngày, ông Xă tôi từ trên lầu xuống nói với tôi:

Chuẩn bị 2 giờ vào thăm cháu nội!

Tôi ngạc nhiên và nghĩ là "ông Nội" chọc "bà Nội" v́ thấy tôi sốt ruột từng phút... Tôi hỏi ông:

- Ông đừng giỡn, thằng Út mới gọi tôi hồi nảy nói 12 giờ Bác Sĩ mới vào khám, làm ǵ sanh lẹ như vậy? Tôi ngồi ngay bên điện thoại, không nghe nó reo mà sao ông biết, ngủ nằm mơ hay sao?

Ông xă tôi cười nói:

- Tôi biết ǵ đâu, điện thoại cầm tay reo, Thằng Út báo tin là 2 giờ vào thăm cháu nội, nó bảo hăy thông báo với ngoại của bé nữa. Nó đang nằm pḥng 526!


Ông bà Nội

Tôi đang bần thần, vui vui v́ cái tin bất ngờ ấy th́ phôn nhà reo, lần nầy chính thằng Út bên kia đầu giây nói rỏ ràng là vợ nó đă sanh lúc 11 giờ 04 phút ngày 19 tháng 11 năm 2004. Bác Sĩ cho thuốc dục nhưng máy đo tim thằng bé không b́nh thường nên quyết định mổ.

Từ nhà đến Bảo Sanh Viện Memorial center, góc đường La Palma & Euclid khoảng 5 miles, 15 phút lái xe. Nghe thằng Út nói chúng đang ở pḥng số 526. Sau khi đậu xe vào parking, Ông Nội, Bà Nội, Bác Mimi lật đật chạy về phía cầu thang tower cao nhất. Nhưng khi lên đến tầng thứ 5 th́ không t́m ra số pḥng. Ở đây toàn là office và các pḥng Bác Sĩ. Chúng tôi lại xuống cầu thang và gọi thằng Út, nó hỏi: "sao lâu vậy?". Khi t́m được lối vào, lập thủ tục ghi danh, mang bảng tên, đi ṿng ṿng một hồi mới đến cầu thang, lên từng thứ năm. Thằng Út đang chờ và chỉ vào pḥng kính có chú bé trần truồng đang nằm ngủ dưới một máy sưởi ấm. Máy này có dạng như máy hút hơi nhà bếp, tỏa hơi ấm trực tiếp xuống phía dưới. Thằng bé nằm trên sàn có trải tấm nệm mỏng trắng.

Thằng Út nói Bác sĩ bảo thằng bé bị lạnh đang được trực tiếp chăm sóc dưới nhiệt độ máy sưởi ấm. Trong pḥng này cũng có vài đứa trẻ mới sinh khác được mặc áo, quấn khăn, đầu che mũ ấm đầy đủ. Tôi thoáng nghĩ, “sao baby nhà ḿnh lại khác, nằm trần truồng như vậy! Tôi ước ao nó cũng giống như những đứa trẻ chung quanh” . Độ ít phút sau, vài cô y tá tới theo dỏi baby, đo nhiệt độ, xầm x́ nói ǵ đó với nhau. Tôi lo lắng nhiều hơn...Thằng Út đưa chúng tôi vào pḥng khác thăm Quỳnh, vợ nó. Nh́n thằng Út, trông nó xanh xao v́ mất ngủ, da mặt trắng giống con thằn lằn. Tôi biết, nó vừa trải qua cơn xúc động thật sự mănh liệt mà từ trước đến giờ chưa gặp phải. Nh́n vợ nó vẫn tươi cười b́nh thản, tôi biết mọi việc đă trải qua an toàn.

Chúng tôi trở lại pḥng baby, Y tá phụ trách cho biết, bé chưa cho về nằm với mẹ được, họ cần Bác Sĩ khám lại. Thằng Út sợ chúng tôi lo lắng nên giục: " Ba Má về đi, con sẽ gọi về cho biết sau khi Bác sĩ nói kết quả ra sao. Đừng có lo ǵ!" Trên đường ra xe, "ông Nội" hỏi "Bà Nội":

- Bà thấy nó giống ai?
- Nhỏ quá chưa thấy giống ai, nh́n bàn tay bàn chân th́ nó giống mẹ.
- Tôi thấy mắt nó to, hai mí là tôi mừng rồi.
- Ừ! Bà Ngoại nó cũng ước ao mắt nó to giống như cô Vân th́ đẹp, nhưng tôi chỉ cần nó khỏe mạnh...
- Ở Mỹ mà bà lo ǵ, đầy đủ máy móc tối tân, Bác Sĩ giỏi nữa.


Bà Nội và Cháu

Về đến nhà, cũng trở lại những phút giây trông ngóng. Vài giờ sau, thằng Út gọi cho biết, baby được đưa vào nằm lồng kính, tay chân đều chuyền nước biển trong tội nghiệp. Họ cần test để xem tại sao nhiệt độ trong người nó xuống thấp. Thằng Út trực tiếp chạy ra chạy vào trông chừng con, nhưng cũng chỉ được đứng ngoài tấm kiếng chắn. Đến giờ cho bú, Út xin y tá cho vào trực tiếp bồng con, tự cho con bú b́nh để có thể theo dơi t́nh trạng của baby. Qua ba ngày nằm bệnh viện, vợ và con thằng Út được về nhà. Trước khi xuất viện Bác Sĩ cho biết mọi việc đều OK.

Chỉ qua vài hôm được làm cha, thằng Út của tôi trong khác trước rất nhiều; trông như già ra, điềm tỉnh hơn, năng động hơn, siêng năng hơn! Nó biết cách cho con bú, dựng đứa bé lên, dùng một tay làm giá giữ đầu baby, tay kia vỗ phía trên lưng bụp bụp cho đến khi em bé ợ rất đúng bài bản. Động tác này nhằm cho bé không bị hơi, bé sẽ không "sựa". Nhớ ngày xưa, tôi sanh con đầu ḷng vào lúc 22 tuổi, không sống bên cha mẹ, không được ai hướng dẫn; làm sao biết đập lưng con cho nó ợ. Cho nên đứa bé hay bị no hơi thường ọc sửa, sanh nhiều chứng về đường tiêu hóa.

Từ lúc có thêm một thành viên tí hon, gia đ́nh rộn ràng hơn ba ngày tết. Ông Bà Ngoại baby qua thăm, Ông Ngoại giành cái trán, chiếc mũi của bé giống ḿnh; Bà Ngoại th́ nh́n hai mắt cháu to, vui sướng là nó đúng như ước muốn của bà. Cô Dượng Vân Vỹ từ San Jose vội về thăm cháu mặc dù đă được thấy h́nh bé trên email. Trước khi sanh bé một tháng, Cô Dượng cũng đă gởi cho một máy chụp h́nh Digital để riêng chụp từ lúc baby chào đời. Cô Ba Vân, Bác Hai Vũ trang trí pḥng cho cháu trên tường có những v́ sao ẩn hiên trong đám mây, phía dưới là một hàng cà toon nối đuôi nhảy múa thật xinh. Buổi sáng cô khẻ mở cửa pḥng, ngắm nh́n công tŕnh nghệ thuật của ḿnh tự mĩm cười. Về thăm cháu mà cô Ba Vân cứ đứng xa xa nh́n không dám đến gần hay ẳm bồng cháu. Cô Ba kỷ quá sợ cháu lây bụi bặm trong áo quần của cô, bé sẽ bị bịnh. Nh́n đôi môi chúm chím, cô Ba trằm trồ:

- Sao mới ba bốn ngày mà em bé biết bắt chước ba nó chu mỏ! Cha thằng bé trả lời:

- Nó đang làm tṛ khỉ đó! Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Làm tṛ khỉ là cái ǵ vậy?

- Nó rặn đi cầu đó mà.

- Thật sao? Sao con biết?

- Mấy ngày nay con nuôi nó mà sao không biết được!

Vào buổi sáng, sau khi cơm nước cho "Bác Vũ" mang theo đi làm, sửa soạn điểm tâm cho "ông Nội", một đĩa xà lách cà chua, một vài lát chả - Dạo này "ông Nội" thích ăn rau buổi sáng sau khi tập thể dục- Tôi vội đến trước pḥng vợ chồng thằng Út, đi tới đi lui muốn vào thăm mà c̣n e vợ chồng nó ngủ chưa dậy. Khi nghe tiếng khóc của bé, chắc chắn vợ chồng Út đă thức, tôi vội mở cửa nhè nhẹ. Nhưng có lúc cửa bị khóa, tôi lại lặng lẽ xuống lầu nhưng trong ḷng rất sốt ruột cứ muốn nh́n chú bé tí hon hôm nay ra sao, có lớn hơn chút nào không... Ngần ngừ, không chịu được nữa, tôi gỏ cửa. Tuần lễ thứ nhất, tôi cũng chỉ đứng lặng bên nôi say sưa nh́n, tự nghĩ, ḿnh đă già, bao nhiêu năm không ẳm bồng trẻ, tay chân lọng cọng, baby th́ quá nhỏ yếu x́u mềm nhũn dễ bị lọt tay! Buổi chiều vợ chồng thằng Út đang ăn cơm dưới nhà. Tôi ngồi ngắm thằng bé trong nôi, bỗng nó khóc. Tôi chưa biết xử lư ra sao th́ ba nó chạy lên. Nó vừa bế con lên vừa nói với tôi:

- Khi nào nghe bé khóc, ḿnh phải xem thử nó có ỉa đái ǵ không?

Nó bế bé đến đặt trên bàn thay tả, khi mở khăn quấn ra th́ thấy ngay trên bụng quanh vùng rốn đầy những hạt tṛn tṛn to như trứng cá, to gần giống hột bột bán ngâm nước. Nó hoảng hốt hỏi tôi:

- Cái ǵ lạ vậy má? Tôi nh́n trên bụng đứa bé mặt tôi xanh như tàu lá:
- Má đâu biết cái ǵ! Má chưa đụng tới bụng đứa bé mà!

Miệng nói nhưng ḷng tôi hốt hoảng lạ lùng, không lư những hột này từ trong rún nó chui ra. Thằng Út cũng lo lắng t́m nguyên nhân. Một lát sau nó mở cái tả ướt ra mới biết phía trong cái tả người ta cho một lớp hạt hút nước. Nhưng vợ nó cắt bớt một khoảng ngay chổ rốn, sợ chạm cuống rốn chưa rụng nên khi nước tiểu thằng bé làm ướt, th́ các hạt đó hút nước nỡ ra làm rách giấy và bung khắp người thằng bé. Từ trước đến nay tôi cứ tưởng chiếc tả chỉ toàn bằng bông g̣n ép cứng, nào ngờ...!

Đến tuần thứ hai, thằng Út trao bé cho tôi, nó bảo: “ Bà nội bồng cháu đi.”. Khi đứa bé nằm gọn trong ḷng tay tôi với mùi thơm da thịt trẻ thơ, luồng hơi ấm của nó chuyền vào cơ thể ḿnh; với một niềm hân hoan không diễn tả được, tôi say sưa nh́n đôi mắt tṛn xoe, đen nháy đang mở lớn nh́n. Đôi mắt liếc qua liếc lại, chớp chớp liên tục. Lúc đầu tôi tưởng baby nh́n tôi, nhưng không... Tôi liên tưởng đến ngày xưa mẹ tôi kể rằng đứa bé sau khi ra đời được mười hai mụ bà, mười ba đức thầy dạy dỗ. Có lẽ cháu tôi đang học từng nét cười, từng cái chu mỏ, từng tṛ làm nũng! Hết nh́n mắt bé, tôi nh́n miệng lúc nó nhếch một nửa môi mĩm cười. Ôi! thằng bé có duyên làm sao, cái miệng nhỏ chỉ bằng lóng tay út của tôi, mọng đỏ, h́nh trái tim, khi nhếch miệng cười lộ ra một đồng tiền!

Qua tuần lễ sau, mỗi lần ẳm bé, tôi vẫn mê say nh́n mặt cháu, lông nheo dài ra nhưng lông mày th́ toàn lông măng. Ngày nào cháu cũng được mẹ nó tằm gội, lớp da củ lột ra, nhường cho lớp da mới đầy sinh khí, hồng hào, cơ thể dài ra trong "dễ ghét" hơn hôm c̣n trong bảo sanh viện. Bàn chân bé thật dài, tôi liên tưởng đến khi nó lớn lên, chắc là mang giày số chín hay mười. Ư tưởng ấy làm tôi bật cười. Sang tuần thứ tư, c̣n mấy ngày nữa là bé được một tháng, ba nó phải đi làm, hết hạn nghỉ phép vợ sanh. Má nó vẫn c̣n được nghỉ thêm đến đầu tháng giêng. Tuần lễ nầy, baby khóc nhiều, rốn vẫn chưa rụng. Nó thường giật ḿnh trong giấc ngủ cũng hay mếu máo. Ba má nó lại không muốn cho tôi ẳm bồng nhiều, bảo như thế bé sẽ quen đ̣i ẳm măi. C̣n tôi th́, v́ chịu sự giáo dục của mẹ tôi, bà thường bảo: " Để con khóc hoài quen miệng, nó sẽ khóc măi!" Nên trong giai đoạn tôi nuôi con, có bạn đến chơi, ngủ lại nhà, sáng hôm sau bạn ấy nói: " Nhà có con nít mà tao không nghe tiếng khóc, như là nhà không có trẻ con!"

Ngày tôi c̣n học bậc tiểu học, mẹ tôi sanh đứa em út, ngày nó ngủ, đêm nó khóc, tiếng khóc của nó làm tôi không sao ngủ nổi, sáng ra đến trường rán mở to cặp mắt nhưng hai mí cứ cụp xuống. Ba má tôi mời thầy pháp đến cúng và đổi tên cho nó. Sau đó nó bớt khóc. Nghe ra thật hoang đường nhưng lại là sự thật.

Chỉ c̣n hai hôm nữa thôi cháu tôi được một tháng, gia đ́nh tổ chức cúng tạ trời đất, tạ ơn mười hai mụ bà, mười ba đức thầy theo truyền thống. Mặc dầu hàng ngày chỉ nghe được tiếng khóc của cháu, c̣n tiếng cười th́ chưa phát ra tiếng, nhưng trong ḷng tất cả mọi người trong gia đ́nh, không chỉ riêng ba má cháu mà cả hai bác Vũ – Mimi, cô dượng Vân - Vỹ, ông bà nội đều ấm ḷng v́ có một chồi non đang nẩy nỡ: Đứa cháu đầu tiên. Cầu mong cháu ăn nhiều chóng lớn.

Mỹ Hiệp - Ninh Ḥa
tháng 12 năm 2004