Mục Lục


 

  Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
  Lá TĐầu Năm Đinh Dậu
     
Bs Lê Ánh
 
STáo Quân
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 Câu Đối Tết
       Vinh H

 

 

TVi


 TVi Phong Thủy Năm
     
Đinh Dậu 2017

     
Phạm Kế Viêm

 

 

Kinh Tế
 


  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
M và Việt Nam Năm 2016

       Nguyễn Văn Thành

 

 

Chúc Tết

 

  Xuân Vui Say
      Việt Hải
 
Chúc Xuân Đinh Dậu
     
Khúc Ca Yêu Đời
     
Mừng Xuân Đinh Dậu

     
Vinh H

 
Chúc Xuân/Xuân V
     
Lư H
 
Mừng Xuân Đinh Dậu
      Lê Văn N

 


X
uân Cảm



  Mùa Nhớ
      An Giang
 
Ninh Ḥa Tết Xưa
      Huyền Chiêu
 
Nàng Xuân Réo Gọi
      Bạch Liên
 

 

 

Hoa Xuân
H
́nh nh Tết
 

  Cây Cảnh
      Lê Thị Lộc
 
H́nh nh Tết
      Hải Lộc
 
Hoa Xuân Ngày Tết
      Lê Thị Lộc


 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 


  Liêu Trai C Dị (402-403)
     
 Đàm Quang Hưng
  Nghi Ngờ Sách Luận Ngữ-06
     
 Lê Phụng
  KHuyết:  Phần 07
     
 Nguyễn Hữu Quang
  Cùng Một Chuyến Xe
     
Nguyễn Quang Tuyến
  TSGhi Thời Đi Học
     
Nguyễn Đc Tường
  TVi Phong Thủy Năm
     
Đinh Dậu 2017

     
Phạm Kế Viêm

 

 

Đời Thường
 

 

  Tâm T́nh Ngày Tết
      Phạm Thanh Khâm
 
Ḷng M
      Bạch Liên
 
Người Viễn X Nơi Công Viên
     
Đặng Thị Tuyết N
 
Ḷng Tốt
      Thùy Trang
 
Mùa Xuân Và Người Cao Tuổi
     
Mai Thị Tuyết Hồng
  Tản Mạn
      Nguyễn Thùy Trang

 

 

Sinh Hoạt
 

  Tất Niên 2017 Của Nhóm Bạn
     
C3 Tại M

      Trâm Anh
 
Đêm T́nh Ca Mùa Xuân
      Vinh H
Hội Thân Hữu Ninh-Ḥa-
     
Dục-Mỹ: Họp Mặt Lần Thứ 17

      Hà Thị Thu Thủy

 

 


Ca Hát

   

 
Đón Xuân/Nhớ Xuân/Đừng
     
Buông Xuôi/Đừng Thờ Ơ

     
Lư H
  Tâm SNàng Xuân
     
Hà Thị Thu Thủy
 

 

 

Năm Đinh Dậu
N
ói Chuyện Gà

 


 
Năm Đinh Dậu Nói Chuyện Gà
     
Nguyễn Chức
 
Gà QTôi
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 
Chuyện Gà
      Bạch Liên
  Vịnh Con Gà Trống
      
Tiếng Gà Gáy
     
Hết Khỉ Đến Gà
     
Vịnh Con Gà Mái
     
Anh Dậu Làm Vua
     
Gà Trống Nuôi Con

     
Vinh H

 

 

 

Tranh
N
ghệ Thuật

 


 
Cắm Hoa Trang T
      Lê Thị Lộc
 
H́nh nh/Tranh Gà
      Ninh-Hoa.com
 

 

 

Tưởng Niệm

 

  Tưởng Niệm Gs Nguyễn Thanh
     
Liêm

      Việt Hải
  Xuân Này Không Gặp Lại Anh
      Phương Hiền
 
Tiễn Hương Linh VCực Lạc
     
Quốc - Thành Kính Phân Ưu

      Lê Văn N

 

 


Văn Hóa
m Thực

 



 
Bánh T
      Vân Anh
 
Những Món Ăn Ngày Tết
     
QTôi

      Ngọc Hương
 
Tết Đến Xuân V Nói Chuyện
     
Rưiợu

      Vơ Hoàng Nam
  Ḿ Quảng
     
Hà Thị Thu Thủy
  Bánh Táo
     
Hà Thị Thu Thủy

 



Sức Khỏe

      
  Ăn Thiếu Chất Béo (Dầu Và
     
Mỡ) Hại Sức Khỏe Và Nguy
     
Hiểm Đến Tính Mạng

      Bs Lê Ánh
 
Lạnh Mùa Đông
      Bs Lê Ánh
 
Ph́nh Mạch Máu Năo
      Bs Lê Ánh
 


 

Du Lịch/
Đ
ịa Danh
 

  Hoàng Hôn Trên Sông Danube
      Nguyễn Thị Lộc
 
MMuối Wieliczka, K Quan
     
Đặc Sắc Trong Ḷng Đất
     B
a Lan

      Nguyễn Thị Lộc
 
Nguồn Gốc Địa Danh Ḥa Lai
     
Tỉnh Ninh Thuận

      Nguyễn Văn Nghệ



 

 Thầy Xưa
Bạn Cũ Tâm S

 

  Tâm SCuối Năm
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
T́m VTm
     
Mai Thị Hưng Hồng
 
Niềm Vui Ngày Hội Ngộ
     
Trần Hà Thanh
 
Cô SVề...
     
Nguyễn Thị T
 
Tâm T́nh X Vạn
     
Nguyễn Thị T
 
Họp Lớp Ngày Xưa
     
Bs Huỳnh T́nh



 

Văn Học NT
Q
uan Điểm
 


 
Xuân Đi, Xuân Đến, Xuân
     
Lại Lại

      Bs Lê Ánh
 
n Tượng Cây Nêu Ngày Tết
     
Tại Ana Mandara-(NhaTrang)

      TBửu
 
Đầu Năm-Đón Giao Thừa
     
Đi LChùa Hái Lộc Đầu Xuân

      TBửu
 
Buồn QHôm Nay Xem
     
Tiểu Thuyết

      Lương LHuyền Chiêu
 
Thương Em Mong Manh N
     
Một Cành Lan

      Lương LHuyền Chiêu
 
Bảo Ḥa Liên Kết Mạng
     
Vũ Trụ

      Liên Khôi Chương
 
Rằm Cuối Năm
     
Quách Giao
 
Hoa Tết
      Thùy Giang
  Tục Khai Bút Và Xin Chữ
     
Đầu Năm Đầu Xuân

     
Việt Hải
 
Gà Trong Ca Dao Tục Ngữ
      
Vinh H
 
Đêm Đưa Ông Táo
     
Trần Thị Phong Hương
 
Hương Cúc
      Bạch Liên
 
Cái Nh́n Của Người Xưa V
     
Đảng Phái

      Nguyễn Văn Nghệ
 
Điểu Minh Giản
     
Dương Anh Sơn
 
Điệu Valse Mùa Xuân
     
Tíểu Vũ Vi
 

 



T
 



 
Giàn Hoa Năm Cũ
      Huyền Chiêu
 
Những Cậu Học T Ngày
     
Xưa y

      Huyền Chiêu
 
Sang Năm Xuân C̣n Đến...
     
Nguyễn Hiền
 
Nhớ Dă Quỳ
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
Lại Mừng Năm Mới
     
Nguyễn Văn Ḥa
 
N Đă...Cuối Năm!
     
Nguyễn Văn Ḥa
 
Xuân H!
     
Nguyễn Văn Ḥa
 
TNói Lái Xuân Đinh Dậu
      
Vinh H
   Xuân Sầu
      
Lư H
 
Việt Nam Nguyện Ước
      Phan Phước Huy
 
Xuân Mới - Khúc T́nh Xuân
     
Tôi Măi Chờ Xuân

      Nguyễn Lai
 
Mồng Ba
      Bạch Liên
 
Hương T́nh Một Thuở
      Lê Thị Lộc
 
Mai Chiếu Thủy
      Nhất Chi Mai
 
Xuân Ước Mơ
      Lê Văn N
 
Nỗi Niềm
      
NQ
 
Bài Tango Xuân Cho Em
     
Bích Phượng
 
Mừng Xuân Đinh Dậu
     
Nguyễn Thu Tâm
 
Trăn Trối
     
Mai Thái Vân Thanh
 
Có Phải Là Xuân
     
Kim Thành
 
Cánh Thiệp Đầu Xuân
     
ThiThi
 
Cô Có Về...
     
Bs Huỳnh T́nh
  
Anh Đă Đến Mùa Xuân
     
Tíểu Vũ Vi
 


Văn

 


 
Hơn C Tháng Năm
      An Giang
 
Ngày Cũ Đă Qua
     
Lê Thị MChâu
 
Nghe Mủi Cơm Chiều 30 Tết
      Thùy Giang
 
Tết Nhớ Q
     
Hoàng Bích Hà
 
Tết Buồn
     
Nguyễn Hiền
 
Những Mùa Xuân Nhớ Măi
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
Đời Người Có Mấy Mùa Xuân?
     
Mai Thị Hưng Hồng
 
Hạnh Phúc Ngập Tràn
     
Mai Thị Tuyết Hồng
 
Trồng Rau Bán Tết
     
Nguyễn Thị K
 
T́nh Q
      Bạch Liên
 
Xuân V! Nh́n Lại Khoảng
     
Đời Qua...

      Hải Lộc
 
Bước Chân Nối Gót
      Nguyễn Thị Lộc
 
Anh Việt Kiều Và Cô Gái
     
Giang H

      Topa Panning
 
Mùa Xuân...C̣n Xanh
     
Lê Thị Thanh Tâm
 
N Kê Tác Quái !
     
Mai Thái Vân Thanh
  Giấc Mơ Của Chàng Lính Biển
      
K 47

       Nguyễn Văn Thành

 

 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:


 
diem27thuy@yahoo.com

 



 

 

 

 


 

 

 

 

 

 B

 

iết bao vần thơ và nhiều ca khúc viết về mùa Xuân, ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên, đất trời, con người và t́nh yêu. Dường như bao giờ những văn thi ca nhạc viết về mùa Xuân cũng đều đẹp, đều vui. Thế nhưng, vẫn có những vần thơ, những ca khúc để đời, sống măi với thời gian, song lại đượm buồn mà hầu như người Việt nào cũng đă một lần từng nghe, từng biết. Xin lần lượt lướt qua những vần thơ Xuân nơi đất khách quê người của những thi sĩ tha hương và sau đó nhắc đến các chiến sĩ ngoài chiến tuyến trong những ngày Xuân về Tết đến của một thời.

 &

 

Xuân và Thi nhân nơi đất khách quê người

V́ trang báo có hạn nên người viết phải hạn chế số trang, chọn lọc những vần thơ tiêu biểu. Mong các thi nhân thứ lỗi cho nếu thấy thiếu vắng tên ḿnh trên trang báo này.

 

Cứ mỗi lần Xuân về Tết đến là nỗi sầu tha hương càng nặng trĩu trên đôi vai người xa xứ, là lúc ḷng người thi sĩ càng cảm thấy tủi hổ, xót xa nơi xứ người. Đây ta thử đọc lên các vần thơ của nhà thơ Minh Viên trong nỗi sầu vong quốc:

 

Xuân lại về đây, Xuân xứ lạ,

Khối sầu vong quốc trĩu vai thêm.

. . . .

Mười năm đất khách, mười năm tủi,

Xuân đến buồn thêm phận cỏ hèn.

(Xuân Tha Hương, Minh Viên --

Vết Thương Sài G̣n)

 

Xuân xa nhà, ai ai cũng vậy, mỗi lần Xuân đến trong hoàn cảnh xa quê hương là nhớ Mẹ nhớ Cha da diết, ḷng buồn ray rứt, bân khuâng. Nhà thi sĩ xứ lạnh sương mù Minh Viên đă tâm sự:

 

Mười mấy Xuân rồi xa cách Mẹ,

Nhớ thương trĩu nặng những vần thơ.

Mùa Đông rét mướt hồn con trẻ,

Thôi hết rồi hoa bướm mộng mơ!

. . . . .

Thiếu Mẹ đời con như lá úa,

Xuân về con ngỡ Xuân chưa sang.

Xuân về, Xuân của riêng thiên hạ,

Con mất Xuân rồi, đâu biết Xuân!

(Thư Xuân Gửi Mẹ, Minh Viên --

Đêm Việt Nam)

 

Nỗi nhớ thương Mẹ hiền của nhà thơ Trần Trung Đạo nơi đất khách quê người càng sâu đậm hơn, v́ riêng ông cho rằng cứ mỗi lần Xuân về, xa cách Mẹ ngh́n trùng, nỗi ḷng cảm thấy thời gian dài gấp bội:

 

Năm mới đến con cũng già thêm tuổi,

Xa Mẹ hiền, một tuổi nặng bằng hai.

Tuổi nước Việt chất chồng lên quá khứ,

Tuổi xứ người quần quật với tương lai.

(Mỗi Mùa Xuân Thêm Một Lần Dối Mẹ,

Trần Trung Đạo – Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười)

 

Nữ thi sĩ Ngô Minh Hằng cũng cùng tâm trạng nhớ thương Mẹ đến thổn thức năo nùng:

Ở đây Mẹ ạ, ba ngày Tết

Thổn thức ḷng con nỗi nhớ thương.

(Thơ Xuân Gửi Mẹ, Ngô Minh Hằng – Tiếng Ḷng)

Cũng như nhà thơ Nguyễn Văn Quảng Ngăi đă xa quê được vài năm, cũng đă bao lần đón Xuân, thế mà mỗi lần Xuân đến là mỗi lần ông lại than thân trách phận bơ vơ lạc lơng:

 

Bơ vơ quá, giữa quê người,

Đón Xuân lặng ngắm đầy trời tuyết bay.

Mà nay sao rượu chẳng cay?

Niềm thương, nỗi nhớ viết hoài chưa xong.

(Lại Xuân, Nguyễn Văn Quảng Ngăi –

Hoen Màu Thời Gian)

 

Không hiểu v́ sao Xuân đến mà ḷng thi nhân không vui? Đại thi hào Nguyễn Du từ ngàn xưa đă từng thổn thức: “Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu, Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!”. Đúng như vậy, v́ ở đây là Xuân xứ người, không phải Xuân của quê hương ḿnh. Mọi người nơi đây càng vui càng tưng bừng nhộn nhịp bao nhiêu, th́ ḷng người xa quê hương xứ sở, nhớ Mẹ hiền, càng sầu tủi bấy nhiêu. Vậy th́ ḷng nào vui cho được:

 

Vẫn đếm Xuân về trên đất khách,

Nghe buồn nhỏ giọt xuống vai tôi.

Đèn ai thắp sáng bên kia phố,

Nhớ quá, chao ôi, tiếng Mẹ cười.

 

V́ lẽ đó, thi nhân làm sao vui để uống rượu mừng Xuân! Nhưng dù có uống rượu đi chăng nữa, đó chỉ là uống những nỗi ngậm ngùi cho thân phận:

Chén rượu mừng Xuân, tôi chẳng uống,

Chỉ uống đêm nay những ngậm ngùi.

(Xuận Đất Khách, Trần Trung Đạo – Thao Thức)

Càng sầu viễn xứ, mượn rượu tiêu sầu, nhưng cơn sầu nào có vơi chăng, thi sĩ Hà Huyền Chi đă từng trải nỗi sầu xa xứ khi đón Xuân nơi xứ người:

 

Đón Xuân trên đất nước người,

Cạn bao nhiêu rượu không vơi nỗi sầu.

(Xuân Trên Xứ Người, Hà Huyền Chi –

Tên Nô Lệ Mới)

 

Ngày tháng măi trôi qua, càng xa xứ qua bao nhiêu năm, ḷng thi nhân lại càng khắc khoải nỗi ưu hoài, và trải qua bao lần Xuân đến, Xuân qua, trái tim càng chai đá để rồi than thở:

 

Đă tám mùa Xuân nơi xứ lạ,

Tám mùa khắc khoải, tám mùa đau.

Trái tim Từ Thức trơ như đá,

Lạc dấu quê hương, lạc dấu nhau.

(Qua Những Ngày Câm Những Tháng Đen,

Hà Huyền Chi –Cơi Buồn Trên Ta)

 

Sống xa quê, nơi miền tuyết trắng trong những ngày Tết, ḷng thi nhân càng tăng nỗi sầu chất ngất, lại càng thêm nhớ bạn, nhớ Mẹ:

Tha hương Tết lắm ngậm ngùi . . .

Thương quê, thương bạn, đâu nguôi ḷng này.

Ngồi đây thêm vạn đắng cay,

Giao thừa quê Mẹ, phương này tuyết rơi.

Giăng giăng lệ trắng khắp trời,

Lạc loài đất khách, chao ôi! là buồn. . .

(Nét Thảo Đầu Xuân, Vũ Hối –

Chim Bao Trở Giấc)

Ở nơi xứ lạnh tuyết rơi, cảnh buồn ảm đạm vươn lên nỗi lạc loài của thi nhân đă đành, nhưng nơi “nắng ấm t́nh nồng” như Florida, nữ thi sĩ Thuư Trúc chưa có nỗi sầu chất ngất như thi sĩ Vũ Hối, bà cũng man mác buồn đến nỗi không buồn may áo mới và cũng chẳng màng đến hoa mai để đón Tết:

 

Không pháo ngày mồng một,

Chẳng giao thừa ba mươi.

Tết buồn chưa may áo,

Chậu sành chờ mai tươi.

(Xuân Cảm, Thuư Trúc – Thơ Thuư Trúc)

 

Xa cố hương, mỗi độ Xuân về, Tết đến, việc gửi quà tặng người thân ở quê nhà là chuyện thường t́nh, nhưng đối với nữ sĩ Ngô Minh Hằng thương tặng chị quà lại c̣n cẩn thận dặn ḍ thêm bà chị bao nỗi ḷng đắng cay:

 

Tặng chị Xuân này một chéo khan,

Chị lau mắt lệ giữ ngày xanh.

Lau ḍng máu đỏ từ tim vỡ,

Tẩm liệm đi bao nỗi nhọc nhằn!

(Quà Xuân Và Niềm Hy Vọng, Ngô Minh Hằng – Tiếng Ḷng)

 

Qua những vần thơ Xuân nơi đất khách, ta đă thấy bàn bạc nỗi sầu khắc khỏi của các thi nhân, ḷng thương nhớ những đấng sinh thành dưỡng dục của Mẹ Cha. Bên cạnh đó nỗi nhớ Mẹ khôn nguôi không khỏi không trải dài qua âm nhạc. Biết bao người lính chiến v́ nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ đất nước, những ngày Xuân về Tết đến không tránh khỏi những lúc chạnh ḷng nhớ về Mẹ già nơi chôn nhau cắt rốn khi Xuân về.

 

Xuân về và nỗi ḷng các chiến sĩ ngoài tiền tuyến

Ta thử điểm qua các ḍng nhạc Xuân của người nhạc sĩ tài hoa Nhật Ngân đă có những sáng tác sống măi với thời gian và để lại trong ḷng những ai đă một lần từng nghe, từng biết và cũng đă từng ngân ca tiếng hát.

 

Cứ mỗi độ Xuân về th́ dường như không người Việt nào lại không nghĩ đến những tác phẩm để đời của tác giả . Xin đưa ra một trong các tác phẩm ấy “Mùa Xuân Của Mẹ”. Bài hát đă gắn liền với nhiều thế hệ người nghe nhạc suốt nửa thế kỷ qua. Chính nhạc sĩ cũng là một lính chiến nên ông đă thấm thía biết bao kỷ niệm và đă viết nên những tâm sự nhớ Mẹ khi hoa cúc hoa mai nở báo hiệu Xuân đă đến mà ông không thể về thăm Mẹ:

 

Mẹ ơi, hoa cúc, hoa mai nở rồi,

Đời con, giờ đây vẫn c̣n lênh đênh.

Đèo cao, gió lộng ngày đêm bạt ngàn,

Áo trận sờn vai bạc màu.

Nh́n Xuân về ḷng buồn mênh mang . . .

 

Người chiến sĩ đang ngoài trận tuyến với nhiệm vụ cao cả là ǵn giữ an ninh, bảo vệ quê hương để đồng bào hậu phương an vui hưởng cuộc sống an lành và nhớ lại trước khi rời nhà, người lính chiến đă hứa với Mẹ là Tết năm sau sẽ về nhưng rồi đă bao lần Xuân qua, v́ nặng nợ với núi sông, hoàn cảnh hiện tại không thể rời xa chiến tuyến :

 

Ngày đi, con hứa Xuân sau sẽ về,

Mà nay, đă bao Xuân rồi trôi qua.

Giờ đây, tóc Mẹ già chắc bạc nhiều,

Sớm chiều vườn rau, vườn cà.

Mẹ biết nhờ cậy vào tay ai?.

 

Đối với Nhật Ngân, đă bao lần Xuân về Tết đến là mỗi lần nhớ đến Mẹ, người lính chiến phải đưa ra nhiều lư do chính đáng là không thể về được, mặc dù biết Mẹ già cũng mong chờ con về. Lại cũng trong một nhạc phẩm khác “Xuân Này Con Không Về”, tác giả đă tâm sự:

Con biết bây giờ Mẹ chờ tin con

Khi thấy mai đào nở vàng bên nương

Năm trước con hẹn đầu Xuân sẽ về.

Nay én bay đầy trước ngỏ mà tin con vẫn xa ngàn xa.

Ở vào hoàn cảnh không thể nào rời chiến tuyến trong những ngày Xuân, người chiến sĩ hồi tưởng những mùa Xuân thuở thanh b́nh với biết bao kư ức yên vui:

 

Ôi nhớ Xuân nào thưở trời yên vui,

Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi.

Bên mái tranh nghèo, ngồi quanh bếp hồng,

Trông bánh chưng chờ trời sáng

Đỏ hây hây những đôi má hồng.

 

Người chiến sĩ cũng thầm hiểu được nỗi ḷng chờ mong của Mẹ già, và liên tưởng đến cảnh gia đ́nh không người giúp đỡ để lo cho việc đón Xuân và cũng không quên đàn em thơ đang trông ngóng anh trai về để có được chiếc áo mới mừng trong mấy ngày Tết:

 

Nếu con không về chắc Mẹ buồn lắm

Mái tranh nghèo không người sửa sang

Khu vườn thiếu hoa vàng mừng Xuân

Đàn trẻ thơ chờ mong anh trai

Sẽ mang về cho tà áo mới

Ba ngày Xuân đi khoe xóm giềng.

 

Dù đang ở ngoài tiền tuyến, người chiến sĩ cũng đă thấu hiểu được nỗi niềm của những người thân trong gia đ́nh “Mẹ chờ, em trông”, nhưng v́ đời trai đă phải gắn bó với đồng đội trong nhiệm vụ thiêng liêng đối với quê hương đất nước và cũng xin tạ lỗi với Mẹ:

 

Con biết không về Mẹ chờ, em trông.

Nhưng nếu con về bạn bè thường mong

Bao đứa trai cùng chào Xuân chiến trường

 

Và cũng xin Mẹ hiểu dùm cho con, con không thể rời đơn vị về bên Mẹ để được yên vui bên gia đ́nh êm ấm, trong khi anh em đồng đội ngày đêm c̣n ngoài nơi chiến tuyến:

 

Không lẽ riêng ḿnh êm ấm?

Xin Mẹ, con Xuân này vắng nhà.

 

Người chiến sĩ cũng đă nghĩ đến ḷng Mẹ thật bao la, Mẹ đă nén ḷng chờ mong trông đợi con về, nhưng nỗi nhớ Mẹ dâng trào, ḷng man mác buồn, lại thêm cảnh núi rừng phảng phất gió nhẹ, mùi hương hoa mai nở báo hiệu nhắc nhở mọi người Xuân đă đến rồi. Những thứ ấy càng làm người lính chiến cảm thấy ḷng chơi vơi buồn tủi:

 

Đêm nay núi rừng gió nhẹ sang Xuân

Thoáng mùi mai nở đâu đây

Nghe ḷng lạc loài chơi vơi.

 

Nhớ lại những mùa Xuân trước, đất nước thanh b́nh, các con của Mẹ xúm xít quanh nhau bên bếp hồng nghe Mẹ kể chuyện cổ tích trong những ngày đón Xuân sang:

 

Khi xưa, những ngày binh lửa chưa sang

Bếp hồng quay quần bên nhau

Nghe Mẹ kể chuyện đời xưa

 

Rồi Xuân cũng sẽ qua mau, mà con vẫn chưa về, người chiến sĩ tự nhũ ḷng ḿnh rồi cũng có ngày con cũng sẽ trở về bên Mẹ v́ chỉ có Mẹ là tất cả, chi bên Me là mùa Xuân của con thôi:

 

Mẹ ơi, con hứa con sẽ trở về,

Dù cho, dù cho Xuân đă đi qua

Dù cho én từng bầy bay về ngàn

Dẫu ǵ rồi con cũng về

Chỉ bên Mẹ là mùa Xuân thôi!

 

 &

 

Thường t́nh, Xuân về Tết đến mang lại cho mọi người bao niềm hy vọng, những nét vui tươi, những điều mới mẻ, nhưng ngày Xuân mà nhắc lại những chuyện buồn th́ làm sao thích hợp được. Tuy nhiên, đă bao mùa Xuân qua, các thi nhân lưu vong và các chiến sĩ ngoài tiền tuyến đă một thời có những nỗi buồn như thế, những giây phút chạnh ḷng nhớ đến quê hương, nhớ đến gia đ́nh, nghĩ đến Mẹ già đang trông ngóng chờ mong con về đoàn tụ trong những ngày Tết nhưng rồi thời gian cứ lạnh lùng trôi qua, nỗi sầu vẫn c̣n đó. Người viết cũng cùng mang một tâm trạng nên cùng chia sẻ một phần nào nỗi buồn chơi vơi đó. Thật là “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” là như vậy. Mong được sự đồng cảm và hy vọng không làm nản ḷng bạn đọc.

 

 

 

 

Bs LÊ ÁNH

Mùa se lạnh nơi xứ người

(12/ 2016)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

    

 

 

 



 
  www.ninh-hoa.com

Trang XUÂN 2017- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương