Mục Lục
 

 Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
 Lá T Xuân
     
Nguyễn Thị Lộc
 S Táo Quân
     
Lê Thị Ngọc Hà
     Lư H
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 Câu Đối Tết
     
Dương Anh Sơn
 Câu Đối Tết
     
Vinh H
 Thần Táo
     
Nguyễn Xuân Hoàng

 

 

Chúc Tết
 


 Xoay Người
     
Bạch Liên
 Tết Ta ?
     
Liên Khôi Cơng
 Ao Ước Đầu Xuân
     
Lư H
 Xuân Bính Thân
      Nguyên Kim
 
Lời Chúc Đầu Xuân
     
Nguyễn Thị Lộc
 
Xuân Bính Thân
     
Phan Phước Huy
 Chúc Tết
     
Phong Đàn
 Khai Bút Đầu Xuân
     
Quách Giao
 
Chúc Xuân Bính Thân
     
Sông H
 
Chúc Tết Ninh-Hoa.com
     
Thi Thi
 

TVi



 TVi Phong Thủy Năm
     
Bính Thân 2016

     
Phạm Kế Viêm
 Vận Hạn Năm Bính Thân
     
2016 Cho Những Người Có
    
 Tuổi Cầm Tinh Con Khỉ

     
Phạm Kế Viêm



Hương Xuân
 


 Hương Xuân
     
Bạch Liên
 Chuyện Vui Ngày Tết
     
Lâm Ngọc
 
Đêm Giao Thừa Xa X
     
Lê Thị Ngọc Hà
 
Phút Giao Thừa
    
  Vân Anh
 Nét Đẹp Văn Hóa Tết Của
     
Người Việt Nam

     
Vơ Hoàng Nam

 

Sinh Hoạt

 

 Niềm Vui Cuối Năm
     
Hà Thị Thu Thủy
 Xuân Này Em Tṛn 20 Tuổi
     
Mai Thị Hưng Hồng
 
Ngày Họp Mặt Đồng Hương
     
Nguyễn Thị Đông
 Cuối Năm t Mùi 2015
      Trâm Anh

 

H́nh nh Hoa/
Nghệ Thuật
 


 Cắm Hoa Trang T
     
Hải Lộc
 Hoa Xuân Ngày Tết
     
Lê Thị Lộc
 Trồng Hoa Ngày Tết
     
Nguyễn Thị K
 Vài Ḍng...
     Vơ Anh Kiệt
 

 

Năm Mới Nhớ
 Chuyện Cũ
 

 Đường Xưa
     
Bạch Liên
 
Đón Xuân Này
     
Nhớ Xuân Xưa

     
Lê Thị Thanh Tâm
 
Nhớ Trại Xuân Bán Công
    
 Lương LHuyền Chiêu
 Xuân Về, Tết Đến
     
Ngọc Hương
 
QMùa Xuân Tặng Cha
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 Vườn Cau NNgoại
     
Quách Giao
 Chuyến Đ̣ Ngang Không
     
Cập Bến

     
Trần Hà Thanh
 Sắc Màu Văn Hóa Trong Tết
     
CTruyền Dân Tộc

     
Vơ Hoàng Nam

 

Linh Tinh
 

 Chuông G
     
Bạch Liên
 
Đọc Đường Hoa Vàng
     
Của Nguyễn Thị Thanh T

     
Dương Anh Sơn
 
Nỗi Ḷng Đường Hoa Vàng
     
Nguyễn Thị Thanh T
 
Gởi V Anh Nồng Nàn
     
Đóa T́nh Xuân

      Tiểu Vũ Vi
 

 


Ca Hát/Nhạc

     
  Nhạc T Slideshow/YouTube
     
Kim Thành
  Xuân V
    Ước Muốn Đềm Xuân
    
Lư H
 
Nha Trang Mến Yêu
   
   Nguyễn Thị Kính
  o nh
     
Hà Thu Thủy
 

 

Tôn Giáo


  SCần Thiết Có Một
     
Tôn Giáo

     
Nguyên Ngộ


 

Năm Bính Thân
N
ói Chuyện Khỉ

 Năm BÍNH THÂN (2016)
     
Nói Chuyện KHỈ

     
Nguyễn Chức
 
Khỉ QTôi
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 
Khỉ Và Các Loài Linh Trưởng
     
Vinh H
 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Liêu Trai C Dị (252-253)
     
 Đàm Quang Hưng
  Theo Cha Hay Theo Chồng?
       Đàm Quang Hưng
 
Nữ Tính Trong Thi Và Họa
       Lê Phụng
 
CThi Thập Cửu Thủ
       Nguyễn Hữu Quang
 
Kết-Ngữ
       Nguyễn Hữu Quang
  V Với M
     
 Nguyễn Quang Tuyến
 TVi Phong Thủy Năm
     
Bính Thân 2016

     
Phạm Kế Viêm
 Vận Hạn Năm Bính Thân
     
2016 Cho Những Người Có
    
 Tuổi Cầm Tinh Con Khỉ

     
Phạm Kế Viêm
 

Y Học


 Bệnh Do Thức Ăn
     
Nước Uống

     
Bs Lê Ánh
 
SLan Truyền Và Cơ Chế
     
Gây Ra Bệnh Lao

     
Bs Nguyễn Vĩ Liệt
 


m Thực



 Bánh Tét Nấu Oven
     
Mai Thái Vân Thanh
 

 

Kinh Nghiệm Cuộc Sống

 Hương Vạn Vật
     
Bạch Liên
 T́m Người Giải Mộng
     
Đặng Thị Tuyết N
 
Mùa Xuân Với Người
     
Cao Tuổi

     
Mai Thị Tuyết Hồng
 
Vui Đón Tết Và Giỗ T
     
Nghề May

     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
B"Tiên Học Lễ" TĐạo
     
Đức Xă Hội S Ra Sao?

      Nguyễn Văn Nghệ
 Khám Bệnh Và Chữa Bệnh
     
Bảo Hiểm

     
Trương Khắc Nhượng
 



Du Lịch
 


 Du Lịch Đường Biển,
     
Vùng West Caribbean

     
Lê Ánh
 
Buenos Aires,
     
Bài Tango Cho Em

     
Nguyễn Thị Lộc
 
NhữngChiếc Cầu Yêu Thương
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
Chuyến Du Xuân CalTrain
     
San Francisco

     
Thi Thi


 

Biên Khảo/
Bút Kư
 


 Kinh Tế Hoa K Và Thế Giới
     
Năm 2015

     
Nguyễn Văn Thành
 Cái Bẫy Nghèo
     
Phạm Thanh Khâm
 
Chút Ư Nghĩ VHai Dịp TẾT
     
Âm Lịch Và Dương Lịch

    
  Việt Hải

 


Viết v
ninh-hoa.com



 Đoạn Đường 12 Năm
     
Nh́n Lại

    
 Trần Việt Hải
 

 

Văn Học
Lịch Sử/Địa Lư
 


 Bắc Hành Tạp Lục (76-77)
     
Dương Anh Sơn
 Diễn Giải Sấm Trạng Tŕnh
     
Liên Khôi Cơng
 
Việt Nam: Môn Học LỊCH S
     
Trong QKhứ, Hiện Tại Và
     
Tương Lai

     
Nguyễn Văn Nghệ
 
Môn Học Lịch S
     
Trần Hà Thanh
 
Văn Học Và Chút
     
Ư Nghĩ Riêng

     
Trần V́ệt Hải
 
Xuân Cảnh
     
(Trần Nhân Tông)

     
TBửu
 
Khỉ Trong Tục Ngữ, Thi Ca
     
Và Ca Dao

     
Vinh H
 




T



 Đông QNgười
     
Bạch Liên
 QNhiều QĐ
     
Bạch Liên
 Nỗi T́nh
     
Cù Hà
 T́nh QLắng Đọng
     
Hải Lộc
 Tết V Bánh Chưng
     
Bánh Tét

     
Hoàng Bích Hà
 Cuối Trời
     
Hương Đài
 
Miền Trung QTôi
    
  Lăng Du
 
Trần T́nh
    
  Lâm Thảo
 Hoài Niệm Ngày T
     
Lê Hùng
 
Nhớ Xuân QHương
     
Lê Thị Ngọc Hà
 Bài TĂn Tết Sớm
     
Nguyễn Hiền
 
Ninh Ḥa Thương Nhớ
   
   Nguyễn Ngọc Thành
 Vô Nghĩa
     
Nguyễn Thị Khánh Minh
 
Cảm Hứng Đầu Xuân
   
   Nguyễn Thị Kính
 
Mừng Xuân Vườn Tao Ngộ
   
   Nguyễn Thị Thi
 
Đón Xuân
   
   Nguyễn Thị Thu
 Mừng Năm Mới
     
Nguyễn Văn Ḥa
 
Nếu Như -01
     
NQ
 Ngẫu Hứng Trên Đồi
     
Nhất C Mai
 Mùa Xuân Nhớ M
     
Mùa Xuân Có Em

     
Phan Phước Huy
 Vườn Xuân
     
Phong Đàn
 CHương
     
Quốc Sinh
 Cánh Thiệp Mừng Xuân
     
Thi Thi
 Nghiêng
     
Thu Bốn
 Tiếng Cười Em
     
Thủy Khánh Điền
 
Nắng Xuân
     
Trần Phương
 
Tết VGiữa Mùa Đông
     
Trúc Lan
 Nha Trang Biển Nhớ
      Trương Văn Nghi
 Kiếp Người, Đời Hoa
      Trương Khắc Nhượng
 
Tháng Giêng Xuân V
     
Bên Anh

      Tiểu Vũ Vi
 Thiếu Phụ Tha Phương
     
THải
 
Tôn Ngộ Không
     
Vinh H
 Tết Q
     
Vơ Hoàng Nam
 


Văn

 

 Kư c Ngọt Ngào
     
An Giang
 
Đông Và Vạn Vật
     
Bạch Liên
 
Tết Đầu Đông
     
Bạch Liên
 Em Ơi Mùa Xuân Đến
     
Rồi Đó

     
Hoàng Bích Hà
 
Gi Hoàng Lan Người Yêu
     
Của Lính

    
  Lâm Thảo
 Ninh Ḥa Cà P
     
Lương L Huyền Chiêu
 
Ninh Ḥa QTôi
     
Mai Thị Hưng Hồng
 Tiếng Động Cuối Năm
     
Nguyễn Thị Khánh Minh
 Giấc Mơ Của Chàng Lính
     
Biển - Kỳ 38

     
Nguyễn Văn Thành
 Đoản Văn Cho Phương Mai
     
Nguyễn Vũ Trâm Anh
 
Tản Mạn:
     
Viết Cho Ngày Sinh Nhựt

     
NQuê (Trần B́nh Trọng)
 
Đen Bạc Đ T́nh
     
Phan Kiến Ưng
 
Tri Ân Ba Má
     
Phan Phước Huy


 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:

 
diem27thuy@yahoo.com

 



 


 


T

 

rong ṿng mấy năm nay <ninh-hoa.com> ở Hoa Kỳ đă lần lượt cho phát hành những tập hồi kư và bài viết của bốn tác giả tiếp nối nhau. Mở đầu là cuốn: "Thuở phiêu bồng " của Phạm Thanh Khâm (25/8/2013). Kế đến là cuốn sách về kinh tế, chính trị: "Các vấn đề của chúng ta" của trang chủ Nguyễn Văn Thành (7/6/2014). Tiếp theo là cuốn hồi kư :"Từ Ḥn Khói tôi đi " của bác sĩ Lê Ánh (8/6/2014). Và cuối cùng là cuốn :"Nhân duyên tiền định" của Nguyễn Thị Lộc (11/10/2014). Đó là những cuốn sách được tập hợp từ những bài viết đăng trên trang web này và có thể xem là một trong những nổ lực ghi dấu thành quả văn học của trang mạng của những đồng hương và thân hữu Ninh Ḥa Dục Mỹ. Tuy nhiên, trước đó ở trong nước, Nguyễn Thị Thanh Trí, một thân hữu, đă là người đi tiên phong khi ra mắt ĐƯỜNG HOA VÀNG lấy từ những bài viết trên <ninh-hoa.com>(phát hành xuân 2012). Trang "Văn học nghệ thuật" trên tờ báo điện tử của chúng ta dù chỉ là một sân chơi cho những đồng hương và thân hữu của Ninh Ḥa Dục Mỹ, Khánh Ḥa nhưng cũng có sự góp mặt của nhiều bạn bè và các nhóm thân hữu khác làm cho tờ báo thêm phong phú và đa dạng. Đồng thời số lượng người tham gia tuy không điều ḥa nhưng tờ báo vẫn trụ vững cho tới ngày hôm nay. Nhiệt t́nh và sự cần mẫn của trang chủ là một yếu tố then chốt để duy tŕ một tờ báo. Đó là điều mà những người đóng góp bài vở cho tờ báo đă thấy rất rơ.

 

   Nguyễn Thị Thanh Trí là một tác giả người ở Diên Khánh nhưng đă tham gia trang mạng nhiều năm liên tục với nhiều bài viết rải rác và được tập hợp trong cuốn sách nêu trên. ĐƯỜNG HOA VÀNG là một chuỗi những hồi ức với biết bao kỷ niệm từ thuở ấu thơ cho đến khi trưởng thành trở thành cô giáo, thành người mẹ.... Cuộc sống luôn trôi đi, thời gian làm thay đổi biết bao thứ trên con đường đời cũng như làm phai nhạt nhiều thứ trong ngăn kéo kỷ niệm. Nhưng đứng từ một góc độ của tuổi về chiều nh́n lại, nó vẫn là bức tranh rực rỡ với màu hoa vàng : màu kỷ niệm. Người ta sống với hai cuộc sống khác nhau nhưng bổ sung cho nhau :Cuộc sống thực tế với bao nhiêu nhọc nhằn, đau khổ, mất mát bên cạnh những hạnh phúc nhỏ nhoi cũng dễ tàn phai... ; Nhưng may mắn từ trong những mảng trí nhớ vẫn c̣n có những con đường hoa vàng nhẹ nhàng và sâu lắng đem lại cho ta những luồng gió mát êm ái nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta. Nếu thiếu nó cuộc sống chẳng thể có được niềm vui sống để giúp ta biết thêm về ư nghĩa cuộc đời và hương hoa của nó. Trong đau khổ vẫn ươm mầm cho an lạc. Trên ư hướng ấy, tác giả đă đưa chúng ta t́m về Khung trời kỷ niệm(tr. 9) mà bất cứ ai từng cắp sách đi học đều có thể h́nh dung về nó v́ đó là đời học sinh với biết bao nhiêu kỷ niệm gắn bó về thầy cô, bạn bè, trường lớp.. v.. v.. suốt một chặng đường dài của mười hai năm học từ tiểu học cho đến thi tú tài và sau này ở cao đẳng hay đại học nữa.

 

   Khi nh́n lại thuở hoa vàng ấy, Thanh Trí đă viết trong"Khung trời kỷ niệm": "Giờ th́ xa thật rồi. Khung trời kỷ niệm áo trắng tung bay sân trường.... . Tôi dấu tất cả chôn chặt vào góc trái tim, một khoảng nhỏ trong tâm hồn, để thỉnh thoảng mỉm cười với chính nó... (tr,. 13). " Tác giả có thể mỉm cười khi nghĩ về nó v́ chắc chắn đó là những kỷ niệm đẹp đă để lại những dấu ấn trong tâm khảm. Những tṛ đùa giỡn, hờn giận. v.. v.. từ thuở hoa niên cũng thay đổi khi cái gọi là t́nh yêu gơ cửa tuổi mới lớn đến với cô thiếu nữ nhỏ với "Áo trắng tung bay sân trường... trắng cả thành phố biển Nha Trang... "nhưng giờ đây đă có "một anh chàng áo quần bảnh bao 'xi măng' " đi theo. (Ḍng sông thương nhớ- tr. 20). Biết bao kỷ niệm êm đềm được tô đậm và gắn liền với ḍng sông Cái thân yêu ở quê hương Diên Khánh của tác giả cùng với những địa danh như bến Đồn, bến Ông Em, bến Đỗ, bến Trường Lạc, Phú Lộc, Đại Điền... (tr. 23). Không có nó cũng sẽ không có được chất liệu để bức tranh kỷ niệm thêm hương sắc và tiếng gọi của t́nh tự quê hương thiếu sự đằm thắm ! Nhưng có lẽ cái nôi để ru êm những kỷ niệm và tô điểm hương hoa, màu sắc cho nó không thể thiếu một yếu tố quan trọng :Ngôi trường xưa em học(tr. 110): Trung học Diên Khánh chính là cái nôi đó, như lời tác giả viết :".... (nó) hiện lên trong tôi rơ mồn một như ngày nào tôi c̣n cắp sách đến trường "(tr. 110). Những người sinh ra và lớn lên ở Nha Trang Khánh Ḥa chắc chắc sẽ in sâu những ǵ họ đă thấy và đă sống. Nhắc đến Nha Trang là phải nói đến trường Nữ trung học Nha Trang và Trung học Vơ Tánh dành cho nam sinh. Bây giờ, hai cái tên đó không c̣n nữa nhưng đă là tim óc son sắt gắn bó của bao thế hệ học sinh từng đi qua hai ngôi trường danh tiếng này. Ḍng máu Nữ trung học N. T. và Vơ Tánh vẫn chảy trong huyết quản của họ. Tác giả như reo lên khi nói về ngôi trường ḿnh từng hân hạnh được theo học : " Trường Nữ Trung học !Ngôi trường mà tụi con gái cả tỉnh chúng tôi đều mơ ước được một lần bước chân vào cổng trường ấy. "(tr. 124). Con đường hoa vàng tràn đầy những xúc cảm khi nghĩ về những kỷ niệm thời cắp sách đến trường. Phạm Duy với những tác phẩm âm nhạc nói về thời đi học đă là những âm thanh vang vọng, êm đềm, lăng mạn cho biết bao thế hệ học sinh, sinh viên trước 75 (Ngày xưa Hoàng thị, Con đường t́nh ta đi.... v.. v). Thanh Trí cũng như bao nữ sinh của thời đó làm sao mà không thể đồng cảm những ngôn từ và giai điệu của những bài hát thời danh ấy. Nếu những con đường ở Sài G̣n với các hàng me râm mát, với Trưng Vương, Gia Long đă đi vào câu chuyện t́nh yêu của nhiều chàng trai và cô gái th́ con đường đến trường Nữ Trung học N. T. của tác giả "Con đường có lá me bay"(tr. 122), con đường Gia Long N. T. cũng chan chứa biết bao niềm vui thú :" Con đường im mát, các ông me già đứng trầm ngâm suy nghĩ chuyện đời.... .. Bây giờ nó không phải là của tôi, nó đă thay đổi.... . Nhưng nó vẫn là của tôi, trong tâm hồn, trong trái tim tôi, con đường có lá me xanh đầy kỷ niệm của một thời áo trắng... "(tr. 126, 130). Cái ǵ không c̣n nữa nhưng từng cho ta những giây phút êm đềm, cho ta những bâng khuâng sẽ trở thành những kỷ niệm khó quên, theo ta đi suốt cuộc đời. Đó là hương vị của cuộc đời và niềm vui sống nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta. Cuộc sống luôn thay đổi nhưng kỷ niệm một thời áo trắng tung tăng sẽ là bất diệt trong những ai biết trân trọng nó. Tác giả đă là người như thế !

o0o

 

   Rời Diên Khánh, tác giả từ giă thời áo trắng để theo học Trường Sư phạm Qui Nhơn và trở thành cô giáo. Làm cô giáo tức là làm người lớn có trách nhiệm với chính ḿnh và thế hệ trẻ. Cũng như bao sinh viên sư phạm khi bắt đầu đi dạy, Thanh Trí thật sự vui sướng khi được bổ nhiệm đi dạy ở ngôi trường bên kia sông Cái của quê hương Diên Khánh. Tác giả đă viết :"Những ngày đầu làm cô giáo thật vui... tôi thực sự lớn lên trong nơi chôn nhau cắt rốn"(Tượng Phật nhỏ màu xanh, tr. 65). Niềm vui làm cô giáo được nhân lên khi bên cạnh cô c̣n có t́nh yêu nâng đỡ. Thanh Trí đă nói về niềm hạnh phúc ấy :"Và thực sự hạnh phúc mỗi tối trăng rằm sáng tỏ ngắm trăng quê hương khi anh đón tôi đi dạy về trễ... " (tr. 65). Nhưng rồi hạnh phúc cũng tan đi khi có duyên nhưng chưa ngộ để lại những tiếc nuối cho tác giả :" Tôi nhớ lại ngày xưa và hối hận. Sao hồi đó ḿnh không cười với anh một cái, ḿnh không đi chơi với anh một chút, ḿnh không cho anh nắm tay một cái.... Có phải chăng khi hạnh phúc đă vụt khỏi tầm tay ḿnh rồi th́ mới thấy luyến tiếc... "(tr. 66). Nhưng cuộc sống không chỉ có niềm vui, hạnh phúc của một thời trăng sao mơ mộng ! Lập gia đ́nh có con cái với nhiều thứ lo toan. Sanh con, nuôi con khôn lớn. Con đậu đại học và rồi con bỏ mẹ ra đi trong cơi vô thường. Đó không hẳn là sự mất mát mà chỉ là cái nghiệp của con chỉ đến với ḿnh ở một thời điểm nhất định của sự luân hồi.

 

Sinh kư tử quy là qui luật của cuộc đời. Đứng trước sự ra đi của đứa con gái lớn, người mẹ đă đau đớn tột cùng... "Trời như sụp xuống. Đất như nứt ra" (t́nh làng nghĩa xóm- tr. 95). Đó là cơn chấn động của một cuộc sống đang rất đỗi b́nh thường, rất đỗi êm đềm trong của vùng đồng quê Diên Khánh. Người mẹ đă đau đớn tột cùng, nước mắt đă chảy ṃn mỏi cho sự hóa thân sang kiếp khác của cô con gái. Và kiếp sau, nếu c̣n duyên nợ sẽ lại gặp nhau ;c̣n không sẽ bước sang một kiếp lai sinh khác.... . Người mẹ từng lên chùa nghe giảng kinh Phật, từng dự nhiều lễ hội Vu Lan chắc chắn sẽ dễ dàng hiểu được nẻo đạo sanh hóa vô lường. Và rồi người mẹ cũng gượng đứng lên được nhờ dần dần thức ngộ lẽ sinh tử :"Tôi xa lánh tất cả, tôi lên núi ngồi một ḿnh, tôi ra biển lang thang một ḿnh.... . rồi hát thầm : Cát bụi, Một cơi đi về, Đóa hoa vô thường.... mà nghĩ chắc ông Trịnh Công Sơn xúc động lắm.... " (Má tôi, tr. 197).

 

 Để làm vơi đi khổ đau phải nhờ đến bài thuốc thời gian và những suy nghiệm về vô thường từ nhiều nguồn mà trí óc tiếp nhận được. Đó không phải là một điều dễ dàng đối với tác giả nói riêng và bất kỳ ai khi phải rơi vào hoàn cảnh đó.

 

H́nh ảnh người con đă ra đi vào cơi khác vẫn luôn theo suốt tâm trí của người mẹ :" Tôi không muốn in dấu chân lại, không muốn đến nơi nào đă từng đi với con dung dăng dung dẻ.... " (T́nh làng nghĩa xóm, tr. 98). Nhưng quan trọng hơn cả, tác giả hay người mẹ mất con ở đây đă gượng đứng lên được v́ đă nghiệm ra chân lư để vươn lên nỗi đau : "... Cuộc sống cứ vận hành mà không có một quyền lực nào, sự buồn khổ nào, một sức mạnh nào níu kéo nó ngừng lại được... Ta có sầu khổ phiền năo tới đâu đi nữa th́ trái đất vẫn quay, ngày lại đêm tiếp nối, cây xanh úa tàn th́ cây khác vươn lên, ṿng đời cứ bất tận.... Thời gian đi từng bước ngỡ rất chậm nhưng lại rất nhanh, là liều thuốc nhiệm mầu xoa dịu nỗi đau tưởng chừng như không qua nổi.... " (Cho con, tr. 19).

 

   Bên cạnh ḍng sông kỷ niệm về thời đi học, về bạn bè, về t́nh yêu, về con cái... tác giả đă đặc biệt khắc họa h́nh ảnh của người mẹ một đời tần tảo, tận tụy  lo cho con, cho cháu và nhất là cách sống của bà :"Cuộc đời của má là bài học lớn cho chúng tôi. Sống hiếu nghĩa đạo đức với mọi người là gieo mầm thiện. Cư xử rộng ḷng bao dung, luôn sẵn ḷng bao dung, luôn sẵn ḷng tha thứ cho lỗi lầm kẻ khác. " (Má tôi, tr. 197).

 

    Nước có khi chảy ngược, nhưng theo lẽ đời, lại thường chảy xuôi nhiều hơn! Tác giả hay người mẹ ở đây đă luôn âu yếm dơi theo những bước chân của cô con gái yêu Huế Trang từ khi c̣n là cô bé SaSa c̣n nhỏ cho đến khi bước vào đại học... Người mẹ dù có ba con nhưng vẫn có khi mang tâm hồn trẻ thơ hồn nhiên khi cầu mong cho con : "Và nếu có bà Tiên cho tôi điều ước, th́ tôi sẽ không ngần ngại mà ước : Con đường bé út SaSa đi là hoa, là hoa, là hoa.... ... "Cầu mong Chiếc đũa thần vung lên mầu nhiệm.... "(Viết cho con gái, tr. 170). Chúng ta có bao giờ như tác giả đă thấy trong tâm hồn người lớn vẫn c̣n mang những dấu vết của tuổi thơ chưa ?!. Kinh Thánh của Ki tô giáo có câu: "Chỉ những ai hồn nhiên như trẻ thơ mới có thể bước vào nước của Chúa trời". Tác giả và bất cứ ai khi nh́n lại cũng sẽ nghiệm thấy điều đó!

 

o0o

    Hai mươi câu chuyện trong ĐƯỜNG HOA VÀNG của Nguyễn Thị Thanh Trí từ "Bước trên đường hoa " cho đến câu chuyện cuối "Má tôi" đều là những âm vang của kỷ niệm từ thuở thơ ấu cho đến khi làm cô giáo, làm mẹ, làm bà ngoại... Con đường kỷ niệm có rất nhiều niềm vui thú và hạnh phúc nhưng cũng có những nỗi đau đớn vẫn thường xảy ra trong cuộc đời. Những người đọc tác phẩm này dễ dàng đồng cảm với tác giả khi cô đi ngược ḍng sông t́m về những kỷ niệm. Người đọc như được tác giả chia sẻ và dẫn dắt chúng ta đi qua cánh đồng hoa cải vàng với những hạnh phúc êm đềm của thời cắp sách đến trường. Đồng thời, người đọc cũng thấy được tác giả chia sẻ lẽ sống mà tác giả nghiệm ra được từ nỗi đau của sự mất mát, chia ĺa. Người ta không chỉ t́m về ḍng sông kỷ niệm bằng con đ̣ chan chứa t́nh cảm. Cuộc sống có khi êm ả như ḍng sông nước chảy điều ḥa, nhưng cũng nhiều lúc gặp thác ghềnh, ḍng chảy quanh co. Những lúc như thế lư trí sáng suốt, vững vàng sẽ giúp ta chèo chống tốt hơn. Đó là sự chắt lọc, khơi trong khi chọn lựa đường đi bằng vào những suy nghĩ chín chắn của ḿnh. Nguyễn Thị Thanh Trí đă cho người đọc thấy được điều đó. Mặt khác, với một cách kể chuyện theo lối riêng của ḿnh từ ngôn từ cho đến cách ngắt câu, chuyển đoạn... của tác giả đă lôi cuốn và dẫn dắt chúng ta dơi theo chuyện kể với một triết lư nhẹ nhàng. Đồng thời, với những sự việc và h́nh ảnh sống động dàn trải trong suốt hai mươi đề tài, tác giả đă chia sẻ cùng chúng ta những kỷ niệm rất dung dị và gần gũi. Và đó là sự thành công của tác giả.

 

 

 

 

 

Saigon, cuối đông Ất Mùi (17/1/2016)
DƯƠNG ANH SƠN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

    
 

 

 

 

 

 



 

 

    www.ninh-hoa.com

Trang XUÂN 2016- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương