Mục Lục


 

  Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
  Lá TĐầu Năm Đinh Dậu
     
Bs Lê Ánh
 
STáo Quân
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 Câu Đối Tết
       Vinh H

 

 

TVi


 TVi Phong Thủy Năm
     
Đinh Dậu 2017

     
Phạm Kế Viêm

 

 

Kinh Tế
 


  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
M và Việt Nam Năm 2016

       Nguyễn Văn Thành

 

 

Chúc Tết

 

  Xuân Vui Say
      Việt Hải
 
Chúc Xuân Đinh Dậu
     
Khúc Ca Yêu Đời
     
Mừng Xuân Đinh Dậu

     
Vinh H

 
Chúc Xuân/Xuân V
     
Lư H
 
Mừng Xuân Đinh Dậu
      Lê Văn N

 


X
uân Cảm



  Mùa Nhớ
      An Giang
 
Ninh Ḥa Tết Xưa
      Huyền Chiêu
 
Nàng Xuân Réo Gọi
      Bạch Liên
 

 

 

Hoa Xuân
H
́nh nh Tết
 

  Cây Cảnh
      Lê Thị Lộc
 
H́nh nh Tết
      Hải Lộc
 
Hoa Xuân Ngày Tết
      Lê Thị Lộc


 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 


  Liêu Trai C Dị (402-403)
     
 Đàm Quang Hưng
  Nghi Ngờ Sách Luận Ngữ-06
     
 Lê Phụng
  KHuyết:  Phần 07
     
 Nguyễn Hữu Quang
  Cùng Một Chuyến Xe
     
Nguyễn Quang Tuyến
  TSGhi Thời Đi Học
     
Nguyễn Đc Tường
  TVi Phong Thủy Năm
     
Đinh Dậu 2017

     
Phạm Kế Viêm

 

 

Đời Thường
 

 

  Tâm T́nh Ngày Tết
      Phạm Thanh Khâm
 
Ḷng M
      Bạch Liên
 
Người Viễn X Nơi Công Viên
     
Đặng Thị Tuyết N
 
Ḷng Tốt
      Thùy Trang
 
Mùa Xuân Và Người Cao Tuổi
     
Mai Thị Tuyết Hồng
  Tản Mạn
      Nguyễn Thùy Trang

 

 

Sinh Hoạt
 

  Tất Niên 2017 Của Nhóm Bạn
     
C3 Tại M

      Trâm Anh
 
Đêm T́nh Ca Mùa Xuân
      Vinh H
Hội Thân Hữu Ninh-Ḥa-
     
Dục-Mỹ: Họp Mặt Lần Thứ 17

      Hà Thị Thu Thủy

 

 


Ca Hát

   

 
Đón Xuân/Nhớ Xuân/Đừng
     
Buông Xuôi/Đừng Thờ Ơ

     
Lư H
  Tâm SNàng Xuân
     
Hà Thị Thu Thủy
 

 

 

Năm Đinh Dậu
N
ói Chuyện Gà

 


 
Năm Đinh Dậu Nói Chuyện Gà
     
Nguyễn Chức
 
Gà QTôi
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 
Chuyện Gà
      Bạch Liên
  Vịnh Con Gà Trống
      
Tiếng Gà Gáy
     
Hết Khỉ Đến Gà
     
Vịnh Con Gà Mái
     
Anh Dậu Làm Vua
     
Gà Trống Nuôi Con

     
Vinh H

 

 

 

Tranh
N
ghệ Thuật

 


 
Cắm Hoa Trang T
      Lê Thị Lộc
 
H́nh nh/Tranh Gà
      Ninh-Hoa.com
 

 

 

Tưởng Niệm

 

  Tưởng Niệm Gs Nguyễn Thanh
     
Liêm

      Việt Hải
  Xuân Này Không Gặp Lại Anh
      Phương Hiền
 
Tiễn Hương Linh VCực Lạc
     
Quốc - Thành Kính Phân Ưu

      Lê Văn N

 

 


Văn Hóa
m Thực

 



 
Bánh T
      Vân Anh
 
Những Món Ăn Ngày Tết
     
QTôi

      Ngọc Hương
 
Tết Đến Xuân V Nói Chuyện
     
Rưiợu

      Vơ Hoàng Nam
  Ḿ Quảng
     
Hà Thị Thu Thủy
  Bánh Táo
     
Hà Thị Thu Thủy

 



Sức Khỏe

      
  Ăn Thiếu Chất Béo (Dầu Và
     
Mỡ) Hại Sức Khỏe Và Nguy
     
Hiểm Đến Tính Mạng

      Bs Lê Ánh
 
Lạnh Mùa Đông
      Bs Lê Ánh
 
Ph́nh Mạch Máu Năo
      Bs Lê Ánh
 


 

Du Lịch/
Đ
ịa Danh
 

  Hoàng Hôn Trên Sông Danube
      Nguyễn Thị Lộc
 
MMuối Wieliczka, K Quan
     
Đặc Sắc Trong Ḷng Đất
     B
a Lan

      Nguyễn Thị Lộc
 
Nguồn Gốc Địa Danh Ḥa Lai
     
Tỉnh Ninh Thuận

      Nguyễn Văn Nghệ



 

 Thầy Xưa
Bạn Cũ Tâm S

 

  Tâm SCuối Năm
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
T́m VTm
     
Mai Thị Hưng Hồng
 
Niềm Vui Ngày Hội Ngộ
     
Trần Hà Thanh
 
Cô SVề...
     
Nguyễn Thị T
 
Tâm T́nh X Vạn
     
Nguyễn Thị T
 
Họp Lớp Ngày Xưa
     
Bs Huỳnh T́nh



 

Văn Học NT
Q
uan Điểm
 


 
Xuân Đi, Xuân Đến, Xuân
     
Lại Lại

      Bs Lê Ánh
 
n Tượng Cây Nêu Ngày Tết
     
Tại Ana Mandara-(NhaTrang)

      TBửu
 
Đầu Năm-Đón Giao Thừa
     
Đi LChùa Hái Lộc Đầu Xuân

      TBửu
 
Buồn QHôm Nay Xem
     
Tiểu Thuyết

      Lương LHuyền Chiêu
 
Thương Em Mong Manh N
     
Một Cành Lan

      Lương LHuyền Chiêu
 
Bảo Ḥa Liên Kết Mạng
     
Vũ Trụ

      Liên Khôi Chương
 
Rằm Cuối Năm
     
Quách Giao
 
Hoa Tết
      Thùy Giang
  Tục Khai Bút Và Xin Chữ
     
Đầu Năm Đầu Xuân

     
Việt Hải
 
Gà Trong Ca Dao Tục Ngữ
      
Vinh H
 
Đêm Đưa Ông Táo
     
Trần Thị Phong Hương
 
Hương Cúc
      Bạch Liên
 
Cái Nh́n Của Người Xưa V
     
Đảng Phái

      Nguyễn Văn Nghệ
 
Điểu Minh Giản
     
Dương Anh Sơn
 
Điệu Valse Mùa Xuân
     
Tíểu Vũ Vi
 

 



T
 



 
Giàn Hoa Năm Cũ
      Huyền Chiêu
 
Những Cậu Học T Ngày
     
Xưa y

      Huyền Chiêu
 
Sang Năm Xuân C̣n Đến...
     
Nguyễn Hiền
 
Nhớ Dă Quỳ
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
Lại Mừng Năm Mới
     
Nguyễn Văn Ḥa
 
N Đă...Cuối Năm!
     
Nguyễn Văn Ḥa
 
Xuân H!
     
Nguyễn Văn Ḥa
 
TNói Lái Xuân Đinh Dậu
      
Vinh H
   Xuân Sầu
      
Lư H
 
Việt Nam Nguyện Ước
      Phan Phước Huy
 
Xuân Mới - Khúc T́nh Xuân
     
Tôi Măi Chờ Xuân

      Nguyễn Lai
 
Mồng Ba
      Bạch Liên
 
Hương T́nh Một Thuở
      Lê Thị Lộc
 
Mai Chiếu Thủy
      Nhất Chi Mai
 
Xuân Ước Mơ
      Lê Văn N
 
Nỗi Niềm
      
NQ
 
Bài Tango Xuân Cho Em
     
Bích Phượng
 
Mừng Xuân Đinh Dậu
     
Nguyễn Thu Tâm
 
Trăn Trối
     
Mai Thái Vân Thanh
 
Có Phải Là Xuân
     
Kim Thành
 
Cánh Thiệp Đầu Xuân
     
ThiThi
 
Cô Có Về...
     
Bs Huỳnh T́nh
  
Anh Đă Đến Mùa Xuân
     
Tíểu Vũ Vi
 


Văn

 


 
Hơn C Tháng Năm
      An Giang
 
Ngày Cũ Đă Qua
     
Lê Thị MChâu
 
Nghe Mủi Cơm Chiều 30 Tết
      Thùy Giang
 
Tết Nhớ Q
     
Hoàng Bích Hà
 
Tết Buồn
     
Nguyễn Hiền
 
Những Mùa Xuân Nhớ Măi
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
Đời Người Có Mấy Mùa Xuân?
     
Mai Thị Hưng Hồng
 
Hạnh Phúc Ngập Tràn
     
Mai Thị Tuyết Hồng
 
Trồng Rau Bán Tết
     
Nguyễn Thị K
 
T́nh Q
      Bạch Liên
 
Xuân V! Nh́n Lại Khoảng
     
Đời Qua...

      Hải Lộc
 
Bước Chân Nối Gót
      Nguyễn Thị Lộc
 
Anh Việt Kiều Và Cô Gái
     
Giang H

      Topa Panning
 
Mùa Xuân...C̣n Xanh
     
Lê Thị Thanh Tâm
 
N Kê Tác Quái !
     
Mai Thái Vân Thanh
  Giấc Mơ Của Chàng Lính Biển
      
K 47

       Nguyễn Văn Thành

 

 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:


 
diem27thuy@yahoo.com

 



 

 

 

 

 

 

 


 

 

 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN

 Đ


úng là không có cái ngu nào giống cái ngu nào. Chỉ v́ sơ suất có một chút xíu thôi mà giờ đây một cô gái điếm cũng có thể mạt sát tôi thậm tệ được.


Phải thành thật mà nói th́ quả là không có một nơi nào trên thế giới có thể sánh với nước Mỹ cả. Trong bao nhiêu năm qua tôi đă từng đi qua rất nhiều quốc gia nhưng chỉ có ở nơi đây tôi mới được mọi người trọng nể.Tôi rất hănh diện, rất hài ḷng v́ đa số người đă biết tên tôi và nhất là hiện tại tôi lại là Việt kiều mặc dù ở quốc gia mà tôi đang tạm cư tôi không là thứ ǵ cả. Không nghề nghiệp, không biết lái xe, không biết giao thiệp bằng tiếng Anh... Nhưng, chuyện đó chẳng có ǵ quan trọng cả khi mà những người ở đây đă biết tên tuổi của tôi cả trước khi tôi rời bỏ đất nước ra đi. Ở đây tôi được mọi người nh́n với đôi con mắt kính trọng và đó cũng là điều làm tôi măn nguyện lắm rồi.Tôi sẽ quên, tôi sẽ cố quên chuyện của những người đă và đang lên án tôi.

 

 

Hiện tại tôi đang ở Hà Nội. Tôi muốn có một cô gái trẻ đẹp để làm t́nh và trong túi tôi c̣n tám trăm năm mươi tám đô la Mỹ mà tôi th́ c̣n ở đây lâu và cũng cần phải thủ thân cho những lúc chẳng may có chuyện bất trắc, mà điều này luôn xảy ra trong từng giây từng phút nào có ai mà đoán biết trước được.

 

Tuy trời không c̣n nắng nhưng tôi vẫn phải đội cái nón có vành rộng. Tôi không muốn người ta nhận biết ra tôi và thế là tôi thản nhiên tản bộ ra phố và t́nh cờ tôi đang trên đường đi đến ga Hàng Cỏ.Vừa đi tôi vừa suy nghĩ cách để có tiền chi dụng rộng răi v́ bạn bè của tôi c̣n ở đây quá nhiều mà đa số th́ đang không có việc làm.Tôi không thể tái diễn lại hành động lén đặt máy chụp cảnh ái ân như tôi đă từng làm, ở đây mà làm chuyện đó th́ không dễ dàng ǵ với mấy bà và không chừng sẽ có nhiều rắc rối nhiều lôi thôi hơn.

 

Hà Nội có quá đông người và xe cộ nên lúc nào tôi cũng thấy như bị ngột ngạt. Nhưng dù sao ở đây cũng vẫn hơn. Về lại bên kia lúc này tôi cũng chả biết làm ǵ v́ tôi cũng không có công việc ǵ để làm mà rồi lại thêm bực ḿnh v́ những tên ăn không ngồi rồi cứ bươi móc chuyện tôi sống bám vào đàn bà rồi cố t́nh đưa lên các trang báo điện tử để bêu xấu tôi.Tại sao những người đó lại có thể cho là tôi sống bám vào đàn bà chứ khi mà giữa những người đàn bà và tôi đă có một sự thỏa thuận, một sự trao đổi tuy không thể viết ra trên tờ giấy trắng được. Những người đàn bà có tiền nhưng đă lỡ thời và thiếu thốn t́nh cảm với một người có sức lực lại đẹp trai và nổi tiếng như tôi th́ sự trao đổi đó cũng là lẽ công bằng mà. Cũng v́ một người đàn bà đă không giữ đúng lời giao ước nên tôi mới phải hành động như một kẻ ti tiện chứ con người của tôi nào phải như thế đâu. Dọa đưa phim ảnh chụp cảnh làm t́nh giữa người đàn bà và tôi chỉ là cái cớ để cho người đàn bà phải suy nghĩ lại thôi. Cũng có thể những người đàn bà mà tôi qua lại là những người giàu có nên những người đàn bà kia ganh tị?

 

Với số tiền tám trăm năm mươi tám đô la Mỹ trong túi, tôi nhẩm tính... Trước mặt tôi xuất hiện những khuôn mặt trẻ măng của ba ả giang hồ. Các cô nh́n tôi rồi như muốn để khơi dậy dục vọng trong tôi nên các cô ưỡn ẹo cố làm ra vẻ mềm mại duyên dáng để cho tôi thấy những đường cong trên thân thể của các cô.

 

Thích thật! Hà Nội bây giờ cứ bước ra đến đầu ngơ là gặp gái điếm ngay chứ không cần phải t́m kiếm đâu xa. Nhưng, tôi không muốn làm sứt mẻ số tiền đô mà tôi có; tôi phải làm sao bây giờ đây. Tôi cúi đầu nh́n xuống những bước chân tôi và làm như đang suy nghĩ nên không thấy các ả và tôi cứ tiếp tục bước về cuối nhà ga nơi có hàng ghế đá và ngồi xuống đó nghỉ chân.

 

Cũng nhờ ở cái mác Việt kiều mà hai tuần qua tôi chỉ phải chi ra có hai mươi lăm đô la Mỹ mà thôi. Các bà cứ giành nhau tiếp đăi tôi đến nỗi có nhiều hôm tôi không c̣n biết phải ăn món ǵ nữa. Nhưng, các bà th́ lại quá khôn ngoan đến quỷ quyệt v́ không có bà nào chịu đưa tiền cho tôi xài ngoại trừ khi tôi đi với các bà ngoài đường phố.

 

Đang suy nghĩ th́ th́nh ĺnh tôi nghe một giọng đàn bà, giọng the thé giận dữ vang lên từ phía sau lưng.

- Mày là con đĩ! Mày là con đĩ thối tha. Mày là con ma ghê tởm. Chúng tao chưa diệt được mày kỳ này th́ kỳ khác chúng tao cũng sẽ diệt được mày thôi bởi v́ mày chỉ là con đĩ thối tha, là con ma ghê tởm mày có biết không.

 

Năm ba người đàn bà đang trong cơn giận nên vừa chửi rủa vừa xỉa tay vào tấm h́nh có người phụ nữ dán trên tường ở cuối nhà ga nhưng v́ trời đă gần tối nên hiện tại không có đông người.

 

Tôi không hiểu những người đàn bà kia giận người trong h́nh chuyện ǵ. Người trong h́nh th́ không thể có một hành động nào phản bác lại được. Người trong h́nh là nữ diễn viên hải ngoại mà tôi cũng đă có một lần được mấy bà đưa đi xem. Những người đàn bà đang dùng những lời cay nghiệt để nguyền rủa người trong h́nh là những người sang trọng và có tiền của v́ tôi thấy cách phục sức của những người này và những món nữ trang mà họ đeo. Thấy tôi nh́n, một bà đại diện cho cả nhóm chỉ tay tiếp vào tấm h́nh và nói như muốn phân trần với tôi.

- Nó là con ma đấy ông à. Nó là con đĩ ở hải ngoại về nó làm đĩ cho thằng giám đốc đoàn hát. Nó là con ma, một con đĩ chuyên nghề múa rối nhưng nói dối th́ cứ như... ma vậy. Nó dám mạt sát chúng tôi là những người đă bỏ tiền ra mua vé để cho nó có cuộc sống sung sướng sống huy hoàng như bà chúa thế mà nó không biết ơn trái lại nó c̣n khinh thường chúng tôi. Vừa rồi chúng tôi kiến nghị lên ban giám đốc đoàn hát để tống cổ nó về bên kia nhưng thằng giám đốc đă ăn phải bả của nó nên cố che chở cho nó. Lần sau chúng tôi dứt khoát không bỏ tiền ra mua vé xem nó biểu diễn nữa và chúng tôi cũng sẽ nói cho tất cả mọi người trong thành phố này biết để không ai mua vé xem nó múa rối nữa. Nó phải về đây đứng đường như mấy con đĩ ở trước nhà ga kia. Ông cứ nh́n vào nhan sắc của nó mà xem, nếu nó không là diễn viên múa th́ nó có hơn ǵ một con điếm rạc rài không. Với sắc diện đó th́ có ma nào mà chịu bỏ tiền ra ngủ với nó kia chứ. Nó chỉ xứng đáng ngủ với những thằng đàn ông vô công rỗi nghề, những thằng đàn ông chuyên sống trong đũng quần của đàn bà, những thằng đàn ông ngủ với đàn bà rồi lén chụp h́nh quay phim để làm tiền, những thằng đàn ông đó...

 

Tôi quay mặt nh́n qua bên kia đường nơi có quán bar sang trọng để người đàn bà đừng nói nữa. Nhưng bà vẫn tiếp tục nói mà tôi th́ không c̣n nghe được ǵ nữa.Tôi đứng lên và bước qua đường để đi đến quán bar. Tôi chọn một cái bàn gần nơi khuất nhất.

- Cho tôi lon Ken.

Thế đấy, ở đây mọi người thích nói vắn gọn đến nhiều lúc nghe thấy ngô nghê làm sao. Nhưng, tôi cũng phải thích ứng cho hợp với mọi người thay v́ phải nói nguyên chữ là Heineken. Có một lần tôi nghe được hai chữ giao hợp phát ra từ cửa miệng của một người con gái nói với người con trai làm tôi vô cùng sững sốt, đến khi nghe dứt câu chuyện th́ hóa ra cô gái kia muốn nói đến sự giao lưu và hợp nhất một công việc ǵ đó giữa hai người nhưng cô lại nói cho vắn gọn thành ra là giao hợp.

 

Từ ngày ra sống ở ngoại quốc tôi đă hiểu ra được một điều là tại sao sinh viên học sinh Việt Nam rất ít người có khả năng ăn nói cách văn hoa bóng bẩy. Nguyên nhân là do những người trông coi về văn hóa đă làm cho ngôn ngữ Việt Nam bị nghèo đi. Có một hôm tôi đi xe và anh tài xế nói cho tôi biết là con đường ṿng đai đang bị sự cố. Tôi không hiểu đang bị ǵ nên hỏi lại anh th́ anh cũng không biết là con đường bị ǵ. Anh chỉ biết là đang bị sự cố thôi. Trước đây khi tôi chưa ra sống ở ngoại quốc tôi cũng thường nói ra những chữ những câu mà chính tôi nhiều khi cũng chẳng cần biết có đúng hay không và nghĩa của nó là ǵ, lúc nào cũng có thể... quá tŕnh được dù chuyện đă qua, đang hoặc sắp đến. Ngủ hay thức th́ lúc nào cũng trăn trở được cả. Cứ nói như mọi người đă và đang nói c̣n người nghe th́ cứ việc nghe, hiểu như thế nào cũng được giải thích như thế nào cũng xong. Vậy mà nhiều người đă lên án tôi và họ tự xưng là trí thức thế mà họ cũng quá tŕnh, cũng trăn trở... như ai vậy.

 

Từ quầy bar một cô gái trẻ, c̣n rất trẻ và cũng khá đẹp nh́n tôi rồi bước đến bên bàn tôi. Thân h́nh của cô cao ráo với nước da trắng ngần. Chân cô mang đôi giầy cao gót cột giây chéo qua chéo lại lên đến tận đầu gối để lộ đôi chân trần khá dài và nhất là bộ ngực của cô th́ hơi lớn mà phân nửa phía trên ngực không có mảnh vải nào che đậy trông rất là hấp dẫn. Tôi biết chắc chắn - theo kinh nghiệm - bộ ngực này đă qua bàn tay của ông hay bà phù thủy trong cái gọi là thẩm mỹ viện nên mới được lớn như vậy. Mấy thằng Tây khờ khạo mà gặp ả này th́ có mà chết thôi.

- Anh có thuốc lá không cho em xin?

Tôi lấy bao thuốc lá c̣n đúng một điếu ra mời ả. Ả tự động kéo ghế ra ngồi đối diện tôi và đôi mắt của ả th́ cứ nh́n vào lon bia để cạnh cái ly bia của tôi như chờ đợi tôi sẽ mời ả một lon. “Hai đô rưỡi một lon và rồi sau đó th́ sao?” Tôi suy nghĩ và tính nhẩm rồi cảm thấy thật hối hận khi vào đây, vừa tốn tiền lại chẳng ăn được cái giải ǵ cả v́ người vào đây thường là các tên cán bộ tham nhũng nên có dư tiền dư bạc. Cô gái giang hồ rít vài hơi thuốc rồi nh́n tôi nói:

-  Nh́n anh biết ngay anh là Việt kiều. Ba chục đô và có thổi kèn. Qua đêm năm chục.

Tôi lần bên túi quần để xấp tiền lẻ và rút ra tờ mười đô rồi đưa lên cho cô gái thấy.

- Thật xui xẻo cho em là anh chỉ c̣n mười đô để uống bia thôi. Ngày mai... Không, ngày mốt người nhà anh bên Mỹ mới chuyển tiền về cho anh v́ tiền của anh qua giao dịch làm ăn đă đưa hết cho các công ty rồi. Nếu em muốn uống bia th́ anh có thể bao em hai lon và anh hai lon là vừa đủ.

- Anh nghèo… nhưng lại quá dễ thương đến như vậy sao anh.

Nói rồi cô gái quay người nh́n về quầy bar và đưa một ngón tay lên cho người đứng sau quầy bar thấy và chỉ vào lon bia của tôi.

- Em cho anh thiếu. Ngày mốt lănh tiền anh đưa em bốn mươi lăm đô là huề, là ṣng phẳng,  không ai mắc nợ ai. Anh đồng ư chứ.

 

Ả giang hồ có cái miệng thật có duyên đến khó mà cưỡng lại được sự đ̣i hỏi xác thịt đang dâng lên lâng lâng trong người tôi. Gương mặt của cô đẹp và khi uống bia vào trông cô lại càng đẹp hơn. Cô đẹp hay tại bia đă làm cho tôi thấy cô đẹp? Tôi thầm chấm cho cô được bảy nút. Mười nút là tối đa không có nút thứ mười một.

Chợt nhớ ra điều khá quan trọng, tôi hỏi:

- C̣n... tiền pḥng?

- Anh về nhà em. Em thuê nhà cũng gần đây thôi. Em chỉ ở có một ḿnh. Ḿnh hoàn toàn tự do.

- Ḿnh đi ngay bây giờ chứ?

- Làm ǵ mà vội thế anh. Đợi em uống hết bia đă chứ. Anh này… em nh́n anh thấy quen quen.

- Có lẽ em đă thấy anh trên màn ảnh phải không?

- Em nói thật mà anh lại đùa. Này anh, để em kể anh nghe một câu chuyện vừa xảy ra với người bạn gái của em cách nay không lâu để anh xem có ly kỳ không nhá.

Tôi ngồi tựa hẳn lưng vào ghế và khoanh hai tay trước ngực để nghe ả giang hồ kể chuyện mà tôi nghĩ là sẽ hấp dẫn lắm.Tôi đă uống gần hết lon bia thứ hai và cô nàng th́ cũng sắp cạn lon thứ nhất. Tôi muốn uống thêm... nhưng làm sao bây giờ. Tôi cầm ly bia cạn lên rồi lại đặt xuống và nghĩ cách. Cô gái giang hồ như hiểu ư nên đề nghị:

- Em có thể uống chịu bao nhiêu ở quán này cũng được v́ ông bà chủ quen em. Nếu anh đồng ư là ngày mốt anh sẽ thanh toán đầy đủ cho chủ quán th́ em sẽ gọi bia cho anh và em uống tiếp.

- Dĩ nhiên là anh sẽ thanh toán mà. Năm ba trăm... một ngàn đô có nghĩa lư ǵ chứ. Em uống hết đi rồi kêu hai lon nữa và gói thuốc ba số luôn.

Cô gái đứng lên đi lại quày rượu và nói ǵ đó với anh thanh niên đứng phía sau quày và rồi cô cầm gói thuốc đi trở lại bàn. Sau khi rít hai hơi thuốc, cô gái giang hồ bắt đầu kể với giọng nói chậm răi và hơi nhừa nhựa:

- Hôm đó, sau một ngày mưa gió nên đêm về vắng khách... như hôm nay anh thấy là trời tốt mà khách cũng biến đi đâu mất hết chẳng thấy con ma nào cả chỉ toàn là đi cặp với nhau không thôi. Hôm đó em và con bạn cùng nghề đi đến “lăng bác” với hy vọng sẽ gặp một tên cán bộ nào đang động cỡn và đi t́m gái. Chúng em phải nhanh tay nhanh chân v́ bây giờ gái đầy rẫy mà giá cả th́ cạnh tranh khiếp lắm, giá nào bọn nó cũng đi nếu hôm ấy vắng khách. Trước “lăng bác” có một ông chắc cũng U50 mà chúng em đoan chắc hắn là cán bộ. Loại cán bộ này bần tiện lắm anh à v́ tiền bạc bị vợ quản lư chặt chẽ chứ nếu thuộc loại cán bộ có tí chức tí quyền th́ họ đă có khối cách để tham nhũng và không ra đường kiếm gái như tên này.

- Anh đi với bọn em chứ?- bạn em hỏi.

- Bao nhiêu?

Miệng th́ hỏi nhưng mắt của ông ta th́ cứ hết nh́n em lại đảo qua nh́n bạn em.

- Ba trăm đi nhanh năm trăm qua đêm tiền pḥng anh chịu.

- Ǵ mà đắt thế. Năm chục đi nhanh... v́ cũng khuya rồi. C̣n qua đêm th́ một trăm.

- Anh muốn đi nhanh hay qua đêm?

- Ừ... qua đêm cũng vui chứ.

Bạn em chống hai tay vào cạnh sườn và mặt th́ hếch lên nh́n ông ấy.Những lúc bạn em có thái độ này với ai th́ kẻ đó sẽ là nạn nhân khốn nạn với nó đấy.Trong trường hợp này th́ v́ tên cán bộ kia đă quá bần tiện keo kiệt. Ai đời đă đi chơi bời mà lại c̣n trả giá mà lại trả giá quá tệ như vậy chứ phải không anh. Năm chục ngàn tiền… thổ tả này th́ làm mẹ ǵ được chứ, vèo cái đă hết ngay. Phải chi năm mươi đô Mỹ th́... muốn ǵ mà chả được.

- Ba trăm đi anh và có thổi kèn nữa mà.

Bạn em cố một lần nữa với hy vọng nhưng hắn nhất quyết.

- Tôi nói một trăm là một trăm không hơn một đồng nào cả. Không chịu th́ xéo ngay cho khuất mắt.

Như vậy là quá đáng lắm rồi phải không anh. Hắn là ǵ mà lại rẻ rúng chúng em quá vậy. Chúng em cũng là con người mà. Cho dù hắn có là ông... chủ tịch nước hay thủ tướng th́ cũng kệ mẹ hắn chứ. Muốn chơi bời mà lại keo kiệt th́ có là ông ǵ th́ bọn em cũng đếch sợ. Với tên cán bộ này th́ em cũng đồng ư với bạn em là nên cho hắn một bài học để hắn phải nhớ cho đến ngày hắn ĺa khỏi cơi đời này là chớ khinh thường phụ nữ chúng em như thế.

 

Trưa ngày hôm sau khi em đang ngồi bên vỉa hè ăn bún chả ở phố Hàng Mành th́ tên cán bộ chạy xe ngang qua và hắn nh́n thấy em, hắn liền đến nói với em là về nói lại với cô bạn cho hắn gặp mặt vào tối ngày hôm ấy cũng tại “lăng bác” và hắn hứa là sẽ cho bạn em thêm tiền. Em chả biết ất giáp ǵ cả nhưng em cũng hứa là sẽ chuyển lời lại. Th́ ra khi ông ta ngủ say bạn em lục ví của ông để ghi địa chỉ cũng như số điện thoại nhà và điện thoại ở sở làm, sáng hôm sau bạn em gọi vào sở gặp ông ta và nói là sẽ báo cho vợ ông ta biết mọi chuyện cũng như sẽ báo cho cả sở làm của ông ta biết; ông ta làm việc ở Bộ Ngoại Giao đấy anh ạ.

- Như vậy bạn của em cũng hơi quá đáng, đă chịu giá rồi mà c̣n làm như vậy th́ lần sau ai mà dám đi nữa.

- Ai bảo keo kiệt làm ǵ với bọn em. Thà... kẹt tiền như anh và dễ thương như anh th́ có cho chơi không bọn em cũng không tiếc tí nào cả. Khuya rồi anh, ḿnh về đi anh.

*

Đúng là không có cái ngu nào giống cái ngu nào. Chỉ v́ sơ suất có một chút xíu thôi mà tôi bị ả giang hồ có cái miệng rất có duyên và gương mặt thật dễ thương ẵm trọn số tiền mà tôi có. Sáng hôm sau khi ngủ dậy th́ ả đă biến đi đâu mất tự hồi nào mà tôi th́ nghĩ có lẽ ả đi đâu đó, hoặc đi mua thức ăn sáng một lát rồi sẽ về nên tôi cứ nằm trên giường chờ, Và, tôi lại thiếp dần vào một giấc ngủ mệt mỏi.

 

Mười hai giờ trưa tôi thức dậy nh́n quanh mới biết là ả vẫn chưa về. C̣n tôi th́ đói bụng quá nên ngồi dậy sửa soạn đi ăn và lúc đó tôi mới phát giác ra tờ giấy mà ả giang hồ đă ghi lại cho tôi như sau: “Trông anh ngủ thấy anh thật hiền và dễ thương quá. Từ tối hôm qua cho đến lúc này em vẫn cố gắng động năo để nhớ lại xem em đă gặp anh ở đâu và khi nào nhưng nhớ măi vẫn không ra. Bực ḿnh quá nên em đă vô lễ lục cái ví của anh th́ mới biết anh cũng là thằng đàn ông xấu xa như thằng cán bộ mà em và bạn em đă gặp đêm hôm nào ở “lăng bác”. Nghĩa là anh có tiền. Có rất nhiều tiền đô la Mỹ nhưng anh lại bắt em phải cho anh chơi thiếu và uống bia chịu, có nghĩa là anh đă có thủ đoạn, có tính toán trước và anh sẽ thực hiện vào tối qua với bất cứ người con gái nào đến với anh. Và, thật xui cho em. Nhưng, bây giờ th́ điều xui xẻo đó đă không c̣n ở lại với em nữa. Anh muốn để em phải chịu thiệt tḥi tất cả cho anh được hưởng thụ mà không phải mất một đồng xu nào à. Anh tệ thật đấy! Anh là thằng Việt kiều bần tiện cũng như những thằng Việt kiều bần tiện mà chúng em đă từng gặp qua. Anh cũng giống như thằng cán bộ kia thôi chứ nào có hơn ǵ nó đâu. Thế rồi em đă xem qua giấy tờ của anh và em đă biết anh là ai rồi. Như vậy trước đây anh đă từng là thần tượng của một số người đàn bà nhưng may mắn cho em là v́ trong số đó không có em. Đời sống hằng ngày của chúng ta, mỗi hành động, mỗi lời nói… cũng giống như chúng ta đang diễn kịch đang đóng phim th́ cũng thế thôi. Nghĩa là tất cả cũng đều là thật cả và tất cả cũng đều là giả dối cả nhưng, đă là đàn ông có vị thế và tiếng tăm như anh mà anh lại nỡ giả dối với một người phụ nữ như em, tuy em chỉ là gái giang hồ thôi nhưng đó cũng là v́ hoàn cảnh cả chứ nào ai muốn... Anh đáng bị người đời nguyền rủa lắm.

 

Nơi anh đang nằm là pḥng trọ mà em thuê vào những khi em có khách và trả tiền vào sáng ngày hôm sau. Tiền của anh em sẽ tính vào tiền anh ngủ với em cộng tiền bia cộng tiền thuốc lá cộng với tiền phạt anh về tội có dự mưu lừa đảo. Em để lại cho anh ba mươi đô. Anh hăy giả tiền pḥng trọ mười đô c̣n lại hai mươi đô để anh ăn sáng và đi xe về nhà. Sau đó anh nên biến về bên kia hoặc lặn luôn đi chứ đừng t́m gặp em làm ǵ v́ em sẽ quác mồm lên cho mọi người biết anh là tên đàn ông đểu cáng, tên đàn ông muốn chơi gái nhưng lại không muốn chi. Nếu anh không biết điều th́ em sẽ cho người luộc anh đấy. Anh đă hiểu em nói ǵ rồi đấy chứ? Bọn gái giang hồ chúng em nói được là làm được chứ chẳng cần phải hăm dọa ai làm ǵ đâu anh Việt kiều đểu cáng ạ.”

 

 

 

Topa Panning

(Ḥa Lan)

 

12/2016

 

 

 

 

 

         

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

    

 

 

 

 



 
  www.ninh-hoa.com

Trang XUÂN 2017- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương