trang nhà www.ninh-hoa.com   |  trang thơ & truyện của Diệp Thế Mỹ



Diệp Thế M
Bút hiệu: Mỹ Hiệp
 

 Cựu học sinh Trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1959-1963.
       Ban Pháp Văn
  Tác phẩm thường được
  đăng trên các báo tại
  miền Nam California và
    Đặc San Lại Giang,
  Tây Sơn, Liên Trường.
  Hiện sống tại Cali,  USA.
 


Văn/Truyện

 

  Gương Vỡ  
 
Gái Ninh Ḥa Lấy
     Chồng Lính
          
 
Một Thuở Long
    Đong
:   Phần 1 |
     Phần 2 
| Phần 3
 
Cháu Nội Tôi  
 
Vài Suy Nghĩ Nhân
     Ngày FATHER's DAY

 
Chim Lạ ! 
 
Chồng Gần Chồng Xa
  Gác Trọ ...  
 
Câu...Cá 
 
Kiếp Nghèo 
 
Hành Trang 

 


T

 
  Thời Gian 
 
Qua Thử Thách
 
Hoài Niệm   

 

 

 

 

 


 

   
C Â U ...   C Á
tác giả: Mỹ Hiệp 

Tiếng chuông đồng hồ đổ giữa đêm thanh vắng nghe thánh thót và cô đơn. Phượng chép miệng: "đă ba giờ sáng"! Thế mà nàng chưa ngủ được. Quay sang nh́n chồng, tiếng ngáy không đều, gương mặt không b́nh thản, Phượng thở dài suy nghĩ, có lẽ anh đang trong giấc chiêm bao không b́nh an. Nàng rón rén rời giường t́m ly nước lạnh uống... Lại một đêm thức trắng, t́nh trạng nầy kéo dài ḿnh sẽ không đủ sức để sinh con.

Buổi sáng, Phượng uể oải ra vườn lấy chổi quét sân, lấy b́nh tưới hoa, cắt vài đóa hồng cắm vào lọ như thường ngày, nhưng hôm nay chưa làm xong công việc th́ nàng đă thấy mệt nhoài. Nàng trở về pḥng, Phượng cảm thấy choáng váng. Buổi sáng, khi Tân ra khỏi nhà đi làm, Phượng đă dặn: "Trưa anh về ăn cơm nghe" nhưng không thấy chồng trả lời, không hiểu anh ấy có nghe không! Càng trưa th́ khát vọng đó càng lên cao. Bữa cơm nàng ăn rất ít, thẩn thờ mệt nhọc. Nhà cửa bỗng thấy vắng vẻ tịch mịch.

Cơn đau nhói ở lưng, tiếp đến là một cơn co rút làm Phượng ngă xuống ghế. Vài phút cơn co rút lại qua, Phượng hoang mang không biết chuyện ǵ, cơn co rút thứ hai đến, nàng uốn cong lưng, đau đớn không sao thẳng người lên được. Trán đẫm mồ hôi, cơn đau bớt dần. Một niềm vui le lói, nàng đưa tay xoa bụng âu yếm: "Mẹ đợi con hơn chín tháng rồi..." Phượng ra pḥng khách ngồi dựa lưng vào trường kỷ. Bây giờ nàng không biết t́m Tân ở đâu. Nỗi lo lắng dâng cao. Cơn đau lại đến, lần nầy mănh liệt và lâu hơn hai lần trước, nàng cắn răng chịu đựng, mồ hôi tươm ướt từ chân tóc. Cuối cùng nàng lấy lại b́nh tĩnh khóa cửa, xách chiếc va ly nhỏ đựng khăn áo mà nàng đă chuẩn bị sẵn, khệnh khoạng từng bước ra đường đón xe. Đi vài bước th́ nàng khụy xuống, cơn đau trổi dậy. May mắn vài người láng giềng nh́n thấy, dùng vơng khiêng nàng đến nhà một bà mụ vườn gần nhất...

  

Sáng nay đến hăng, Tân không làm việc được, trí óc anh lảng vảng canh bạc hôm qua. Hôm nay chàng nhất định trở lại để gở canh bạc thua mất năm trăm đồng tiền Đông Dương. Anh đang làm tài phú cho một hăng nước mắm tại Phan Thiết. Nh́n đống hồ sơ chất ngất, hồ sơ của cả tuần lễ, những con số và con số làm chàng nhức đầu, dụi mắt ngáp dài. Chàng rời khỏi pḥng, phải kiếm ly cà phê uống cho đỡ buồn ngủ. "...Bao nhiêu việc phải làm tám tiếng mà cả tháng trời chỉ lănh bằng nửa ván bài ta đă thua...". Tân lại ngáp, nh́n lên trần nhà, chàng quyết định phải đến ṣng bạc để gở, nhưng t́m đâu ra tiền. Chàng bỏ sở làm đi t́m thăm vài thằng bạn hỏi vay, ta sẽ nói vợ sắp sanh, nhà túng quẫn mượn tạm, lănh lương sẽ hoàn lại ngay. Phút chốc Tân đă đứng trước cửa nhà Thành. Hơi đắn đo v́ biết giờ này Thành đă đi làm. Ô hay! sao ta không tính trước nhỉ, hôm nay thứ hai đâu phải cuối tuần. Thôi th́ cầu may, đă đến rồi th́ cứ gơ cửa xem sao. Qua vài phút chờ, người đàn bà hiện ra ở cửa:
- Chào chị Thành! Anh Thành đi làm hay ở nhà hả chị?
- Nhà tôi bệnh mấy hôm rày không đi làm được. Mời anh vào!

Tân mừng thầm, thế là không uổng công, suưt tí nữa ta đă bỏ ư định gơ cửa rồi. Mặc dầu biết bạn bệnh, nhưng Tân không bỏ ư định mượn tiền. Chàng đă dự tính sẵn và thi hành theo hoạch định. Nghe vợ bạn sắp sanh mà không có tiền, vả lại Tân hứa khoảng nửa tháng sẽ hoàn tiền lại ngay cơ mà... Sau khi nhận ba trăm đồng từ tay bạn, Tân đi ngay đến ṣng bạc. Chàng hí hửng, hôm nay ra đường gặp may, quới nhơn sẵn sàng đăi ngộ như thế chàng sẽ thắng và sẽ gở lại tiền thua hôm qua!

Vài canh bạc đầu phấn khởi quá... Tân thắng và thắng liên tục đến chục ván liền. Số tiền đă gở lại được và Tân muốn đứng dậy, nhưng lại lo người ta cho ḿnh ăn quịt ăn lường, thôi th́ ráng lại một giờ nữa, hôm nay vận đỏ mà, bỏ nửa chừng cũng uổng, đâu phải ngày nào cũng đỏ như vầy... Nhưng cũng bắt đầu giờ phút đó, thần tài đă rủ áo ra đi, chàng thua liên tu bất tận. Nóng mặt, chàng mượn tiền những người chung quanh, cuối cùng cũng thua ráo trụi. Đến lúc không c̣n ai cho chàng mượn tiền nữa, Tân đứng dậy với cái bụng đói cồn cào, trong túi không c̣n một cắc. Đă qua mười giờ đêm, trên đường về, Tân suy tính phải đặt chuyện ǵ đó cho có lư để dối vợ; chẳng hạn như hôm nay làm việc nhiều, ông chủ mời cơm chiều không từ chối được phải nhận lời, ra ngoài làm việc th́ phải xă giao, vợ chàng hiền lành nói ǵ th́ cũng tin thôi. Nhưng khi vào đến nhà không bóng người, bà hàng xóm cho biết Phượng đă được đưa đến nhà bà mụ cuối xóm để sanh. Chàng tức tốc vào thăm th́ thấy một bé gái kháu khỉnh nằm bên mẹ.

Nh́n con ngủ an lành, miệng xinh xắn, Phượng quên hết mọi đau đớn vừa trải qua. Nàng cũng quên luôn mọi giận hờn thắc mắc về Tân. Nàng đang sung sướng, đang vui. Mọi người, mọi cảnh chung quanh nàng đều vui lây... Một chút ân hận dấy lên trong ḷng Tân. Phải chi ḿnh đừng trở lại ṣng bài, số bạc bạn cho mượn đem đưa cho vợ để trang trải mọi chi phí sanh đẻ th́ hay biết mấy...

Qua một tháng ép ḿnh vào khuôn khổ sáng đi chiều về đúng giờ, nhưng như có bóng ma lảng vảng thôi thúc níu kéo, trong giấc ngủ chập chờn, những con bài cứ nhảy múa. Cuộc đời sao trống vắng và yên lặng quá; chỉ có một nơi ta mới thấy những giây phút hồi hộp căng thẳng đầy thích thú, đó là ṣng bạc!

Phượng chỉ biết giam ḿnh trong pḥng đau khổ. Suốt đêm Tân cứ vắng nhà, chàng giống như bóng ma, thỉnh thoảng hiện ra rồi mất hút. Phượng cũng không biết chồng ở đâu nếu chàng không về nhà nữa. Con bé Sơn Ca trời nuôi nhả vú mẹ ra là ngủ li b́, chóng lớn như thổi, đẹp như bức tranh; vậy mà cha nó có mấy lần nh́n nó! Tân ra khỏi nhà sớm rồi mấy hôm mới về, lần nào cũng đầu bù tóc rối dáng mỏi mệt, chỉ thấy thèm ngủ. Phượng gặn hỏi th́ lập tức Tân kiếm chuyện gây lộn, nói năng như phường giá áo túi cơm, nàng thấy thật xa lạ. Nhưng Phượng lại nghĩ, Tân cũng quá trẻ, có lẽ một ngày nào đó anh sẽ hồi tâm. Số nữ trang cha mẹ cho ngày cưới, Tân cũng đă mang ra khỏi nhà hết rồi. Nàng nghĩ khi tiền hết th́ bạn bè cũng xa, chàng sẽ trở về với nàng.

Thời gian trôi qua, bé Sơn Ca cũng đă năm tuổi. Nó thông minh và gương mặt có nét sắc sảo khiến ai cũng chú ư; chú ư cả cái vẻ xanh xao như thiếu bổ dưỡng của nó. Có nhiều lần người hàng xóm dặn ḍ Phượng: " Cho cháu ăn thịt ḅ để tăng hồng huyết cầu". Nàng tủi thân về nhà trốn vào pḥng khóc. Cha nó đă không đoái hoài đến hai mẹ con!

Phượng như muốn xỉu khi biết tin ḿnh mang thai. Thật oái oăm, nàng không mong không đợi, đứa con thứ hai ra đời lúc nầy là nỗi lo lắng khủng khiếp cho riêng nàng. Khi Phượng báo tin cho chồng, Tân không hề xúc động, không vui cũng không lo. Chàng như cây gỗ, "trời sanh voi sanh cỏ", Tân thốt lên như vậy! Thỉnh thoảng Tân về nhà vài giờ hoặc để tắm hay ngủ qua loa rồi lại ra đi sau khi đưa vợ một ít tiền. Lần nầy về, Tân không hỏi vợ tiền nữa. Tân biết là số nữ trang chàng đă đưa vào tiệm cầm đồ hết rồi.

Chàng mỉm cười suy nghĩ, chắc ḿnh cũng c̣n phông độ nên con Remi Phượng mết ḿnh. Hôm qua thua sạch túi, con nhỏ ứng tiền ra. Tiền của nó sao hên quá, thắng liên tục, được tiền lại được luôn cả t́nh. Tiền khách sạn, pḥng trà, tiền rượu cũng... h́ h́! Có tiền th́ ta tha hồ tiêu cho bù lại những ngày trống túi. Tân chợt nghĩ, vợ ḿnh cũng tên Phượng mà tiền của nàng th́ xuôi, chẳng bao giờ thắng ván nào. C̣n Remi Phượng, cũng trùng tên, mà sao tiền của nàng lại hên! Có lẽ nàng thêm cái tên Tây phía trước. Buồn ngủ lại gặp chiếu manh, nhà không có tiền muốn gở; may Remi Phượng sà đến... Cuộc sống vui vẻ của hai t́nh nhân mới sau canh bạc vừa lăng mạn vừa đam mê, Tân thấy cuộc đời thật ư nhị. Đúng như người xưa đă nói, " Đồng vợ đồng chồng tát bể đông cũng cạn!" Tuy không phải là vợ chồng thật, nhưng ở những chỗ đỏ đen, sau những cuộc sát phạt mỏi mệt, đàn bà đàn ông họ xem việc giúp nhau thư giản tinh thần và thể xác cũng là chuyện không thể không có...

Tân ít về thăm mẹ con Phượng, nàng cũng sắp đến ngày sinh nở, nàng mong chồng như nắng hạ chờ mưa. Năm mới cũng sắp đến, nàng hy vọng chồng mang ít tiền về để mua cho Sơn Ca vài bộ quần áo mới, giày mới. Có bước chân dẫm lên sỏi trên con đường vào nhà. Phượng mừng rỡ vội ra của đón chồng. Nàng thất vọng, không phải Tân về mà chị Thành đến đ̣i nợ. Theo lời chị là Tân đă mượn ba trăm bạc cho vợ sanh đă lâu chưa trả. Nay chị đến đ̣i lại để trang trải tiền bệnh viện cho anh Thành đang ốm nặng. Phượng xây xẫm mặt mày, tiền không có mua gạo lấy đâu trả nợ, vả lại Tân mượn hồi nào nàng không biết và chàng cũng không đem về nhà. Nước mắt dâng tràn, nàng không nói được lời nào... Chị Thành ra khỏi nhà chưa được mấy phút th́ một người đàn ông lại đến tự giới thiệu là bạn cùng ṣng bài với Tân. Ông ta thấy Tân bỏ bê vợ đang mang thai, bỏ con c̣n nhỏ để theo chung sống với một mụ đàn bà nạ ḍng chuyên cờ bạc và cho vay nặng lăi. Tân quấn quít với mụ Remi Phượng quên hết vợ con... Ông ta hỏi Phượng muốn bắt tại trận th́ ông sẽ dẫn nàng đến tận ổ! Phượng ngă người trên ghế mồ hôi đầm đ́a, mặt xây xẫm. Cơn đau bụng lại đến như lần sanh bé Sơn Ca. Phương biết nàng bị xúc động mạnh và ảnh hưởng đến thai nhi. Một thứ nước nhơn nhớt chảy ra, nàng đưa tay sờ và đưa lên xem, một thứ nước hồng nhạt như màu dưa hấu... Nàng chỉ kịp thốt lên - Máu! rồi xỉu.

Bé Sơn Ca tuy c̣n nhỏ nhưng lại mau hiểu, nó biết mẹ đang trong cơn xúc động ngất xĩu. Nó gào lên khóc thảm thiết, chạy đến ôm chân người đàn ông lạ:
- Ông ơi! Mẹ con chết rồi, mẹ con chết rồi ông ơi!
Người đàn ông qua một phút kinh hăi, nghe tiếng khóc than của bé, b́nh tĩnh lại. Ông ta vội đến lôi Phượng dậy. Sau khi làm các động tác cấp cứu, ông biết nàng cần phải đến bệnh viện với cái thai sắp sanh. Ông ta vội vàng gọi xe kéo (xe thời Pháp thuộc, hai bánh, hai càng trước có người kéo) chở Phượng đến bệnh xá gần nhất. Ông ta cũng cẩn thận bế Sơn Ca ngồi bên mẹ, trả tiền trước cho người kéo xe rồi biến ra đường mất tăm tích...

Phượng sanh được một bé trai kháu khĩnh, nhưng v́ bị xúc động mạnh nên băng huyết, chết ở ngay bệnh viện. Sau hơn hai tuần cho truy t́m tông tích, người ta không biết chồng nàng đang ở đâu để báo tin. Hàng xóm thương t́nh cho người ra Ninh Ḥa báo tin với ông bà Nội Sơn Ca. Ông bà nội cấp tốc vào nhận hai đứa cháu và đến viếng mộ Phượng do hàng xóm láng giềng chôn cất trong băi tha ma gần đó.

Nhiều lần Tân cũng muốn về thăm vợ và bé Sơn Ca. Chàng suy tính có lẽ Phượng sắp đến ngày sanh! Chàng toan mở miệng nói cho Remi Phượng là chàng sẽ vắng mặt vài hôm th́ bị nàng ôm chầm lấy hôn tới tấp, nhơng nhẽo ṿi vĩnh, xoa bóp...rồi lại ngụp lặn trong truy hoan... và cứ thế, chàng mỏi mệt không c̣n muốn đi đâu nữa, không muốn nhớ chuyện ǵ nữa. Có lúc chàng tự hỏi chàng câu cá hay cá đă nuốt chàng...!

  

Sớm mất mẹ, Sơn Ca sống không vô tư như đứa trẻ lên năm. Hàng ngày nó thấy bà nội nấu nước gạo đổ vào b́nh cho em bé bú. Đứa nhỏ không có hơi mẹ, không có sữa nên èo uột khóc suốt đêm. Chiều chiều bà nội bế em qua hàng xóm xin bú nhờ với những bà mẹ sau khi cho con họ bú no. Các cô bác không ai nở chối từ, em bé cũng chẳng chê khen vú nào là vú mẹ... Như có phép nhiệm mầu, hai chị em cũng lớn lên theo ngày tháng dưới sự bảo bọc dạy dỗ của ông bà nội.

Rồi có một ngày Sơn Ca thấy chiếc xích lô chạy vào cổng nhà. Cha nó và một người đàn bà cao lớn, tay bồng một đứa con nhỏ quấn kỹ lưỡng trong chiếc khăn bông màu sặc sỡ. Ông bà nội nó cho biết đó là D́ và em của nó.
- Bà ơi! Em đây có quần áo, có khăn đẹp quá!
Người đàn bà cao lớn đi với cha nó hai mắt dữ tợn lờm, làm nó hoảng hồn chạy núp sau lưng bà nội.

Cha- D́ và em bé ở trong căn nhà mái đất cạnh nhà ông bà nội. Căn nhà nầy ông bà nội đă cất để giành cho cha mẹ Sơn Ca lúc họ mới cưới nhau. Ông bà nội mướn thợ từ B́nh Định vào ăn dầm nằm dề hàng năm mới cất xong... Theo lời bà nội kể, v́ cha nó phải đi làm xa, mẹ nó theo cha đến ở gần nơi làm việc. Căn nhà nầy từ đó bị bỏ trống, nay cha nó quyết định đem d́ và em bé về quê ở trong căn nhà đó.

Đến tuổi lên mười, Sơn Ca xin ông bà nội đi học, nhưng ông bà từ chối và bảo:

- Con gái học để viết thư cho trai chứ có lợi ích ǵ!

Sơn Ca đáp ngay:

- Thà biết chữ để viết thư c̣n hơn nhờ cậy người khác viết hộ.

Ông nội nạt:

- A! Con nhỏ nầy lư sự.

Thế là ước muốn của Sơn Ca không được chấp nhận, nhưng sự thèm muốn biết, muốn hiểu những chữ ǵ trên những tấm quảng cáo dán hai bên vách dọc bờ thành chùa, những chữ ngoằn ngoèo kèm theo bức h́nh bên cạnh. Nó chỉ hiểu lờ mờ do phỏng đoán làm nó trằn trọc măi không ngủ được. Hàng ngày Sơn Ca bế em đến nhà anh Bốn, người anh em trong họ, anh bảo:
- Nếu mầy chịu khó phơi bánh tráng cho tao, tao sẽ dành th́ giờ dạy cho mày học.
Sơn Ca quyết tâm học chữ, chẳng phải để làm quan to chức lớn mà để đừng bị người ta đón đường đố chữ; nếu ai không đọc được sẽ bị đuổi về không cho đi chợ.

Sơn Ca rất thương em, nó tự tạo những đồ chơi, nó lấy gốc khoai ḿ già đẽo thành bông vụ, lấy đất sét nắn bi rồi cho vào ḷ nung chín, lượm trái bưởi non quấn bẹ chuối cho em đá banh. Mỗi lần thấy em vui cười là nó sung sướng lắm. Mỗi lần cha nó đi xa về, D́ nó và mấy đứa con của D́ chạy ra mừng rỡ. Sơn Ca cũng dắt em chạy ra cổng mừng cha. Nhưng hai đứa tiu nghĩu, cha nó không ngó ngàng ǵ đến sự có mặt của chúng, ông phát quà cho mấy đứa con của D́ rồi tung tăng dẫn nhau vào nhà mất hút. Hai đứa đứng ngó theo ḷng buồn vô hạn. Bà nội ngồi trong nhà từ đường nh́n thấy gọi cả hai vào. Bà vừa xoa đầu hai đứa vừa móc trong hủ đường phèn cho mỗi đứa một cục...

Ngày tháng thấm thoát trôi, Sơn Ca đă đến tuổi mười lăm. Nó giống mẹ như hai giọt nước, bà con họ hàng ai cũng bảo thế. Mấy hôm nay ông bà nội mượn người đến đánh bóng bộ lư đèn trên bàn thờ tổ tiên và bàn thờ mẹ nó. Họ hàng xúm nhau cất rạp nói cười, làm đủ các loại bánh. Riêng Sơn Ca ḷng ngổn ngang trăm mối, nhiều câu hỏi to tướng trong suy nghĩ, mai đây thằng em mồ côi của nó sẽ chơi với ai, ông bà nội lấy ai cơm nước, buổi sáng ai nấu nước pha trà cho ông, ai giặt quần áo cho em. Mặc dầu đă mười tuổi nhưng em nó vẫn c̣n khờ dại theo như nó suy nghĩ! Sơn Ca hỏi bà nội:
- Bà ơi! Ông Bà không muốn nuôi cháu nữa hay sao mà gả cháu lấy chồng sớm vậy?
- Lúc bằng tuổi cháu bà cũng phải lấy chồng, mẹ cháu cũng vậy thôi. Đàn ông bao nhiêu tuổi cưới vợ cũng được, nhưng con gái chỉ có một thời, qua giai đoạn đó không ai ḍm đến, hàng xóm láng giềng lại chê là nhà vô phúc.
Sơn Ca nh́n ảnh mẹ hai hàng nước mắt tuôn rơi, " mẹ chết c̣n trẻ quá!"
- Bà ơi! Bà kể cho cháu nghe tại sao mẹ cháu chết lúc c̣n quá trẻ vậy?
- Ừ! Bà hứa... Hôm nay nhà ḿnh bận rộn quá, con phải lo cơm nước cho bà con đến giúp gia đ́nh ḿnh. Tối rảnh bà sẽ kể.
-
Bà Hộ Bảy, nội của Sơn Ca chỉ khất lần chứ bà có hiểu ǵ rơ ràng về cái chết của người dâu đẹp đẽ hiền lành đó. Bà không bắt buộc nàng dâu ở quê phụng dưỡng cha mẹ chồng, lo ruộng nương như những người chung quanh. Bà những tưởng nó được theo chồng là hạnh phúc. Nào ngờ... Tại con trai bà! Nhưng chẳng lẽ bà muốn cho cháu ḿnh thù ghét cha nó hay sao. Âu cũng là định mệnh cả. Thương nó lại hóa ra hại. Nếu ngày ấy không cho nó theo chồng, ở nhà với bà, th́ đâu đến nổi phải bỏ xác quê người!
- Bà ơi! Cháu ước nguyện sẽ đưa di cốt mẹ cháu về nghĩa địa từ đường bên ngoại. Ở đó mẹ cháu sẽ được gần gũi với những người thân của bà.
- Ừ! bà cũng đồng ư như vậy, con có hiếu lắm đó!

Bà nội kéo Sơn Ca vào ḷng tâm sự: "Lúc mẹ con về nhà chồng, ông bà ngoại con có cho một số ruộng làm của. Số ruộng ấy cho người ta lănh canh, họ nạp lúa hàng mùa. Sau khi mẹ con qua đời, số lúa hàng năm người ta nộp, bà bán mua vàng để dành cho hai đứa con. Nay con đi lấy chồng, bà chia cho con phân nửa số vàng ấy, số c̣n lại để em con ăn học." Sơn Ca ôm bà, nàng thương ông bà nội quá, nếu không có ông bà, chị em Sơn Ca sẽ nương tựa vào đâu”. Hai đứa sẽ chẳng khác nào con Tấm con Cám trong chuyện cổ tích.

"Thân gái mười hai bến nước", Sơn Ca hoang mang, bến mà nàng sắp bước đến đây trong hay đục nào ai biết được. Đèn trong nhà thắp sáng choang, người người tới lui nói cười huyên thuyên, phút chốc đă qua đêm, tiếng con gà cồ gáy sáng, cánh đập phành phạch. Sơn Ca biết rằng đă đến lúc nàng phải ĺa tổ ấm nầy để xây dựng một tổ ấm khác cho riêng nàng. Ngày mai sẽ ra sao nào ai tiên đoán được!
 

  

 

M Hiệp - Ninh Ḥa